Đủ Nắng Hoa Sẽ Nở, Đủ Rồi Gã Tổng Tài Biến Thái Ơi!

Chương 8:

Trước Sau

break

Triệu Thuyên nhìn Phó giám đốc Minh đang dùng tay gõ gõ lên bàn. Minh Anh nhìn bảng báo cáo rồi nhìn về phía Triệu Thuyên như hỏi ý kiến. Triệu Thuyên cũng nhịp nhịp ngón tay khẽ suy nghĩ. Cô đang phân vân không biết nên làm gì nhỉ.

"Phòng Nhân sự báo cáo rồi thì tới tôi nhỉ?" 

Chị Thanh trưởng phòng Marketing đứng dậy lập tức nhanh chóng thao thao bất tuyệt báo cáo số liệu. 

"Đương nhiên số liệu chốt ra vẫn là Đội số 1 nhỉnh hơn. Còn đội số 2 thì khách hàng complain rất nhiều."

Ông Minh muốn phản biện lại thì bị chị Thanh giơ tay nói. 

"Số liệu chúng tôi thu thập được từ hệ thống đánh giá của khách hàng. Giám đốc Minh anh định nói là số liệu sai sao?" 

Ông Minh cười nhạt một cái rồi ngồi lại chỗ ngồi. Tiếp theo mọi người đều lần lượt báo cáo số liệu. Chỉ riêng Triệu Lâm thì không báo cáo. Tạ Trạch ngẫm lại tất cả các báo cáo sau đó đứng dậy phân tích chỗ nào mạnh, chỗ nào yếu và đưa ra nhiều chỉ định chỉnh sửa. Cuộc họp diễn ra khá căng thẳng. 

Giám đốc Minh luôn lộ rõ vẻ mặt bất mãn không muốn trả lời. Cuộc họp kéo dài 1 tiếng đồng hồ mới xong. Cô mệt mỏi đứng dậy ôm giấy tờ rồi cùng Minh Anh về phòng. Nhưng khi vừa đi ngang phòng Tổng giám đốc thì cánh cửa đột nhiên mở ra. Cô giật mình nhìn anh đang tựa người vào cửa. 

"Vào họp một xíu." 

Nói rồi anh đóng cửa lại không hề cho cô cơ hội từ chối. Minh Anh nhìn cô một cái rồi giơ nắm đấm ý bảo chị ơi cố lên. Triệu Thuyên đưa tập hồ sơ cho cô ấy rồi đẩy cửa phòng Tổng giám đốc đi vào. 

"Ngồi đi, anh có chuyện muốn bàn bạc với em." 

Triệu Thuyên ngồi lên ghế im lặng nhìn anh đang chuẩn bị hồ sơ. Tiếng máy in in ra nhanh chóng, anh cầm tập hồ sơ lên rồi đi tới ngồi sát bên cạnh cô. Anh nghiêng người nhìn cô rồi nháy mắt một cái. 

Cái đồ điên. 

Triệu Thuyên nhích người qua một bên tránh xa anh. Cầm tập tài liệu trên tay cô khẽ liếc qua tiêu đề. Anh đang muốn làm một phần mềm quản lý nhân sự, tích hợp luôn các vấn đề khác, tính lương, chấm công, quy trình, quản trị con người các thứ. 

"Anh muốn tạo một ứng dụng nhân sự vạn năng sao?" 
"Ừm, tiếp cận doanh nghiệp nhỏ, vừa."

Tạ Trạch tự nhiên cầm tay cô kéo đến dàn máy tính đang để bàn của anh. Anh để cô ngồi xuống ghế Tổng giám đốc của mình. Anh tự nhiên chồm tới khóa cô ngay giữa người anh. Triệu Thuyên nhìn màn hình máy tính đang chạy nhiều dòng code, giao diện đen ngòm tối tăm. Anh chạy demo thử giao diện tính lương trên phần mềm. Triệu Thuyên nhìn anh thao tác liên tục. Cô gác chéo chân, mắt căng hết cỡ nhìn vào màn hình. Khóe miệng giật giật không ngừng. 

"Tạ Tổng, anh chơi chúng tôi à? Anh đang thiết kế phần mềm duyệt lương cho phòng tôi hay là đang hack vào hệ thống của NASA vậy? Màu đen xì thế này, tháng nào tụi tôi tính lương cho 500 mạng xong chắc phải đi khám mắt."

"Em không biết màu này là giúp bảo vệ mắt cho lập trình viên à."

"Ờ, còn tôi là HR, không phải lập trình viên. Vả lại phòng HR tụi tôi làm việc ban ngày! Với lại, tại sao nút 'Duyệt Chi Lương' lại nhỏ bằng hạt gạo, còn nút 'Hủy/Trừ Lương' thì to đùng, lại còn phát sáng màu đỏ như nút kích hoạt bom nguyên tử thế kia? Anh có thù với việc trả lương cho nhân viên đúng không? Tư bản?" 

"Anh thiết kế nút hủy to để các em nhìn cho kỹ, tránh bấm nhầm làm thất thoát tài sản công ty. Đó gọi là thiết kế tối ưu hóa rủi ro."

Đúng là không cãi được cái miệng của anh ta. Triệu Thuyên đã hiểu sơ qua về phần mềm này rồi. Một phần mềm cũng khá hay và tiện lợi cho việc quản lý nhân sự. Nhất là những công ty nhân sự đông. 

"Chương trình demo thôi, còn sẽ update nhiều tính năng nữa. Chẳng hạn sắp tới sẽ có hỗ trợ tính xây dựng quy trình, hợp đồng điện tử. Các thứ đều ở trên đây. Em hình dung được chưa?"

"Tôi hình dung rồi, sếp muốn tôi cố vấn liên quan đến luật và cách vận hành nhân sự đúng không?" 

"Chính xác, deadline hoàn thành trong vòng 2 tháng nữa. Em chịu khó tăng ca nhé. Dự án này sẽ triển khai liền, em và đội kỹ thuật sẽ làm chung, có sự giám sát của anh. Yên tâm nhé."

Triệu Thuyên khẽ gật đầu, sau đó muốn đứng dậy thì phát hiện anh cứ giữ nguyên tư thế bao vây cô. Cô ngước lên nhìn anh nói. 

"Anh còn vấn đề gì không?" 

"Vì phải test app nên anh cần em ở cạnh mỗi ngày để test." 

Triệu Thuyên tức giận đẩy ngực anh ra, nhưng anh ta vô sỉ còn cầm lấy tay cô kéo lại thật chặt. Ánh mắt anh ánh lên sự cưng chiều và long lanh. Cô vùng vằn muốn thoát ra thì anh lại thuận thế đỡ lấy eo cô mà ôm cô vào lòng. 

"Này anh làm gì thế hả? Buông ra..." 

Tạ Trạch hôn một cái chóc vào trán cô sau đó buông ra. Triệu Thuyên tức giận vung tay muốn tát anh một cái. Anh lại bắt được tay cô. Khi chuẩn bị chọc cô thì tiếng gõ cửa vang lên. Chưa kịp để anh mời vào thì hắn đã đẩy cửa xông thẳng vào trong. 

Triệu Lâm thấy hai đứa nó đang tay chân cằm nắm nhau. Anh không nói nhiều rút điện thoại từ túi quần thành thạo chụp một tấm thật chỉnh rồi cất vào túi. Chân dài đá cửa đóng sầm lại chuyên nghiệp. 

Anh đi đến ghế sô pha ngồi xuống tự tiện lấy hạt dưa ra cắn. Triệu Thuyên tức giận đẩy Tạ Trạch một cái không quên giẫm chân anh một cái thật đau. May cho anh là hôm nay cô mang đôi giày thể thao. Nhưng lực vẫn không nhẹ, khiến Tạ Trạch phải ôm chân la ó. 

"Ê, xóa ảnh giùm." 

Triệu Lâm né người qua một bên, phòng hờ cô vung tay đánh anh. Triệu Thuyên thấy thế liền lao đến muốn đánh anh một trận ra trò. 

"Này đừng có sáp lại gần anh, đây là công ty đó." 

"Ai kêu chụp hình, xóa nhanh... đồ điên, anh đừng để khi về nhà mẹ hỏi sao cái mặt anh thâm xì nhá." 

"Này này... hai người thôi đi đừng có đánh nhau nữa." 

Tạ Trạch nhíu mày đi tới muốn gỡ cô ra. Nhưng cô bướng bỉnh muốn đánh chết thằng anh thối tha này. Nhưng anh cản không được liền buông cô ra. Vì ở cửa có tiếng gõ đệm. Anh sải bước đi tới hơi mở hé cửa. 

Chung Lệ Thanh trưởng phòng marketing đang cầm xấp tài liệu cần kí thì sững lại khi thấy hai người bên trong đang tay nắm tay. Triệu Lâm ngước qua liền cứng đờ người. Chung Lệ Thanh hắn giọng một cái rồi nói với sếp Tổng rằng cô có việc đi trước.

"Lệ Thanh..." 

Triệu Lâm há hốc mồm muốn gọi với theo. Tạ Trạch ác ý đóng cửa lại rồi nhìn anh nở nụ cười nửa miệng. Triệu Lâm mấp máy môi chửi hai chữ "thằng chó." 

Triệu Thuyên cũng hiểu vấn đề liền đứng dậy cười nửa miệng nhìn anh. 

"Đáng đời, đồ chó đực. Hứ..." 

Cô cầm xấp hồ sơ rồi liếc Tạ Trạch một cái cháy mắt và cảnh cáo sau đó đẩy cửa rời đi. Tạ Trạch không quên chu mỏ hôn sau lưng cô rồi quay lại nhìn thằng anh rể tương lai đang bực bội bấm điện thoại. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương