[Du Du Thế Giới] Hôm Nay Người Đẹp Hệ Quyến Rũ Đã Thượng Vị Chưa?

Chương 5: Cấp trên của chồng (5)

Trước Sau

break

Giang Khương ngẩn người một thoáng, mím môi do dự ghé sát vào, hơi nghiêng mình ngậm lấy vị trí hổ khẩu của người đàn ông....

Mùi máu tanh ngọt vương vãi trong khoang miệng. Có lẽ vì cảm giác bỏng rát sau gáy đã thuyên giảm đi nhiều, đôi mắt đào hoa của Giang Khương khép hờ lại, hệt như một chú mèo con bất giác phát ra những tiếng hừ hừ khe khẽ.

Vào khoảnh khắc Giang Khương kề sát và ngậm lấy vị trí hổ khẩu, toàn thân Cố Ứng bỗng chốc cứng đờ...

Thực ra anh chỉ muốn Pheromone trong máu khuếch tán nhanh hơn một chút, không ngờ Giang Khương lại trực tiếp... ngậm lấy tay anh?

Cảm giác vết thương bị mút mát thật kỳ diệu.

Anh cố đè nén cảm giác khác lạ của bản thân, mím môi nhìn chằm chằm vào Giang Khương với vẻ mặt hờ hững.

“Phù...”

Hàng mi Giang Khương khẽ chớp, có lẽ vì rất thoải mái, khóe mắt cậu mang theo chút ửng đỏ, hàng mi dày ướt át dính vào nhau, khi nhấc lên tựa đôi mắt long lanh ngấn nước.

Vài lọn tóc trượt xuống bên má hơi ngứa, cậu dùng ngón tay vén ra sau tai, ngẩng đầu bẽn lẽn mỉm cười với anh: “Làm phiền anh rồi.”

Môi cậu có độ dày vừa phải, dáng môi rất đẹp, lúc này vì dính vết máu nên càng thêm đỏ thẫm, thu hút ánh nhìn của người khác tập trung vào đó.

Khiến người ta muốn hôn lên thử xem, liệu có thật sự mềm mại ngọt ngào đến thế.

Khí chất thanh lãnh dường như cũng nhuốm thêm một sự cám dỗ đầy mê hoặc.

“Anh...”

Cố Ứng rũ mắt nhìn vào lòng bàn tay mình, đột nhiên lên tiếng: “Cố Ứng.”

Giang Khương sững lại, hơi nghiêng đầu, mang theo vài phần đáng yêu non nớt: “Dạ?”

“Tên của tôi.”

Giang Khương à một tiếng: “Anh Cố, cảm ơn anh.”

Không hiểu sao, rõ ràng ba chữ “Anh Cố” này anh đã nghe qua vô số lần, nhưng giờ phút này lại cảm thấy có chút xa lạ và kỳ quặc.

Cố Ứng nghĩ, có lẽ là do việc bị nhốt chung với một Omega xa lạ nên mới thấy lạ lẫm, đợi ra khỏi thang máy sẽ bình thường thôi.

Hai người cứ thế im lặng trở lại.

Khoảng hơn mười phút sau, bên ngoài thang máy truyền đến tiếng ồn ào, tiếp đó một phút thì cửa thang máy bị cạy mở.

Người của ban quản lý vô cùng ngại ngùng, xoa xoa hai bàn tay nhìn hai vị chủ hộ bị mắc kẹt.

Một trong hai người đó anh ta có quen, hồi trước anh ta ké theo sinh nhật một người anh họ cũng coi như là thân thiết, mới có dịp nhìn thấy...

Vậy mà lại là Cố tổng của Tập đoàn họ Cố!

Trong lòng anh ta hoảng hốt, cười lấy lòng bước tới: “Cố tổng, thật sự xin lỗi, là do bên chúng tôi làm việc không tốt.”

Cố Ứng gật đầu cho qua chuyện, toan bước đi.

Gã nọ còn muốn lượn lờ lấy lòng thêm chút nữa, tốt nhất là có thể nói vài câu qua lại với Cố Ứng, như vậy sau này lên bàn nhậu cũng có thứ để chém gió.

Anh ta liếc mắt liền thấy vị Omega đi phía sau, hai mắt chợt sáng rực. Một kiểu người vừa xinh đẹp vừa thanh lãnh, hóa ra Cố tổng lại thích kiểu này.

Nghe nói Cố tổng đã đính hôn rồi, chẳng lẽ vị Omega đã đính hôn chính là người này?

Anh ta cười híp mắt đi đến bên cạnh Giang Khương, gần như giật lấy hộp giữ nhiệt của cậu: “Ây da, để tôi để tôi, một Omega như cậu sao có thể làm việc nặng nhọc này được chứ?”

“Chuyện này cứ để mấy Beta chúng tôi lo là được rồi.”

Anh ta xách hộp giữ nhiệt, lại sán tới gần Giang Khương bắt chuyện: “Cậu xưng hô thế nào nhỉ?”

Giang Khương mím môi, có chút khó xử: “Tôi họ Giang.”

Người nọ tâng bốc vài câu, tiễn hai người đến chỗ cửa thang máy phía bên kia: “Cố phu nhân, cậu thật xinh đẹp, đứng cạnh Cố tổng thật là xứng đôi vừa lứa.”

Đôi mắt đào hoa của Giang Khương trợn tròn: “Không phải đâu, tôi...”

Lời còn chưa dứt, đã bị Cố Ứng cắt ngang: “Giang Khương, đi thôi.”

Cố Ứng vốn dĩ không có cảm giác gì với những kẻ hay xu nịnh thế này, dẫu sao bình thường gặp quá nhiều rồi, nhưng hôm nay... lại có chút chán ghét một cách khó hiểu.

Giang Khương “Vâng” một tiếng, nhận lại hộp giữ nhiệt từ tay gã nọ, ngoan ngoãn theo sát phía sau.

Cố Ứng bước vào thang máy, nhấn tầng 25 và 26.

Khóe mắt anh nhìn thấy Giang Khương đang yên lặng đứng bên cạnh mình. Phần gáy thon dài trắng ngần của cậu khơi dậy ham muốn chiếm hữu và tàn phá, tuyến thể trên gáy lộ ra, hơi sưng tấy.

Trông thật mềm mại, rất dễ bị bắt nạt.

“Ting...” một tiếng, thang máy đã đến tầng 25, nhưng Giang Khương lại không bước ra ngoài.

Cố Ứng rũ mắt liếc nhìn cậu một cái: “ ?”

Giang Khương ngước lên mỉm cười với anh: “Anh Cố, cảm ơn anh, tôi có thể xin thông tin liên lạc của anh không?”

Cố Ứng cau mày.

Giang Khương đã lấy điện thoại ra sẵn, trên màn hình là mã QR WeChat của cậu: “Anh quét tôi nhé.”

Cố Ứng là một người có đôi chút cổ hủ lỗi thời, không mấy hòa hợp với thế tục, rất hiếm khi dùng WeChat để trò chuyện, phần lớn thời gian sắp xếp công việc đều qua email hoặc điện thoại.

WeChat thực ra dùng không nhiều.

Vốn dĩ anh định từ chối, nhưng ánh mắt thấp thỏm của Giang Khương lại xui khiến anh lấy điện thoại ra.

“Rung...”

“Thêm bạn rồi nhé.”

Giang Khương vẫy vẫy tay: “Tạm biệt anh Cố.”

Cố Ứng gật đầu, theo bản năng nhìn vào màn hình WeChat trong tay, là tài khoản của Giang Khương.

Ảnh đại diện của cậu là một con mèo, màu cam, rất béo.

Anh khẽ nhíu mày, không biết con mèo đó có phải do Giang Khương nuôi hay không, nhưng trông có vẻ không khỏe mạnh lắm, trông to như một chiếc xe vậy.

Người bên kia gửi một bức ảnh sang.

Trên hình là một con mèo cam đang vẫy tay, kèm theo chữ xin chào.

Cố Ứng nhìn hai lần, thang máy đã lên đến tầng 26, anh bước ra ngoài mở cửa vào nhà.

Căn nhà này vì gần công ty nên mới chuyển tới, vừa dọn đến chưa đầy một tuần, nhưng vì anh rất bận nên phần lớn thời gian đều ngủ lại ở phòng nghỉ công ty.

Vậy nên đây mới là lần đầu tiên anh về nhà.

Vừa bước vào, phòng rất tối, mang theo luồng khí lạnh lẽo, anh day trán, bật đèn lên.

Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy là mấy đôi giày xếp hơi lộn xộn, chắc là của Bạch Lê.

Gần đây Bạch Lê thực tập ở Tập đoàn họ Cố, cũng thông qua ý kiến của lão phu nhân nhà họ Cố nên đã dọn tới đây ở.

Nhưng vì hai người vẫn chưa kết hôn, nên ở riêng phòng.

Cố Ứng nhàn nhạt bước tới phòng ngủ chính, mở cửa ra liền ngửi thấy mùi bụi bặm.

Anh cau mày nhìn chiếc giường và cái bàn lờ mờ trông không được gọn gàng sạch sẽ cho lắm, mở điện thoại ra thì thấy đã rất muộn rồi, gọi lao công đến dọn dẹp lúc này thì quá phiền phức.

Anh mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc chăn dự phòng, định ra ghế sô pha phòng khách nằm tạm một đêm.

Chẳng biết có phải do kỳ mẫn cảm gặp sự cố hay không, cảm giác choáng váng trong đầu càng lúc càng nặng, buộc phải nghỉ ngơi một chút rồi.

Anh đắp chăn nhắm mắt lại, chẳng biết bao lâu trôi qua thì nghe thấy tiếng chuông cửa.

Giờ này, là Bạch Lê sao?

Anh ngồi dậy cau mày, xỏ dép đi ra mở cửa.

Mở cửa ra, phát hiện người đến lại là Giang Khương.

Giang Khương đã thay quần áo, chuyển sang bộ đồ mặc nhà mềm mại thoải mái, mái tóc cũng được buộc lại tùy ý phía sau. Chắc là cậu vừa tắm gội xong mới sang, trông mang theo hơi nước mềm mại, vô cùng tươi mát.

“Anh Cố.”

Cố Ứng cau mày. Ban đêm ban hôm, một Omega đột nhiên gõ cửa nhà, khiến anh khó mà không nghĩ ngợi.

Giang Khương ra hiệu cho anh nhìn đồ trên tay mình, một chiếc khăn lông và một ống tiêm: “Anh Cố, đây là thuốc ức chế Alpha.”

“Hôm nay trạng thái của anh hơi kém, bắt buộc phải tiêm thuốc ức chế.” cậu mím môi nói: “Bây giờ trong nhà có ai chăm sóc anh không?”

Cố Ứng đáp: “Không cần.”

Vậy tức là không có ai rồi?

Giang Khương bước tới một bước: “Vậy tôi xin phép vào nhà nhé.”

Khóe mắt cậu cong cong, rạng rỡ lại mĩ miều, khiến lòng người bất giác mềm nhũn. Cố Ứng định từ chối, nhưng cảm giác nhức mỏi từ tuyến thể lại dội lên.

Anh ma xui quỷ khiến thế nào lại không mở lời từ chối.

Giang Khương phát hiện không có dép đi trong nhà dành cho khách: “Nhà anh có túi bọc giày không? Hoặc là... túi nilon cũng được.”

Cố Ứng liếc nhìn một cái: “Không cần, cậu cứ vào thẳng đi.”

Giang Khương đành chịu, khẽ “Vâng” một tiếng rồi nhỏ giọng nói: “Vậy làm phiền rồi ạ.”

Hệ thống 555 “Yeah” một tiếng: “Ký chủ mỹ nhân! Độ hảo cảm của Cố Ứng đã lên tới 40 rồi kìa!”

Khóe môi Giang Khương nhếch lên một nụ cười đầy vui sướng. Có vẻ như, vị Cố tổng giám đốc này, cũng không khó cưa đổ lắm nhỉ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương