Khóe môi Tạ Yến Lễ cong lên, lại nhẹ nhàng đụng cô một cái nữa.
Đúng lúc phía sau có một chiếc xe điện đụng khác lao tới, đụng vào phía trước chiếc xe con của Lâu Nguyễn.
Đó là một cặp mẹ con, họ ngồi chung một xe, khi hai chiếc xe va vào nhau, cậu bé ngồi bên cạnh mẹ bật lên tiếng cười khanh khách.
Cậu bé vỗ tay bên cạnh mẹ: "Woa woa! Hahaha!"
Chưa đầy mấy giây, những chiếc xe vốn lượn qua lượn lại bên ngoài cũng gia nhập chiến trường.
Vòng tròn vốn không ai bước vào ban nãy giờ đây đã tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng.
—
Vài phút sau, trò chơi cuối cùng cũng dừng lại.
Tạ Yến Lễ xuống xe, đi tới trước mặt cô, anh đưa tay ra với Lâu Nguyễn vẫn còn đang ngơ ngác.
Bàn tay ấy dừng lại trước mặt cô, làn da trắng lạnh dưới ánh đèn trần ánh lên một viền vàng nhạt, tựa như mang theo một tầng hào quang, trắng sạch như ngọc.
Lâu Nguyễn ngẩng đầu: "Tạ Yến Lễ."
Tạ Yến Lễ kiên nhẫn đứng đó đợi, cong môi gật đầu: "Ừm."
Lâu Nguyễn ngẩng mặt nhìn anh: "Anh cùng người khác đụng tôi."
Tạ Yến Lễ vẫn không thu tay lại, vẫn đứng nguyên tư thế ấy: "Ồ~ nhưng chúng ta đâu có chung một xe."
Lâu Nguyễn mím môi, lập tức không còn lập trường để trách anh nữa.
Anh nói đúng.
Họ vốn đâu có ngồi chung một xe.
Hơn nữa, lúc tách ra ngồi riêng, cô chẳng phải cũng đã nghĩ trước rồi sao, anh sẽ đụng cô.
Cô phồng má, cúi đầu tháo dây an toàn.
Tạ Yến Lễ chậm rãi thu tay lại, anh đứng bên cạnh xe cô, nghiêng đầu nhìn động tác của cô, sau đó hỏi: "Tôi đụng em, em cũng có thể đụng lại tôi mà, sao vừa nãy em không động?"
Lâu Nguyễn vừa tháo xong dây an toàn, cô ngẩng gương mặt trắng mềm lên, chính cô cũng không nhận ra, giọng mình mang theo chút đáng thương, giống như đang nói chuyện với người rất thân thiết: "Tôi cũng không biết vì sao, xe điện đụng của tôi không chạy, tôi rõ ràng đã làm theo lời nhân viên mà."
Cô còn chưa kịp bước xuống xe, người đứng bên cạnh đã cúi người xuống, cánh tay trắng lạnh vươn tới, những ngón tay thon dài đẹp đẽ đặt lên vô lăng, khẽ xoay một cái, giọng nói sạch sẽ dễ nghe vang lên: "Đạp ga."
Lâu Nguyễn không nghĩ ngợi mà lập tức đạp ga, xe vẫn đứng im bất động.
Sau khi làm xong, cô mới chợt nhớ ra mình còn chưa thắt dây an toàn. Nếu xe thật sự lao đi, có lẽ sẽ nguy hiểm.
Cô đang ảo não không hiểu sao lại nghe lời Tạ Yến Lễ làm theo, thì giây tiếp theo, anh đã chậm rãi thu tay lại.
"Hư rồi." Anh đứng thẳng dậy nói: "Xuống đi."
Lâu Nguyễn có chút ngơ ngác.
Hóa ra là hư rồi.
Cô mở cánh cửa nhỏ bên hông xe điện đụng, đứng dậy.
Hai người cùng đi tìm nhân viên phụ trách khu xe điện đụng. Sau khi giải thích tình huống, chiếc xe xanh táo bị hư được đẩy ra khỏi sân.
Lại có người chơi khác bước vào.
Tạ Yến Lễ đứng một bên nhìn, rồi liếc sang Lâu Nguyễn: "Chơi nữa không? Có muốn thêm một trận nữa không?"
Lâu Nguyễn mím môi, siết tay gật đầu: "Ừm!"
Trận vừa rồi xe bị hư, cô chỉ có thể bị động để người ta đụng qua đụng lại, lần này nhất định phải "báo thù", nhất định phải đụng lại!
Tạ Yến Lễ khẽ cười trầm một tiếng, anh theo sau cô, cùng bước vào sân lần nữa.
Lần này, Lâu Nguyễn chọn một chiếc xe điện đụng màu xanh da trời, vừa mở cửa ngồi vào, cô đã phát hiện mình bị một bóng đen phủ xuống.
Cô ngẩng đầu nhìn người đối diện.
Tạ Yến Lễ đang đứng bên cạnh xe cô, khóe môi treo nụ cười câu hồn đoạt phách: "Thế nào, lần này có muốn ngồi chung xe với tôi không?"
Lâu Nguyễn hơi sững lại.
Ở góc nhìn ngẩng lên này, cô cảm thấy người đàn ông trước mặt đúng là như một con hồ ly chuyên đi câu hồn, từ trên xuống dưới đều toát ra khí chất khiến người ta không thể từ chối.
Cô thậm chí còn chưa kịp suy nghĩ gì, theo bản năng đã dịch người vào trong một chút.
May mà xe đủ rộng.
Tạ Yến Lễ sải chân dài bước vào, ngồi xuống bên cạnh cô với dáng vẻ thờ ơ.
Sau khi anh ngồi xuống, Lâu Nguyễn mới cảm thấy… hình như họ ngồi như vậy có hơi quá gần.
Không biết mấy ngày nay Tạ Yến Lễ dùng loại nước hoa gì, mùi gỗ trầm nhàn nhạt trên người anh lan tỏa khắp nơi.
Rất dễ chịu, không hề gắt.
Nhưng nhược điểm cũng là vậy.
Rất dễ chịu, không hề gắt.
Dễ khiến người ta say mê.
Càng trớ trêu là vị công tử quý tộc bên cạnh lại mang dáng vẻ trêu người mà không hề tự biết. Anh thoải mái đưa tay ra, ngón tay cầm lấy dây an toàn màu xám đậm, cúi đầu tự cài cho mình.
Khi anh với tay kéo dây an toàn, khớp xương ngón tay vô tình lướt qua tay Lâu Nguyễn.
Chỉ là một cái chạm rất rất khẽ, nhưng Lâu Nguyễn lại cảm thấy chỗ bị chạm như bị thiêu đốt, nóng rực.
Cô cúi đầu nhìn hai đôi chân đặt song song, lặng lẽ dịch chân mình sang bên kia một chút.
Ban nãy còn thấy chiếc xe điện đụng này khá rộng, hai người ngồi lên rồi, sao lại chật chội đến vậy.
Trong không gian nhỏ như thế này, việc chạm vào nhau gần như là điều không thể tránh khỏi.
Lâu Nguyễn mím chặt môi.
Cô đã rất cố gắng rồi, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc nghĩ đến ngày hôm đó.
Ngày cô uống say.
Dù chỉ có những ký ức rời rạc lẻ tẻ, nhưng…
Chỉ cần từng ấy mảnh ký ức thôi, cũng đủ khiến lòng người rối loạn.
Huống chi lúc này cô đang ngồi đây, nhìn bàn tay Tạ Yến Lễ chậm rãi đặt lên vô lăng, như thể những ký ức ngủ quên đột nhiên bị đánh thức, lại nhớ đến vài đoạn không nên nhớ vào lúc này.
Hôm đó, khi cô túm lấy Tạ Yến Lễ ở hành lang, suýt ngã xuống, anh đã đỡ cô một cái. Trong những tấm gương méo mó trên tường hai bên hành lang khách sạn, khớp ngón tay anh đặt trên eo cô ửng lên một màu đỏ nhạt.
Sau đó khi cô ngẩng đầu cắn lên yết hầu anh, bàn tay anh giữ trên vai cô dường như cũng ửng đỏ…
Lâu Nguyễn khẽ nhắm mắt lại, cảm thấy hơi thở trong khoảnh khắc trở nên nóng rực.
Vừa cố gắng dịch sang bên, cô vừa nghiêm túc nghĩ, tình trạng của mình thế này… có phải chính là kiểu "tra nữ cộng thêm háo sắc" trong truyền thuyết không?
Rõ ràng trước đây cô từng một lòng một dạ với người khác, sao đột nhiên lại bắt đầu lặp đi lặp lại nghĩ về cơ thể của một người đàn ông khác?
Chỉ cần nhìn thấy tay người ta thôi cũng có thể nảy sinh những suy nghĩ háo sắc linh tinh như vậy sao?
Có phải đầu óc cô đang phát tán hơi quá rồi không?
Hình như không chỉ là háo sắc nữa, đây là biến thái rồi, biến thái…
Một tay Lâu Nguyễn bám lấy thành xe điện đụng, hít sâu một hơi. Nếu Tạ Yến Lễ không còn ngồi bên cạnh, có lẽ cô đã cúi đầu lặng lẽ đập trán vào đâu đó rồi.
Người bên cạnh dường như nhận ra sự bất thường của cô, Tạ Yến Lễ đặt hai tay lên vô lăng, khớp ngón tay hơi ửng đỏ, anh cúi mắt nhìn cô, giọng nói mang theo ý vị khó hiểu: "Bà Tạ, em còn dịch tiếp như vậy nữa là dịch ra ngoài đó."
Tai Lâu Nguyễn đỏ bừng, cô mím môi dịch ngược lại, có chút lúng túng, giọng nhỏ nhẹ nói: "Xin lỗi, tôi sợ chạm vào anh…"
Xong rồi, lại càng biến thái hơn.
Anh vừa mở miệng nói chuyện, cô thậm chí còn có thể tự tưởng tượng ra dáng vẻ yết hầu trắng lạnh của anh chuyển động.
Hơn nữa, trong đầu cô còn vang lên những âm thanh kỳ lạ, là tiếng thở dốc của anh tối hôm đó ở khách sạn khi cô hôn anh…