Dự Báo Thiên Tai Cho Người Dân Thế Giới Tiểu Thuyết

Chương 3

Trước Sau

break

“Muốn làm một đoạn phim gửi cho người dân trong tiểu thuyết, còn mình là phát ngôn viên dự báo thiên tai đúng không? Không thành vấn đề. Mình sẽ để tất cả mọi người biết rằng thiên tai sắp đến, để họ chuẩn bị trước. Để xem tên đàn ông chó này còn có thể thuận buồm xuôi gió được nữa không!”

Tự an ủi bản thân xong, cô hít sâu một hơi rồi bắt đầu chế tác đoạn phim.

Tối hôm đó, đoạn phim hoàn thành.

Cô gửi cho Trưởng phòng Nhân sự một bản. Chẳng bao lâu sau đã được thông qua xét duyệt, ngay lập tức nhận được một bao lì xì trị giá 1.000 tệ.

Trưởng phòng Nhân sự nhắn lại:

“Trò chơi đã bắt đầu rồi, cô đăng đoạn phim lên đi.”

Cho nên một kỹ thuật viên nghiệp dư chỉ dùng để làm đối chứng như cô... thật sự được tuyển dụng rồi sao?

Vệ Nguyệt Hâm vui vẻ nhận lấy bao lì xì. Theo yêu cầu, cô đăng ký một tài khoản mới trên trang web rồi tải đoạn phim lên.

“Xong rồi, giờ chỉ cần chờ thống kê số liệu thôi.”

Vệ Nguyệt Hâm âm thầm cầu nguyện trong lòng:

“Xin hãy phù hộ cho con nha!”

...

Thế giới mưa axit.

Nhà hàng vừa khai trương đang có chương trình giảm giá. Một người đàn ông mặt bóng dầu, mụn mọc chi chít đang chăm chú nhìn người phụ nữ trước mặt. Hắn tự cho rằng mình rất thâm tình, cất lời: “Chỉ cần em đi theo anh, sau này sẽ được ăn sung mặc sướng. Anh tuyệt đối không bạc đãi em.”

Người phụ nữ nhìn hắn một cái, ánh mắt như vừa chịu tổn thương nghiêm trọng. Cô ta nhanh chóng cúi đầu, thầm mắng người môi giới chết tiệt, lại dám giới thiệu cho mình một đối tượng xem mắt như thế này!

Cô ta uyển chuyển nói: “Tôi thấy chúng ta không hợp đâu. Công ty tôi còn có việc, tôi xin phép đi trước.”

Nghe cô ta nói muốn rời đi, người đàn ông vội vàng kéo tay cô ta lại: “Anh nói thật mà! Sau này anh nhất định sẽ trở thành vương giả của thế giới này. Chỉ cần em là người đầu tiên đi theo anh, anh không ngại dành cho em vị trí vợ cả.”

Người phụ nữ nghe xong vừa thấy ghê tởm vừa thấy buồn cười. Cô ta hất tay hắn ra: “Anh bị bệnh à? Có bệnh thì đi chữa đi! Nào là vương giả, nào là vợ cả! Nhà Thanh diệt vong từ lâu rồi. Đồ tàn dư phong kiến như anh mà nhớ thương cố quốc đến vậy thì sao không chết theo luôn đi? À, tôi quên mất. Với loại mặt hàng như anh, ở triều Thanh chưa chắc đã hơn được ai. Có khi muốn làm thái giám người ta còn chê!”

Người đàn ông vừa xấu hổ vừa tức giận, lắp bắp “cô, cô...” nửa ngày vẫn không thốt nổi thành lời. Cuối cùng hắn chỉ có thể hung dữ trừng mắt nhìn cô ta: “Cô giỏi lắm! Sau này vinh hoa phú quý sẽ không có phần của cô nữa đâu.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương