Vợ liệt sĩ sẽ được chính sách hỗ trợ kinh doanh, đến lúc đó cô dẫn theo đứa con trai từ trên trời rơi xuống này, sống những ngày tháng tự do tự tại chẳng phải rất tuyệt sao? Vừa nghĩ đến cuộc sống tốt đẹp trong tương lai, Thẩm Vụ ngẩng phắt đầu lên.
"Con đồng ý gả cho anh ấy."
Thẩm Trọng Sơn thấy con gái đồng ý, liền nói: "Vậy bây giờ bố đi chốt ngày với bà mối."
Sau khi Thẩm Trọng Sơn ra khỏi nhà, Thẩm Vụ lại lên tiếng: "Mẹ, con có thể gả vào nhà họ Lục, nhưng..."
Thẩm Niệm dừng tay lại, hỏi: "Nhưng gì cơ?"
"Nhưng con nghe nói Lục Hàn Tiêu muốn đưa con đi theo quân đội, mẹ và em cũng biết điều kiện theo quân rất gian khổ." Thẩm Vụ nhìn hai mẹ con họ: "Cho nên hai người phải đưa tiền sính lễ nhà họ Lục và tiền của hồi môn cho con! Ngoài ra, con còn muốn mười phiếu vải, hai mươi phiếu lương thực và năm phiếu thịt."
"Cái gì?" Thẩm Niệm hét lên một tiếng.
Đường Lệ Hà cũng chửi toáng lên: “Con ranh chết tiệt này mày muốn tiền đến phát điên rồi à? Đòi từng ấy tiền làm gì?”
“Đúng đó, sau này em trai còn phải cưới vợ, kiểu gì cũng phải để lại cho nó chút vốn lấy vợ chứ.” Thẩm Niệm bắt đầu đánh vào tình cảm.
Thẩm Vụ cười lạnh một tiếng: “Cái gì mà chúng ta? Rõ ràng hai người mới là con cùng một mẹ sinh ra, liên quan gì tới tôi?”
Bày trò đánh vào tình cảm với cô? Nhưng bọn họ quên mất rồi, thứ duy nhất giữa cô và họ không thể đem ra dùng, chính là tình cảm. Kiếp trước, Thẩm Vụ cũng từng bị lừa gạt như vậy. Trọng sinh lại một đời, cô đã sớm nhìn rõ bộ mặt của hai mẹ con họ.
Kiếp trước, Thẩm Diệu Tông đã sớm phát hiện Lý Doãn Trác bao nuôi tiểu tam nhưng sau khi được Lý Doãn Trác mời uống một bữa rượu, nó lại chọn cách giấu nhẹm, khiến cô bị lừa suốt bao nhiêu năm. Cô tuyệt đối không thể ngu ngốc như kiếp trước, chuyện gì cũng nghĩ cho cái gọi là người nhà.
Thẩm Vụ nhấc chân đi về phía cửa, vừa đi vừa nói: “Thôi được, nếu mọi người không chịu thì tôi không gả nữa. Nhưng tôi nghe nói, đã hứa với quân nhân mà lại nuốt lời thì sẽ bị lôi đi phê đấu đấy. Nếu không muốn bị bắt đi phê đấu, vậy chỉ còn cách để em gái gả cho Lục Hàn Tiêu thôi.”
Thẩm Niệm nhớ tới kiếp trước, hét lên: “Đứng lại! Chị không được đi! Nhất định phải gả cho Lục Hàn Tiêu!”
Đường Lệ Hà tức giận: “Con tiện nhân này, bình thường thì câm như hến, đến lúc mấu chốt lại biết nắm thóp người khác ghê!”
Thẩm Vụ giả vờ ngây thơ: “Mẹ, con chỉ nghe nói trên đường phải đổi xe nhiều lần, nhà nghèo đi đường xa thì phải mang theo vé với tiền phòng thân chứ.”
Đường Lệ Hà không vui: “Em gái con đã nhường cho con gả cho doanh trưởng rồi, con còn không biết đủ à?”
Thẩm Vụ chẳng buồn để ý: “Muốn con gả cũng được nhưng sính lễ nhà họ Lục phải đưa cho con. Còn cái ‘ba kêu một xoay’ thì con có thể để lại cho Thẩm Diệu Tông sau này cưới vợ, tiền sính lễ con nhất định phải mang đi. Nếu không thì hủy hôn, trả sính lễ, rồi bị lôi đi phê đấu cũng được.”
Ánh mắt Đường Lệ Hà xoay một vòng.
Nếu bà ta không đồng ý đưa tiền sính lễ cho con nhãi này, nó làm loạn không chịu gả, mà con gái ruột lại một mực sống chết không chịu gả vào nhà họ Lục, đến lúc đó bà ta chẳng vớt được thứ gì, còn bị phê đấu, quá lỗ.
“Số tiền sính lễ đó để lại cho em gái con làm của hồi môn. Lần này con có thể với tới doanh trưởng, là Niệm Niệm nhường cho con đấy. Nó thà tự mình chịu khổ, cũng mong chị gái như con sau này sống tốt.”
Thẩm Vụ đứng ở cửa, sợ hàng xóm nghe không rõ, cố tình lớn tiếng: “Rõ ràng là em gái thích Lý Doãn Trác nên mới không cần Doanh trưởng Lục. Hơn nữa con đã hỏi thăm rồi, Doanh trưởng Lục còn dẫn theo một đứa nhỏ. Nếu thật sự tốt như mọi người nói, em gái có chịu đẩy mối hôn sự tốt như vậy cho con không?”