Cậu bé gắp một miếng khoai tây cho vào miệng, lập tức mắt sáng rực, vui vẻ nói: “Mẹ ơi, món mẹ nấu thơm quá!”
Thẩm Vụ buồn cười nhìn thằng bé: “Ngon thì ăn nhiều một chút.”
A Nam lại quay sang hỏi Lục Hàn Tiêu: “Bố, có phải rất ngon không?”
Lục Hàn Tiêu gắp một đũa rong biển, cho vào miệng nhai: “Ừ, ngon.”
Thẩm Vụ thấy hai bố con ăn vui vẻ, trong lòng cũng thấy vui theo. Miệng A Nam nhét đầy thức ăn, nói không rõ chữ: “Sau này con muốn ngày nào cũng ăn đồ mẹ nấu.”
Thẩm Vụ cười: “Được, sau này ngày nào mẹ cũng nấu cho con.”
Đúng lúc này, Lục Hàn Tiêu lạnh mặt nói một câu: “A Nam, con quên bố đã dặn gì rồi à?”
A Nam vội cầm bát đũa trên bàn lên: “Con nhớ rồi, ăn không nói, ngủ không nói.”
Lục Hàn Tiêu lúc này mới hài lòng “ừ” một tiếng.
Thẩm Vụ thấy anh dạy con cũng không nói gì. Dù sao anh cũng là vì A Nam, cô làm mẹ kế cũng không có tư cách xen vào. Sắp ăn xong, Thẩm Vụ bỗng đặt đũa xuống, nhìn Lục Hàn Tiêu ngồi đối diện nói: “À, em có thể nuôi ít gà vịt trong nhà được không?”
Lục Hàn Tiêu cầm cốc nước uống một ngụm: “Nuôi gà vịt?”
Thẩm Vụ gật đầu: “Hôm nay ra ngoài, em thấy trong khu gia đình có không ít nhà nuôi rồi. Nghĩ là nhà mình cũng nuôi chút, sau này trứng gà trứng vịt có thể tự cung tự cấp, khỏi phải ra cửa hàng mậu dịch mua.”
Lục Hàn Tiêu nhíu mày: “Mấy ngày tới anh phải tuần tra hằng ngày, khá bận. Chuyện dựng chuồng gà, đợi anh rảnh rồi nói sau.”
Thẩm Vụ cầm đũa gắp cho A Nam mấy miếng lạp xưởng nạc hơn: “Em có thể mua vật liệu trước, tự làm thử. Nếu không được, đợi anh về làm cũng chưa muộn.”
Lục Hàn Tiêu nhìn cô: “Em sốt ruột đến vậy sao?”
Thẩm Vụ nói: “Dù sao ở nhà rảnh cũng rảnh, chi bằng tìm việc gì đó làm trước.”
Lục Hàn Tiêu nghĩ một lúc rồi nói: “Thế này đi, ngày mai thằng nhóc Lâm Tùng Gian rảnh, anh bảo nó đi cùng em mua vật liệu. Nếu em sốt ruột quá thì nhờ nó giúp luôn.”
“Có điều trên đảo mình tuy không hạn chế số lượng nuôi gà vịt nhưng cũng đừng nuôi nhiều quá. Em có thể hỏi thử các gia đình khác xem họ nuôi khoảng bao nhiêu.”
Ánh mắt Thẩm Vụ cong cong mang ý cười: “Được, cảm ơn đồng chí Lục.” Một lát sau, như nhớ ra điều gì, cô lại nói: “À đúng rồi, em còn một câu hỏi nữa. Em có thể mua thêm ít hạt giống củ cải hay gì đó về trồng không?”
Lục Hàn Tiêu liếc cô một cái, mặt không cảm xúc: “Sân nhà và tiền đều do em quản, em muốn làm gì thì tự sắp xếp, chỉ cần đừng để A Nam đói là được.”
“Rõ rồi.” Yêu cầu được đáp ứng, Thẩm Vụ rất vui, còn ăn thêm nửa bát cơm.
Ăn xong, cô lập tức vào bếp đun nước, để Lục Hàn Tiêu tắm trước, sau đó mới tắm cho mình và A Nam. Tắm xong, cả người Thẩm Vụ cuối cùng cũng ấm lên.
Ban ngày A Nam đã ngủ một giấc, lúc này mặc đồ ngủ đứng cạnh giường, mở to đôi mắt tròn xoe hỏi: “Bố đâu rồi ạ?”
Thẩm Vụ đáp: “Bố tắm xong rồi, đang nghỉ ở phòng bên cạnh.”
“Thế tối nay mình không ngủ cùng bố hả mẹ?”
Thẩm Vụ lắc đầu: “Không đâu, bố thích một mình ngủ một giường.”
A Nam tò mò: “Vì sao ạ?”
Thẩm Vụ vén chăn lên nằm xuống, nói: “Mẹ ngủ hay ngáy, sẽ làm bố không ngủ được.
Sáng mai bố phải về doanh trại làm nhiệm vụ, nên không ngủ cùng bố.”
A Nam gật đầu, nửa hiểu nửa không, rồi chui vào chăn theo.
Thằng bé áp sát Thẩm Vụ, ôm lấy tay cô, nhỏ giọng nói: “Mẹ ơi, con không chê mẹ ngáy đâu.”
Thẩm Vụ cảm động vô cùng, cúi đầu “chụt” một cái lên mặt cậu nhóc: “Con trai ngoan lắm, ngủ đi nào. Mai dậy mẹ làm đồ ngon cho con.”
Thằng bé tò mò: “Đồ ngon gì thế ạ?”
Thẩm Vụ giả bộ bí ẩn: “Ừm... chưa nói cho con đâu, mai ngủ dậy là biết.”
A Nam hào hứng: “Vâng ạ, con mong sáng mai đến ngay bây giờ.”
Ở phòng bên kia, Lục Hàn Tiêu nghe được cuộc đối thoại của hai mẹ con, khóe môi khẽ nhếch lên. Đến khi nghe tiếng Thẩm Vụ tắt đèn, anh mới nhắm mắt lại. Ừm, anh cũng hơi mong chờ xem ngày mai người phụ nữ này sẽ làm món gì ngon cho A Nam.