Đổi Hôn À? Được Thôi, Ta Gả Cho Sĩ Quan Mặt Lạnh Dưỡng Nhãi Con

Chương 37

Trước Sau

break

“Đồng chí Triệu, xin lỗi nhé, đối tượng của tôi bây giờ phải về nhà cùng tôi nấu cơm, không rảnh.” Giọng Thẩm Vụ nhẹ nhàng, mang theo cảm giác thân mật không cho phép phản bác.

Lục Hàn Tiêu có chút ngạc nhiên nhìn Thẩm Vụ, rồi hạ mắt xuống, cũng không biết đang nghĩ gì. Thấy cảnh này, nụ cười trên khóe môi Triệu Đan lập tức biến mất. Cô ta hận không thể chặt phăng bàn tay đang khoác trên tay Lục Hàn Tiêu kia.

Cô ta cau mày trừng Thẩm Vụ: “Anh Hàn Tiêu còn chưa lên tiếng, cô xen vào làm gì?”

Lục Hàn Tiêu lạnh mặt, môi mỏng khẽ mở: “Đồng chí Triệu, cô vượt giới hạn rồi. Chỉ vì cô ấy là người yêu của tôi, ý của cô ấy chính là ý của tôi.”

Triệu Đan nhìn Thẩm Vụ đang thân mật khoác tay Lục Hàn Tiêu, cả người như sắp nổ tung: “Anh Hàn Tiêu, cô ta mồm mép sắc sảo như vậy, sao anh lại bênh cô ta?”

Lục Hàn Tiêu trầm mặt, giọng không chút kiên nhẫn: “Cô ấy là đối tượng của tôi, tôi không bênh cô ấy chẳng lẽ lại đi bênh cô?”

“...” Triệu Đan bị chặn họng, tức đến không nói nên lời.

Lục Hàn Tiêu tiếp tục: “Sau này xin gọi tôi là đồng chí Lục. Tôi không muốn vì cách xưng hô của cô mà gây hiểu lầm cho mọi người.”

Triệu Đan vẫn chưa chịu bỏ cuộc: “Anh Hàn Tiêu, anh thật sự không đưa em về sao? Trời sắp tối rồi, em là con gái đi một mình, lỡ gặp nguy hiểm thì sao?”

Thấy cô ta nói mãi không hiểu, Lục Hàn Tiêu chẳng nể nang: “Cô từ nhỏ đã huấn luyện trong quân đội, sức lực lớn đến mức đánh chết một con bò cũng được. Cô gặp nguy hiểm cái gì, người khác gặp cô mới là nguy hiểm.”

Lần đầu tiên bị Lục Hàn Tiêu đối xử như vậy, mặt Triệu Đan lúc xanh lúc trắng: “Lục Hàn Tiêu, anh... anh dám sỉ nhục tôi như thế! Anh chờ đó, tôi nhất định sẽ nói với bố tôi chuyện anh và đối tượng của anh bắt nạt tôi, chờ bố tôi tới xử lý hai người đi!”

Rõ ràng là tự mình tới chuốc nhục, vậy mà lúc này lại lôi bố ra. Thẩm Vụ thật sự khinh thường cô ta đúng kiểu đánh không lại thì gọi phụ huynh. Quả nhiên ở đâu cũng là thời đại dựa vào bố.

Thẩm Vụ vốn tưởng Lục Hàn Tiêu sẽ nhún nhường, ai ngờ lại nghe anh cười lạnh: “Tôi chỉ nghe sự lãnh đạo và chỉ huy của đoàn trưởng, bố cô còn chưa quản được tôi.”

Triệu Đan nghe vậy thì hoàn toàn vỡ trận, cả người tức đến đỏ bừng: “Bố tôi chức cao hơn anh, sao lại không quản được anh? Anh đột nhiên kết hôn với một người phụ nữ quê mùa lai lịch không rõ, tôi xem anh giải thích thế nào!”

Từ “phụ nữ quê mùa” biến thành “người phụ nữ lai lịch không rõ”, Thẩm Vụ sắp bị Triệu Đan chọc cười đến tức.

Ông ngoại cô từng ra chiến trường, cũng xem như liệt sĩ cách mạng. Nếu không phải mẹ cô vì yêu mù quáng, chưa cưới đã mang thai, nhất quyết ở bên Thẩm Trọng Sơn thì ông ngoại cũng không đến mức tức giận cắt đứt liên lạc với mẹ.

Những chuyện này cô nghe dân làng kể lại, thật giả thế nào cô không rõ nhưng có thể khẳng định một điều lai lịch của cô hoàn toàn trong sạch, Triệu Đan rõ ràng đang vu khống!

“Tôi nói này đồng chí Triệu, cô có vấn đề về đầu óc à? Tôi lai lịch không rõ chỗ nào? Tôi là hậu duệ của những người đi trước trong giai cấp vô sản cách mạng, cô như vậy không phải là bịa đặt sao?”

“Còn cô, là con cháu cán bộ quân đội, lẽ ra phải phát huy truyền thống cách mạng, nói chuyện phải dựa trên sự thật. Thế mà cô lại tùy tiện bôi nhọ đối tượng của một quân nhân đang một lòng cống hiến cho xây dựng đất nước. Cô làm vậy có xứng với sự tin tưởng của Đảng và nhân dân không? Có xứng với vinh quang của bố cô không? Tôi khuyên cô nên dừng lại đúng lúc, nghiêm túc sửa sai.”

Không phải chỉ biết nói bừa, đội mũ cao sao? Cô cũng làm được.

Lục Hàn Tiêu không ngờ vợ mình lại nói năng lợi hại như vậy. Cái mũ cao này chụp xuống, đừng nói Triệu Đan, đến cả Triệu tham mưu trưởng tới cũng sẽ bị chặn họng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc