Đổi Hôn À? Được Thôi, Ta Gả Cho Sĩ Quan Mặt Lạnh Dưỡng Nhãi Con

Chương 35

Trước Sau

break

Nghe bà Tống nói vậy, Triệu Đan hừ lạnh nhìn Thẩm Vụ: “Đừng tưởng gả cho anh Hàn Tiêu là thành người anh ấy yêu. Anh ấy chỉ vì quá bận, lại thêm bác Vương sắp đi rồi, nên mới cưới cô một người đàn bà nhà quê về trông con thôi.”

Thẩm Vụ cười lạnh: “Dù sao tôi cũng là đối tượng của Lục Hàn Tiêu. Còn cô chỉ là một người bạn quen lâu hơn chút, lấy tư cách gì mà chỉ trỏ tôi?”

“Hừ, người nhà quê đúng là chẳng có giáo dưỡng. Nếu không phải tôi còn việc khác, hôm nay nhất định không tha cho cô dễ dàng như vậy!” Nói xong, Triệu Đan ngoảnh mông quay đi, bỏ đi thẳng. Lúc này tâm trạng Triệu Đan rối như tơ vò.

Cô ta vẫn luôn nghĩ mình và Lục Hàn Tiêu là thanh mai trúc mã, chuyện cưới xin chỉ là sớm muộn. Không ngờ anh lại đột ngột nộp đơn kết hôn lên đơn vị, còn vội vàng đưa người phụ nữ đó ra đảo.

Cô ta cứ tưởng người từ nông thôn lên chắc chắn đen đúa xấu xí, ai ngờ không những không xấu mà còn rất xinh. Nhưng kết hôn rồi thì sao chứ? Cô ta thừa sức lực và thủ đoạn để khiến Hàn Tiêu cưới mình.

Thẩm Vụ nhìn theo bóng lưng cô ta rời đi, trợn trắng mắt. Người phụ nữ này chẳng khác gì kẻ điên. Nếu sau này cô và Lục Hàn Tiêu ly hôn, để cô ta làm mẹ kế của A Nam, chưa biết sẽ hành hạ thằng bé đến mức nào. Còn Lục Hàn Tiêu, tuy lúc nào cũng hay lạnh mặt nhưng người thì đẹp trai, lòng dạ lại tốt. Cô sẽ cố gắng thay đổi kết cục chết yểu của anh.

Dĩ nhiên, vì cuộc sống hạnh phúc sau này của hai bố con, cô nhất định phải ngăn những người đàn bà lòng dạ rắn rết như Triệu Đan gả cho anh!

“Đồng chí Thẩm Vụ, cô đừng để trong lòng, đồng chí Triệu Đan vốn dĩ là vậy, quen là được.” Bà Tống nhìn từ trên xuống dưới Thẩm Vụ một lượt, thấy cô không sao mới thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Vụ cười nhẹ: “Không sao đâu nhưng tôi cũng không thể quen chiều cô ta được. Tôi còn phải đưa A Nam đi tìm bố nó, xin phép không nói chuyện nữa.”

Bà Tống vội nói: “Vậy à, mau đi đi.”

Có A Nam dẫn đường, hai mẹ con rất nhanh đã tìm được sân bóng nơi Lục Hàn Tiêu đang ở. Gọi là sân bóng rổ, thực ra chỉ là dựng tạm một cái khung bóng ở khoảng đất trống, miễn cưỡng coi như một sân bóng.

Điều kiện sinh hoạt trên đảo tuy khắc nghiệt nhưng đơn vị vẫn cố gắng tạo ra một số hoạt động văn thể cho quân nhân. Sân bóng này tuy không tiêu chuẩn và hoàn thiện như đời sau nhưng cũng đủ để bộ đội chơi bóng lúc rảnh rỗi.

Thẩm Vụ nắm tay A Nam, ánh mắt không kìm được mà liếc về phía Lục Hàn Tiêu. Dưới ánh hoàng hôn. Tay áo người đàn ông xắn lên tới khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc với đường cơ mượt mà. Thân hình nhanh nhẹn, bật cao, quả bóng rổ trong tay anh bay thẳng về phía rổ.

Mỗi động tác dẫn bóng, ném bóng đều khiến người ta cảm thấy mãn nhãn. Giơ tay nhấc chân tràn đầy sức mạnh, khiến người ta không nhịn được mà tưởng tượng thân hình dưới lớp quần áo kia rốt cuộc sẽ thế nào, Thẩm Vụ nhìn đến thất thần.

Cho tới khi A Nam gọi một tiếng: “Bố.” Cô mới giật mình hoàn hồn.

Lục Hàn Tiêu nghe tiếng gọi liền nhìn sang, đôi mắt đen lập tức chạm phải ánh nhìn của Thẩm Vụ. Chỉ thấy người phụ nữ đứng không xa, ánh chiều tà viền cho cô một đường nét dịu dàng.

Mái tóc dài đen nhánh, dưới ánh hoàng hôn ánh lên sắc sáng mềm mại. Đôi mắt to sáng, khóe môi dường như luôn mang theo nụ cười ngọt ngào, như thể có thể tan chảy lòng người.

Lục Hàn Tiêu mím môi, ánh mắt chậm rãi rời khỏi gương mặt cô, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khô nóng khó chịu, yết hầu khẽ trượt lên xuống.

Anh ném quả bóng trong tay cho Lâm Tùng Gian đối diện: “Không sớm nữa, để hôm khác chơi.”

Sau đó sải bước về phía hai mẹ con.

Lâm Tùng Gian hiển nhiên cũng nhìn thấy họ, cười chào Thẩm Vụ: “Chị dâu, tới gọi Doanh trưởng Lục về ăn cơm à?”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc