Thẩm Vụ ngửa cổ cảm nhận ánh nắng ấm áp trên đảo. Dù là mùa đông nhưng ban ngày nhiệt độ trên đảo vẫn hơn mười, gần hai mươi độ, chỉ cần mặc đồ mỏng hoặc áo khoác nhẹ là đủ.
“Mẹ ơi, mẹ có thích căn nhà này không?” A Nam chớp chớp mắt, ngây thơ hỏi.
Thẩm Vụ gật đầu, hỏi lại: “A Nam có thích không?”
“Thích ạ, sau này có mẹ ở bên con, con rất vui.”
“Con thích là được.” Thẩm Vụ cười nói.
Tham quan xong nhà, thấy A Nam dụi mắt, Thẩm Vụ liền dẫn cậu bé vào phòng ngủ nghỉ. Giường chiếu sạch sẽ tinh tươm, chăn đệm đều là do Vương Quế Phân chuẩn bị sẵn. Lục Hàn Tiêu vừa bước vào nhà, liền thấy hai người đã ngủ say. Chăn chỉ đắp một nửa trên người A Nam, nửa còn lại vắt trên giường.
Thẩm Vụ thì ngồi yên trên ghế, tựa bên mép giường, ánh nắng xuyên qua cửa sổ rơi xuống gương mặt trắng mịn như ngọc của cô. Hàng mi đen dày khẽ run, có lẽ đang mơ một giấc mơ đẹp. Thấy cô không đắp gì cả, Lục Hàn Tiêu lập tức nhíu mày.
Dù bây giờ không quá lạnh nhưng ngủ như vậy rất dễ bị cảm. Ngủ một giấc tỉnh dậy, biết đâu đã trúng gió. Mà nếu cô bị cảm, A Nam sẽ không có người chăm sóc. Cuối cùng, người đàn ông tự thuyết phục bản thân, cúi người kéo tấm chăn đang vắt trên giường đắp lên người Thẩm Vụ.
Trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, Thẩm Vụ cảm giác có người đắp chăn cho mình, liền giật mình tỉnh dậy. Vừa mở mắt đã thấy người trước mặt là Lục Hàn Tiêu. Anh đã thay bộ quân phục xanh lục, mặc đồ thường ngày, trông gần gũi đời sống hơn, Vẫn rất đẹp trai.
Lục Hàn Tiêu hơi nhíu mày: “Lần sau nhớ lên giường ngủ, nhớ đắp chăn.”
Thẩm Vụ nói: “Em chỉ định dỗ A Nam ngủ rồi đi giặt quần áo bẩn thôi, ai ngờ dỗ xong lại ngủ luôn.” Quần áo bẩn thay hôm qua vẫn chưa giặt, hôm nay mà không giặt thì sẽ bốc mùi.
Lục Hàn Tiêu gật đầu: “Quần áo có thể giặt sau. Em say sóng cả ngày rồi, nên nghỉ ngơi đi.”
Thẩm Vụ như nhớ ra chuyện gì, nhìn anh hỏi: “Khi nào anh về đơn vị?”
“Ngày mai. Hỏi cái đó làm gì?” Lục Hàn Tiêu nheo mắt, trong lòng thoáng cảnh giác. Không phải cô định nhân lúc anh không có nhà mà bắt nạt A Nam chứ?
“Em chỉ hỏi thôi. Em thấy nhà bên cạnh trồng khá nhiều rau, em định trồng ít cải bó xôi, củ cải trong sân mình.”
“Được hết, em thích là được. Giờ anh đi tìm Lâm Tùng Gian, trong nhà có gạo có rau, bữa tối em tự lo nhé.” Nói xong, anh quay người ra khỏi phòng.
Lúc này Thẩm Vụ mới nhớ A Nam vẫn đang ngủ, cũng không biết có bị hai người nói chuyện làm tỉnh giấc không. Quay đầu lại nhìn, thấy cậu bé đang nghiêng người về phía cô, ngủ rất ngon.
Thẩm Vụ kéo chăn đắp trên bụng A Nam lên cao hơn một chút, thu dọn xong liền ra khỏi phòng. Cô ôm quần áo bẩn của mình và Lục Hàn Tiêu, cầm chậu giặt ra sân. Trong sân có vòi nước, giặt đồ rất tiện.
Không biết đã bao lâu, A Nam dụi mắt tỉnh dậy. Thấy trên giường không có ai, cậu bé cũng không khóc, tự mình bò dậy mặc quần áo, rồi trải lại chăn trên giường, gấp chăn theo cách Lục Hàn Tiêu dạy.
Cuối cùng gấp chăn thành một khối vuông vức đặt ngay ngắn trên giường, rồi mới xuống giường ra sân.
“Mẹ xinh ơi!” A Nam gọi Thẩm Vụ bằng giọng non nớt. Lúc này Thẩm Vụ đang phơi quần áo, nghe cậu gọi liền đáp lại.
Thấy A Nam, cô nở nụ cười rạng rỡ: “A Nam dậy rồi à, mẹ đang phơi đồ đây.”
A Nam chạy lại, nói: “Con giúp mẹ phơi.”
Thẩm Vụ xoa đầu cậu bé, khen: “A Nam ngoan thật. Mẹ phơi xong ngay thôi, con có đói không? Lát nữa mẹ pha cho con một cốc mạch nha tinh con thích nhất nhé.”
A Nam nghiêm túc hỏi: “Thế bố mẹ có uống không?”
Thẩm Vụ lắc đầu: “Bố mẹ là người lớn rồi, không uống. A Nam uống thì mới cao lớn.”
A Nam không vui: “Bố mẹ không uống, A Nam cũng không uống.”
Thẩm Vụ phơi xong món đồ cuối cùng, miệng dỗ dành: “Bố mẹ cũng uống.”