Đổi Hôn À? Được Thôi, Ta Gả Cho Sĩ Quan Mặt Lạnh Dưỡng Nhãi Con

Chương 30

Trước Sau

break

Nói chuyện được một lúc, thím thấy Lục Hàn Tiêu liên tục liếc sang phía này, có vẻ không yên tâm.

Không muốn bị hiểu lầm là người xấu, thím khoát tay: “Khách sáo làm gì, tôi đi mua đồ tiếp đây, không nói chuyện với cô nữa.”

Thẩm Vụ cười: “Thím đi thong thả.”

Thấy Thẩm Vụ quay lại, Lục Hàn Tiêu hỏi: “Em quen thím đó à?”

Thẩm Vụ đổi túi bên tay phải sang tay trái rồi đáp: “Vừa mới quen thôi. À đúng rồi, A Nam có ăn được bánh trứng không?”

Lục Hàn Tiêu: “Thằng bé dị ứng trứng, em muốn ăn thì mua cho mình thôi.” Bánh trứng thời này không có mấy thứ phụ gia linh tinh, Thẩm Vụ khá thích, liền nhờ nhân viên cân cho năm cân, hết bốn đồng bảy hào.

Xách túi bánh trứng, cô hỏi người đàn ông bên cạnh: “Lúc nãy thím đó bảo em mua thuốc say sóng, ở đây bán ở đâu?”

Lục Hàn Tiêu dẫn cô sang quầy khác: “Anh mua rồi.”

Thẩm Vụ nhướn mày: “Nhanh vậy sao? Anh mua từ lúc nào?” Cô hoàn toàn không hay biết.

Lục Hàn Tiêu: “Lúc em nói chuyện với thím đó.”

Thẩm Vụ cười rạng rỡ: “Anh chu đáo thật đấy!”

Hai người lại sang khu kẹo, mua thêm mấy cân kẹo. Doanh trưởng kết hôn, đương nhiên phải chia sẻ chuyện vui này với các chiến sĩ và gia đình trên đảo.

Đến khi mua đủ đồ, quay về nhà khách thì đã bảy giờ tối. Hai ba ngày bôn ba, Thẩm Vụ chưa tắm rửa lần nào. Lúc này dù mệt đến mức gần như không mở nổi mắt, cô vẫn nghiêm túc tắm một lượt nước nóng trong phòng vệ sinh.

Trong phòng, Lục Hàn Tiêu ngồi trước bàn, tập trung viết gì đó. Dưới ánh đèn, anh mặc bộ quân phục xanh lục, đường nét gương mặt rõ ràng sắc sảo, sống mũi cao, môi mỏng mím chặt.

Thẩm Vụ tắm xong bước vào, thấy anh đang bận, cũng không lên tiếng, trực tiếp lên giường ngủ. Đến khi Lục Hàn Tiêu viết xong, ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy bàn tay Thẩm Vụ lộ ra ngoài chăn. Nhìn những ngón tay thon dài ấy, suy nghĩ của anh lại vô thức quay về mấy ngày trước.

Ngón tay người phụ nữ vì lao động lâu năm mà có lớp chai mỏng, không mềm mịn nhưng mỗi nơi chạm tới đều tê dại, khiến tim anh đập nhanh. Lục Hàn Tiêu lắc đầu, cố xua đi những suy nghĩ trong đầu. Anh nhìn đồng hồ treo tường, đã mười giờ tối, liền đứng dậy tìm một bộ đồ ngủ trong vali, ôm quần áo vào phòng vệ sinh.

Tắm xong trở ra, Lục Hàn Tiêu nhìn người phụ nữ đang cuộn tròn ngủ trên giường, ánh mắt phức tạp. Anh nằm xuống, rất nhanh sau đó, người phụ nữ lại giống như lần đầu, vô thức quấn lấy anh.

Anh nghiêng người tránh sự chạm vào của Thẩm Vụ. Nhưng lần này anh có thể chắc chắn, cô không cố ý, mà là đang ngủ say. Dù sao họ đã ngồi tàu suốt hai ngày, lại đi mua sắm cả ngày, đến anh còn thấy mệt, huống chi là Thẩm Vụ người chưa từng đi xa.

Nghĩ đến câu “tuần trăng mật” mà Thẩm Vụ nói, khóe môi anh khẽ cong lên. Hai người như thế này mà cũng gọi là tuần trăng mật sao? Cảm giác... cũng không tệ.

Sáng hôm sau vừa tảng sáng, Thẩm Vụ và Lục Hàn Tiêu ăn uống qua loa rồi lên thuyền. Hành lý thì Lục Hàn Tiêu đã làm thủ tục gửi lên thuyền từ lúc trời còn chưa sáng. Lên đảo, Thẩm Vụ ôm đầy túi đồ ăn vặt, theo sau Lục Hàn Tiêu đang xách toàn bộ hành lý. Từ xa đã thấy mấy dãy nhà thấp san sát, ngói xám tường trắng.

Nhìn rất có cảm giác năm tháng, chắc đây chính là khu gia đình quân nhân. Lúc này trong khu đã tụ tập rất đông người. Mọi người đều nghe nói hôm nay Doanh trưởng Lục nghỉ phép trở về, từ sớm đã vây quanh trước cửa nhà anh chờ đợi.

Đứng đầu là một người đàn ông mặc quân phục xanh lục, dáng vẻ ngay ngắn, tay dắt theo một đứa trẻ chừng bốn, năm tuổi.

Người đàn ông là bạn thân cũng là cấp dưới của Lục Hàn Tiêu, Lâm Tùng Gian. Đứa bé chính là con trai của Lục Hàn Tiêu, A Nam.

A Nam nghe chú Lâm nói: Bố con cưới vợ rồi, sau này con sẽ có mẹ mới. Mẹ mới sẽ ở bên chăm sóc con. Trong lòng cậu bé vừa háo hức vừa thấp thỏm, rất muốn biết mẹ mới trông thế nào, không biết mẹ mới có thích mình không.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc