Đổi Hôn À? Được Thôi, Ta Gả Cho Sĩ Quan Mặt Lạnh Dưỡng Nhãi Con

Chương 28

Trước Sau

break

“Ý anh là A Nam thích ăn vặt, mấy tem phiếu với tiền này đều dùng tới. Còn bà nội, mỗi tháng anh đều gửi tiền về, bà sẽ không thiếu tiền mua đồ.”

Lúc này Thẩm Vụ mới nhận lấy các loại tem phiếu trong tay anh, cẩn thận cất vào túi tiền mang theo bên người. Số tiền đại đoàn kết lần này bà nội Lục đưa, nhìn qua cũng phải ít nhất hai trăm tệ. Có lẽ số tiền tích góp bao năm nay của bà, phần lớn đều đã dùng cho đám cưới lần này.

Quả nhiên là bà nội thương cháu, lo xa cho cháu. Mọi việc bà nội Lục làm, đều là vì Lục Hàn Tiêu. Ăn sáng xong, Thẩm Vụ và Lục Hàn Tiêu mang hành lý ra đầu thôn. Chỉ thấy một chiếc máy kéo đã đỗ sẵn ở đó, chờ từ lâu.

Trước lúc đi, bà nội Lục nắm tay Thẩm Vụ, trong hốc mắt hơi ánh lên nước: “Cháu dâu à, con qua bên đó nhớ chăm sóc Hàn Tiêu cho tốt. Nghe chính ủy của nó nói, nó thường vì công việc mà quên ăn đúng bữa.”

“Bà yên tâm, giờ có cháu rồi, cứ tới giờ ăn là cháu mang cơm cho anh ấy. Không ăn xong thì không cho làm việc.”

Bà nội Lục: “Vậy thì tốt, có con ở đó bà yên tâm hơn nhiều.”

Bác gái cũng vỗ vỗ vai Thẩm Vụ: “Vợ chồng trẻ sống với nhau cho hòa thuận. Hàn Tiêu tuy ít nói nhưng tâm thì tốt, nếu nó có chỗ nào làm chưa phải, cháu dâu con nhường nhịn chút. Hai người sống với nhau, quan trọng nhất là hòa khí.”

Thẩm Vụ cười đáp: “Vâng, cháu biết rồi bác. Bác và bà ở nhà giữ gìn sức khỏe, đợi Hàn Tiêu được nghỉ phép, bọn cháu sẽ về thăm.”

Bà nội Lục lau khóe mắt: “Hy vọng lần sau về, mang cho bà một chắt trai béo tốt.”

Thẩm Vụ thầm nghĩ: với tình trạng của cháu bà, con có lòng cũng lực bất tòng tâm. Ngoài mặt, cô vẫn thẹn thùng cười: “Cháu biết rồi, bà.”

Bên kia, Lục Hàn Tiêu đã chất xong hành lý lên xe. Bà nội Lục lại dặn dò anh thêm vài câu, hai người liền ngồi lên chiếc máy kéo chạy về phía ga tàu. Trên xe, Thẩm Vụ ngắm nhìn phong cảnh ven đường.

Lúc này đường xá vẫn là đường đất. Trời nắng thì bụi bay mù mịt, mưa xuống lại lầy lội không chịu nổi. Cành cây hai bên đường trơ trụi, thỉnh thoảng có mấy con sẻ nhảy nhót trên cành. Xa xa là những dãy núi trùng điệp, trông như cảnh sắc trong tranh thủy mặc.

Những ngôi nhà trong thôn phân bố rải rác, ống khói bốc lên làn khói lam, mang lại chút hơi ấm cho mùa đông lạnh giá. Người dân trên đường ai nấy đều mặc áo bông dày cộp, bận rộn làm việc ngoài đồng.

Theo bánh xe máy kéo lăn bánh, dần dần tiến gần thị trấn, có thể thấy vài tấm biển cửa hàng thô sơ đung đưa trong gió. Hai bên đường phần lớn là nhà cấp thấp, thỉnh thoảng mới thấy vài căn nhà hai, ba tầng.

Kiến trúc nhà cửa giản dị, chủ yếu là gạch đá. Cửa hàng không nhiều, cơ bản đều là cửa hàng cung tiêu quốc doanh. Đến ga tàu, Lục Hàn Tiêu xách hành lý, cùng Thẩm Vụ bước lên chuyến tàu đi ra đảo.

Thẩm Vụ vẫn có chút tò mò với phương tiện giao thông là tàu hỏa này, dù sao cũng đã rất nhiều năm cô không ngồi tàu. Hai người vừa lên xe nhưng người đi ngang qua thấy tổ hợp trai xinh gái đẹp, liền không ít lần ngoái nhìn.

Tàu vừa chạy, Thẩm Vụ dần cảm thấy không ổn. Mùi trong toa tàu thực sự quá khó chịu. Tuy bây giờ là mùa đông nhưng tàu hỏa những năm bảy mươi chạy rất chậm, một chuyến thường phải ngồi mấy ngày, mà người lại đông, mùi trong toa tàu cũng đủ hiểu.

Sắc mặt Thẩm Vụ hơi tái đi.

“Say tàu à? Hay là nằm nghỉ một lát?” Lục Hàn Tiêu thấy cô sắc mặt không tốt, liền ân cần rót cho cô một cốc nước nóng từ bình giữ nhiệt.

Thẩm Vụ lắc đầu: "Không cần đâu, để em nghỉ một lát là ổn.” Vừa nói cô vừa nghiêng người mở cửa sổ bên cạnh, luồng không khí lạnh lập tức ập vào mặt, khiến Thẩm Vụ không nhịn được mà rùng mình.

May mà tàu hỏa thời này còn mở được cửa sổ, nếu không chắc cô đã bị mùi trong toa hun cho nôn sạch bữa sáng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc