Đối diện ánh mắt phức tạp của bà con trong thôn, hắn một khắc cũng không muốn ở lại thêm. Đợi đến khi Thẩm Vụ và Lục Hàn Tiêu tới huyện, đã là giữa trưa. Hai người dự định vào quán ăn quốc doanh ăn chút gì đó, nghỉ ngơi rồi mới đến Cục Dân chính.
Ăn xong, Thẩm Vụ theo Lục Hàn Tiêu tới Cục Dân chính. Nhìn khẩu hiệu trên tường “Kết hôn muộn, sinh con muộn, sinh ít sinh tốt”, Thẩm Vụ bỗng cảm thấy tiến độ của hai người thật sự quá nhanh, có chút không chân thực.
Gặp nhau một lần, ngày hôm sau đã đi lĩnh giấy. Ngày mai...
Ngày mai bày biện náo nhiệt hai bàn tiệc, hai người liền trở thành vợ chồng được thế tục công nhận. Gấp gáp như vậy cũng là bất đắc dĩ, kỳ nghỉ của Lục Hàn Tiêu sắp kết thúc, trên đường còn phải chuyển tàu hỏa và tàu thủy, cũng mất hai ba ngày.
Ngày kia đã phải lên đường quay về đảo. Chẳng bao lâu sau, cửa sổ làm việc gọi tên họ, Thẩm Vụ và Lục Hàn Tiêu bước lên. Nhân viên làm việc vừa nhìn thấy hai người, cơn buồn ngủ lập tức tan biến.
Hôm nay nhiều cặp đến kết hôn như vậy nhưng cặp trước mặt này vẫn là đẹp mắt nhất. Người đàn ông mặc quân phục xanh lục, mắt sáng mày kiếm. Thiếu nữ thì đôi mắt long lanh, thần thái dịu dàng. Hai người đứng cạnh nhau, quả thật rất mãn nhãn.
Thẩm Vụ bỗng nhớ ra điều gì, nhỏ giọng hỏi: “Anh mang sổ hộ khẩu chưa?”
Lục Hàn Tiêu gật đầu: “Sổ hộ khẩu, báo cáo kết hôn, đều mang rồi.”
Bà nội Lục Hàn Tiêu đã sớm nhờ người đưa tư liệu của anh và Thẩm Vụ cho chính ủy, chỉ chờ anh gật đầu, việc hôn sự này chính ủy liền trực tiếp đóng dấu thông qua. Phải nói là gừng càng già càng cay. Bà nội sớm đã nhận định anh nhất định sẽ đồng ý mối hôn sự này.
Nếu là trước đây, Lục Hàn Tiêu chắc chắn sẽ phản kháng đôi chút. Nhưng lúc này nhìn Thẩm Vụ đứng bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc trò chuyện với nhân viên làm việc, anh lại cảm thấy... Như vậy... cũng khá tốt!
Thẩm Vụ đưa tài liệu qua, nói: “Chào đồng chí, chúng tôi đến đăng ký kết hôn.”
Nhân viên tiếp nhận hồ sơ hai người đưa tới, cẩn thận xem xét một lượt, quả nhiên phát hiện vị chú rể tương lai đúng như cô nghĩ là quân nhân. Khí chất quân nhân đúng là khác hẳn người thường. Anh tuấn, dứt khoát, phong thái hiên ngang.
Nhân viên nhanh chóng đóng dấu công chứng, rồi đưa giấy đăng ký kết hôn cho hai người, mỉm cười nói: “Hai đồng chí, chúc hai người tân hôn hạnh phúc, trăm năm hòa hợp.”
Lục Hàn Tiêu đưa tay nhận lấy giấy kết hôn, giọng trầm thấp: “Cảm ơn.”
Ra khỏi Cục Dân chính, Lục Hàn Tiêu cúi đầu nhìn Thẩm Vụ, nói: “Kỳ nghỉ của anh ngắn. Hay ngày mai mình làm tiệc cưới đơn giản, mời người thân hai bên ăn một bữa. Đợi đến đơn vị rồi, anh sẽ mời đồng đội sau. Em thấy sao?”
Thẩm Vụ không coi trọng hình thức, gật đầu: “Được thôi. Làm đám cưới tốn tiền lắm, hay là mình không làm. Ngày mai cả nhà ăn với nhau một bữa là được. Trên đường theo anh đi đơn vị, coi như là... tuần trăng mật.”
Lục Hàn Tiêu ngờ vực: “Tuần trăng mật? Là gì?”
Thẩm Vụ giật mình. “Tuần trăng mật” là cách nói thịnh hành về sau, thời đại này còn chưa có khái niệm đó: “Ha ha... ý là mình tranh thủ mấy ngày đi tàu hỏa, tàu thủy để bồi dưỡng tình cảm.”
Lục Hàn Tiêu nheo mắt lại. Đi đường mà cũng gọi là tuần trăng mật? Nghe cũng không tệ.
“Thì ra là vậy, vậy làm theo ý đồng chí Thẩm Vụ.”
Thấy anh không hỏi tiếp, Thẩm Vụ vội nói: “Cũng muộn rồi, hay mình về sớm nhé?”
“Không vội. Đã ra đây rồi, ghé cửa hàng bách hóa mua cho em vài bộ quần áo, coi như quà cưới.”
Thẩm Vụ xua tay: “Quần áo đủ mặc là được, không cần lãng phí tiền.”
Lục Hàn Tiêu lạnh mặt: “Ít nhất cũng phải mua cho em hai bộ đồ mới. Không chỉ mua cho em, anh còn định mua chút đồ dùng sinh hoạt cho bà và nhà bác cả.”
Thẩm Vụ thấy vậy đành đồng ý: “Vậy cũng được.”
Hai người cùng tới cửa hàng bách hóa. Lục Hàn Tiêu dẫn cô đến quầy quần áo may sẵn: “Chọn mấy bộ đi, lát nữa qua quầy giày mua thêm vài đôi.”