Song Song ngồi xổm xuống, nhìn kỹ những tờ giấy này, bé nghe Phương gia gia nói qua, đọc sách vô cùng tiêu tốn bạc, một tờ giấy gai kém nhất cũng phải 2 văn tiền, còn đắt hơn cả trứng gà.
Quyển dày cộp này, bên trên còn dán nhãn, chữ bé không biết, nhưng con số kia bé nhận ra, cong cong, còn có vòng tròn, 50!
50 tờ giấy này, chỉ cần 2 tệ.
Song Song vươn tay nhỏ, cầm hai tệp giấy nháp bỏ vào giỏ nhỏ.
Bé không mang theo chiếc xe đẩy nhỏ đến, không thể mua quá nhiều, ở đây còn có rất nhiều rất nhiều đồ nữa, không thể mua toàn bộ là giấy được.
Song Song giờ đã là đứa trẻ thông minh có kinh nghiệm rồi.
Bé tiếp tục kéo giỏ nhỏ đi vào trong, sau đó nhìn thấy kệ ngang tầng thứ ba phía trước vậy mà có một hàng bút lông!
Song Song bụm miệng, cái này cũng là hai tệ?
Bé từng nhìn thấy cây bút y hệt ở nhà Phương gia gia, nghe nói lúc đó tốn 200 văn, ở đây chỉ cần 2 tệ.
Bé nhanh tay vươn lên vuốt vuốt, muốn lấy chiếc bút đang treo, nhưng người thực sự quá lùn, với nửa ngày chẳng tới.
“Em gái nhỏ, em muốn lấy bút lông sao? Còn nhỏ thế này đã luyện chữ rồi à?” Bên cạnh chợt truyền đến một giọng nói dịu dàng ấm áp.
Một bàn tay thon dài trắng ngần lấy cây bút lông đang treo xuống đưa vào tay Song Song.
Song Song nắm lấy bút ngoảnh đầu nhìn lại, là một chị gái trắng trẻo xinh đẹp giống như tiên nữ vậy.
“Không phải ạ, em, em còn chưa biết chữ, muốn mua cho ông một cây, lông bút của ông đều rụng hết rồi.” Song Song có chút xấu hổ, ⁄(⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ chị gái đẹp quá, lại còn thơm ngát nữa.
Hà Miêu “phụt” cười một tiếng, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm: “Đúng là một bạn nhỏ hiếu thảo, em còn muốn chọn không, chị lấy giúp em.”
Cô ấy ngay sống gần đây, mỗi tuần đều phải tới “ngôi nhà vui vẻ” cửa hàng hai tệ đi dạo một vòng.
Cô ấy đã chú ý đến bạn nhỏ này một lúc rồi, biểu cảm đặc biệt thú vị.
Song Song chằm chằm nhìn hàng bút lông kia nhíu đôi lông mày nhỏ nghiêm túc cân nhắc một chút, nghĩ nghĩ, lại mua cho Phương gia gia một cây nữa, sau đó mua cho Tiểu Đậu Tử, Tiểu Thuyên Tử mỗi người một cây.
Bé nghe người lớn từng nói, con trai phải đọc sách, tương lai mới có tiền đồ.
“Cần thêm ba cây nữa, ông một cây, các em trai mỗi người một cây, nhờ chị lấy giúp em với ạ.”
Cô bé con nói nghiêm túc lại lễ phép, Hà Miêu nghe mà lòng mềm nhũn, cười giúp bé lấy thêm ba cây bút lông nữa, nhẹ nhàng bỏ vào chiếc giỏ nhỏ dưới chân bé.
Cô ấy quét mắt nhìn giỏ của cô bé, vài cục xà phòng lưu huỳnh, bàn chải kem đánh răng, giấy nhám rẻ nhất dùng để luyện chữ, gương kiểu cũ...
Toàn là đồ dùng trong nhà, học tập, không có lấy một món đồ chơi nhỏ nào mà bé gái thích.
Cô ấy lại cúi đầu nhìn mái tóc của cô bé, hai búi tóc lỏng lẻo, đồ dùng không phải là dây chun, mà là sợi dây cỏ thô ráp không có độ đàn hồi, khô xơ siết lấy tóc một cách khá chặt, trên đầu trống trơn, đến một chiếc kẹp tóc nhỏ, dây buộc tóc hoa nhỏ cũng không có.
“Bạn nhỏ, em mua nhiều đồ thế này, sao không chọn cho mình chút gì đó? Em xem những chiếc kẹp tóc nhỏ, dây chun nhỏ này, đẹp biết bao.”
Cô ấy chỉ vào cả một mặt tường kẹp tóc hoạt hình lấp lánh trên kệ hàng, đều là kiểu dáng mà các bé gái nhìn thấy là không bước nổi chân.
Song Song bất giác sờ sờ sợi dây cỏ trên đầu mình, có chút ngại ngùng lí nhí nói: “Em có dây buộc tóc là được rồi ạ, không cần tốn tiền mua.”
Hà Miêu không gượng ép, chỉ cầm lên một hộp dây chun nhỏ đàn hồi nhiều màu, đưa ra trước mặt bé: “Em xem cái này, không phải lãng phí đâu, cái này có độ đàn hồi, không siết tóc, một hộp mấy trăm cái, những người khác trong nhà em cũng có thể dùng, buộc chút đồ cũng khá tiện lợi, chắc chắn.”
Cô ấy lại chỉ chỉ những chiếc kẹp tóc dễ thương: “Cái này là kẹp tóc, có thể kẹp phần tóc lòa xòa hai bên lên, như vậy sẽ không che khuất mắt nữa, hơn nữa còn rất đẹp.”
Song Song chằm chằm nhìn kẹp tóc một hồi lâu, rõ ràng là rất thích.
Nhưng do dự vài giây, bé vẫn nhẹ nhàng lắc lắc đầu, chỉ nhận lấy hộp dây chun nhỏ nhiều màu kia, bỏ vào giỏ.
Mấy trăm cái, cái này có thể mua!