Đoàn Sủng: Bé Con Bảo Bối Của Thôn Nghèo

Chương 41

Trước Sau

break

Song Song đối mặt với chính mình trong gương cười ngây ngô.

Phương gia gia từng nói, gương là làm bằng đồng, vừa nặng vừa đắt, trong thôn bọn họ chẳng ai có.

Nhưng cái gương này, mỏng dính, nhẹ tênh, sáng bóng, vậy mà cũng chỉ hai tệ?

“Chú ơi, cái này là gương phải không ạ? Những thứ này đều là hai tệ sao?” Song Song quay đầu lại, tìm chú chủ cửa hàng để xác nhận.

“Đúng vậy, đồ trong cửa hàng đều là hai tệ, đây là gương, có muốn mang một chiếc về không?”

Mắt Song Song sáng lấp lánh, Liễu bà bà cứ luôn nói không nhìn rõ tóc bạc của mình, nhổ không sạch, Lâm thẩm tử thích làm đẹp, mỗi lần giặt quần áo đều soi bóng dưới sông, quay mặt về phía nước sông tỉ mỉ chải chuốt mái tóc thật gọn gàng.

Còn có Trưởng thôn gia gia cũng rất thích đứng trước chum nước nhà mình vuốt râu.

Nếu như có cái gương rõ nét như thế này, bọn ông nhất định đều sẽ vui mừng chết đi được!

Bé cẩn thận cầm lấy một chiếc gương tròn nhỏ, nhẹ nhàng bỏ vào giỏ, nghĩ nghĩ, lại chọn thêm vài chiếc đủ hình dạng kích cỡ gom thành năm chiếc.

Trong đó còn có hai bộ trang bị, bên trong còn bọc kèm cả lược.

Mang về để Liễu bà bà dùng cái lược này chải bím tóc nhỏ cho mình!

Bên cạnh bức tường gắn gương là cả một bức tường treo vòng tay dây chuyền.

Từng chuỗi hạt treo trên móc, cái thì giống như giọt sương, cái thì giống như đá quý, dưới ánh đèn sáng lấp lánh, chói đến mức mắt Song Song hoa cả lên.

Bé chưa từng thấy qua nhiều chuỗi hạt đẹp đẽ, rực rỡ như thế này bao giờ.

Các bà trong thôn đeo đều là chuỗi hạt gỗ màu sắc tối tăm, làm sao có được sự tươi sáng, trong suốt như thế này.

Bé ngẩng đầu lên, chọn vài chuỗi màu sắc rực rỡ nhất.

Trên móc treo dưới cùng, treo một hàng bàn chải cán mảnh khảnh, trên đầu có một túm lông tơ, bên dưới còn có vài cái rổ đựng những thứ bé không quen biết.

Song Song chằm chằm nhìn cái bàn chải nhỏ kia một hồi lâu, cũng không phân biệt được là dùng để làm gì, quay đầu hỏi chủ cửa hàng: “Chú ơi, cái này là gì vậy ạ?”

Chủ cửa hàng sững sờ một chút, vẫn là lần đầu tiên gặp bạn nhỏ không biết bàn chải đánh răng, nhưng vẫn kiên nhẫn cười nói: “Cái này là bàn chải đánh răng, dùng để làm sạch răng miệng, có thể chải cho hàm răng sạch bóng.”

Người ở địa giới này thật chú trọng nha, còn có đồ chuyên dụng để đánh răng nữa, không giống bọn họ, chấm chút muối dùng vải bọc ngón tay chà chà một cái, rồi dùng nước sạch ùng ục súc miệng một cái đã là chú trọng nhất rồi.

Song Song lại chỉ vào một cái rổ bên cạnh đựng đồ vật hình dải dài bọc trong hộp giấy màu xanh lá, bên cạnh là một rổ hộp dài màu tím, tò mò hỏi: “Vậy còn những cái này thì sao ạ?”

“Hai rổ này đều là kem đánh răng, phải dùng cùng với bàn chải đánh răng.” Chủ cửa hàng thấy bé thực sự không biết, nhân lúc không có ai tính tiền, bước đến bên cạnh, cầm lấy một tuýp kem đánh răng Darlie tháo ra cho bé xem, vặn mở ra:

“Giống như thế này, nặn một chút xíu đặt lên bàn chải đánh răng, trong miệng ngậm chút nước, vừa chải là có thể sùi ra rất nhiều bọt. Chải răng sạch sẽ từ trong ra ngoài, rồi dùng nước súc miệng, chải xong miệng sẽ thơm ngát, răng cũng trắng bóng.”

Ra bọt? Lại còn thơm ngát? Song Song nghe mà mắt sáng lấp lánh, cảm thấy thật sự rất kỳ diệu.

“Chú ơi, thôn cháu có 21 người, cháu phải mua bao nhiêu bàn chải đánh răng và kem đánh răng ạ?”

Chủ cửa hàng không để lại dấu vết đánh giá Song Song một chút.

Quần áo bạn nhỏ tuy là mới tinh, nhưng đôi giày lại là kiểu cũ đặc biệt cực kỳ rách nát, đế cực mỏng, sắc mặt bé hơi vàng hai má hơi hóp lại, trên bàn tay nhỏ còn có vết nứt nẻ vì giá rét.

Thêm vào việc bé ngay cả bàn chải đánh răng cũng không biết, hẳn là một đứa trẻ vùng núi mệnh khổ, hiếm khi được theo người lớn ra thành phố một chuyến.

Lòng anh ta mềm nhũn, chỉ vào một hộp bàn chải ba cái đóng hộp: “Một hộp ba chiếc, hai mươi mốt người các cháu, mua bảy hộp là đủ rồi.”

“Kem đánh răng thì, tiết kiệm mà dùng, có thể dùng được rất lâu, các cháu có thể mua hai tuýp mang về dùng thử xem, có quen không, dùng hết lại đến mua.”

Song Song ngoan ngoãn gật đầu, lí nhí đếm số, lấy rõ số lượng chú chủ cửa hàng nói với bé, xếp ngay ngắn vào giỏ nhỏ.

“Xà phòng lưu huỳnh này có thể mang vài bánh, rửa tay, giặt quần áo, tắm rửa đều có thể dùng, tẩy dầu mỡ, tẩy vết bẩn cực kỳ tốt, còn có thể diệt khuẩn khử trùng.”

Chủ cửa hàng nói rồi lại chỉ vào túi bao bì màu vàng trong rổ bên cạnh.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Song Song đầy vẻ kinh ngạc.

Rửa tay, giặt quần áo, tắm rửa đều có thể dùng? Còn có thể tẩy dầu mỡ, tẩy vết bẩn?

Thôn của bọn họ, rửa tay đều là xoa tro bếp, nước lại lạnh lại rít, tay cũng rửa không sạch, tắm rửa càng là chuyện hiếm, mùa đông gần như không tắm, mùa hè cũng chỉ dùng nước sông xối qua loa.

Quần áo bẩn, cũng là trộn tro bếp hòa với nước đập đập, tốn bao nhiêu công sức mới có thể giặt sạch.

Một cục đồ nhỏ bé thế này, thế mà có thể làm được nhiều việc như vậy?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương