“Mẹ ơi! Đây là áo gì vậy, đẹp thế này!”
“Màu này, tươi đến chói mắt, Song Song mang về sao?”
“Ây dô Liễu bà tử! bà mặc áo đỏ này trông có tinh thần thật, trẻ ra cả chục tuổi là ít!”
“Áo bông quý giá thế này, phải tốn không ít tiền nhỉ, Song Song đứa trẻ này thật là có lòng! Mắt nhìn còn tốt nữa, chất liệu này màu sắc này, thật hỉ khánh!”
Dân làng ùa lên, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và kinh ngạc chân thực, không thấy nửa phần ghen tị.
Vây quanh bốn người bọn họ xem xét, vươn tay muốn sờ thử chất liệu mềm mại kia, lại sợ đôi tay thô ráp chạm vào làm hỏng, vội vàng rụt về, miệng không ngừng khen ngợi.
“Cái này là Song Song đặc biệt mua cho chúng ta, gọi là áo bông độn ba lớp! Bên ngoài là nhung bên trong đều nhồi bông!” Trưởng thôn hất cằm lên, vô cùng tự hào.
“Bông? Độ dày này màu sắc này, đặt ở bên ngoài, ít nhất phải mười lạng bạc mới mua được một chiếc!” Lâm thẩm tử là người duy nhất trong thôn có áo bông.
“Cái gì? Mười lạng bạc? Cái thân già nửa người chôn xuống đất như ta đây còn chưa từng thấy thỏi bạc lớn như vậy bao giờ!” Lý đại gia tặc lưỡi.
“Song Song đứa bé này, đúng là tiểu phúc tinh của thôn Hà Hoa chúng ta, lợi hại quá!”
“Đây là phúc khí lớn cỡ nào chứ!”
Tiểu Thuyên Tử cũng mong ngóng nhìn áo trên người Trưởng thôn gia gia, bông hoa nhỏ màu hồng này, thật đẹp quá.
“Đâu chỉ lợi hại, Song Song ấy à! Con bé đã mang về cho thôn Hà Hoa chúng ta, mỗi người một chiếc!” Trưởng thôn không úp mở nữa, lát nữa còn phải tranh thủ ăn sáng.
“Cái gì? Ta cũng có sao?” Vương nãi nãi không dám tin chỉ vào mình.
“Mỗi người chúng ta đều có!?”
“Đúng, Tiểu Thuyên Tử, Tiểu Đậu Tử cũng có, Song Song đặc biệt mua cho hai đứa nhỏ, đều đang trải trên giường đất hơ ấm đấy, mau đi đi, mỗi người lấy một chiếc, mặc vào cho ấm!”
Lời vừa dứt, dân làng lập tức hớn hở đi vào trong phòng, từng người từng người một, phòng nhỏ, vào bốn người bên ngoài đã bám lấy khung cửa nhìn vào bên trong.
Các bà các thím trốn trong nhà bếp thay, đàn ông thì không để ý cái này, cởi ngay áo khoác rách tại chỗ mặc áo bông mới vào.
“Tiểu Đậu Tử, Tiểu Thuyên Tử!” Song Song nhìn hai cậu em trai bên ngoài, vui vẻ vẫy tay gọi bọn hắn, lấy hai chiếc áo bông nhỏ, một chiếc màu hồng hoa nhỏ trắng, một chiếc màu vàng in họa tiết xanh lá lắc lắc: “Mau lại đây mặc áo mới!”
Một nén nhang sau, người cả thôn đều đã thay áo bông mới, trên người ai nấy đều ấm áp, sau lưng đều rịn mồ hôi mỏng, nhưng lại không nỡ cởi ra.
Tay đều vững vàng đút trong túi áo, khóe miệng cười không khép lại được, bước đi cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.
Cứ đi tới đi lui trong cái sân này, yêu thích không buông nhìn ngắm quần áo trên người mình, hệt như một buổi trình diễn thời trang áo hoa của người cao tuổi.
Song Song tự hào lại thỏa mãn, nhìn thấy nụ cười chân thật rạng rỡ trên khuôn mặt mọi người, trái tim bé căng phồng, bé thích dáng vẻ vui vẻ của tất cả mọi người.
Không thích bộ dạng xám xịt tràn ngập tử khí kia.
Trưởng thôn dẫn người đem quýt đường và dâu tây Song Song mua đựng vào giỏ tre, dùng nước rửa cẩn thận, chia cho mọi người, mỗi người một quả quýt một quả dâu tây.
Tiểu Thuyên Tử mặc áo bông màu cam vàng, trên sạp không có áo hoa dành riêng cho trẻ em, tròng lên người hắn che kín luôn cả chân, giống như một bức tượng nhỏ, ngồi trên ghế, nắm quả dâu tây đỏ mọng, a ô cắn một miếng, nước cốt chua ngọt lập tức tứa ra, đôi mắt híp thành một đường chỉ, lắc lư cái đầu, vô cùng đáng yêu.
Tiểu Đậu Tử nhìn trái cây trong tay, áo bông trên người hắn là sự ấm áp nóng rực mà hắn cả đời này chưa từng cảm nhận qua, vệt màu vàng sữa giữa đám đông kia, trong mắt Tiểu Đậu Tử bốn tuổi, dường như đang phát sáng.
Song Song tỷ tỷ nhất định là tiên nữ hạ phàm tới cứu vớt thôn Hà Hoa.
Vương gia gia mù lòa sờ vỏ quýt mềm mại lồi lõm, ngửi hương thơm tươi mát bên chóp mũi, mò mẫm cắn một miếng, hơi chua còn hơi đắng.
“Ây dô! ông lão này, cái này phải bóc vỏ, sao ông lại thèm thuồng như thế chứ! Ta còn chưa kịp bóc cho ông!” Vương nãi nãi nhìn thấy Vương gia gia gặm cả vỏ lẫn ruột, giận dỗi nhẹ nhàng vỗ ông một cái.
Cầm lấy quả quýt trong tay ông, cẩn thận bóc lớp vỏ bên ngoài, sau đó tách một múi đút vào miệng Vương gia gia.
Ngọt quá.
Ngày tháng này bây giờ, thật ngọt ngào.
Lâm thẩm tử và Lý bà bà ăn xong trái cây, tiếc nuối cởi chiếc áo bông mới trên người gấp cẩn thận cất đi, thay lại bộ quần áo cũ.
Còn phải nấu cơm nữa, sợ khói dầu củi lửa làm bẩn chiếc áo bông xinh đẹp mới tinh này.