Trong lúc đợi Song Song trở về, họ cũng đã bàn bạc ổn thỏa.
Gian nhà đất của Liễu bà tử, quá nhỏ hẹp, dột nát tứ bề, giường sưởi cũng bị bít mất hơn phân nửa, ngủ không ấm.
Song Song đã giúp dân làng tìm đường sống bên đó, họ đâu thể không đóng góp gì, chi bằng sửa sang lại nhà cửa của Liễu bà tử và Song Song, cả những đồ Song Song mang về cũng cần có chỗ cất giữ. Dân làng nay chỉ còn sống thoi thóp, kiếm được đồ ăn dựa hết vào may rủi, vậy thì cứ xây luôn cái lò lớn ở nhà Liễu bà tử, sau này cùng nhau ăn ở đây.
Người trong làng không đông, đất cũng không lớn, quây quần lại với nhau cho vui!
Lại có cơ hội tìm hiểu thêm về tình hình bên đó.
Trưởng thôn gia gia vung tay lớn, khoanh thêm hai khoảnh đất ngay phía trước nhà Liễu bà tử, sáng mai sẽ khởi công.
Đâu ngờ, cái kế hoạch lo xa này còn chưa kịp thực hiện, Song Song đã mang đến cho họ một điều bất ngờ to lớn thế này!
Mấy người vẫn chìm đắm trong niềm vui sướng tột độ, mỗi người một câu bàn luận về việc vào núi tìm mầm gai, quay đầu thì thấy cái đầu nhỏ của Song Song cứ gà gật liên tục.
Cũng đã đến giờ Tuất, đứa nhỏ kéo một chiếc xe đầy ắp đồ trở về, trằn trọc mất nửa đêm, chắc chắn là mệt lả rồi. Liễu bà bà vội đứng dậy, bưng nước ấm đã nấu sẵn, Trưởng thôn cũng nhẹ giọng, kéo cả nhóm ra ngoài: “Thôi đừng nói chuyện nữa, để Song Song nghỉ ngơi.”
Liễu bà bà vắt khăn ấm, lau sạch mặt cho Song Song, lại cẩn thận cởi quần áo mới của bé ra. Quần áo phát ra tiếng sột soạt, Liễu bà bà cũng nhẹ tay hơn hẳn.
Cẩn thận đắp chiếc áo lên người Song Song, chiếc áo này mềm mại, sờ vào thích hơn hẳn cái chăn đệm hoa lau thô kệch ở nhà. Chăn hoa lau vừa nhám vừa nặng, đắp lại khó chịu.
Sợ Song Song lạnh, Liễu bà bà vẫn đắp chăn lên cho bé, vén kỹ các góc chăn, thầm cầu nguyện: Chỉ mong Song Song có một cuộc sống tốt đẹp, thế là đủ rồi.
Trời vừa tờ mờ sáng, khoảng sân nhà Liễu bà bà đã trở nên nhộn nhịp.
Mọi người trong làng ai có thể làm việc thì đều đến, chân tay rón rén sợ làm Song Song thức giấc. Có người thì gỡ tường cũ, người thì nhồi bùn chờ xây lò mới, lại có người cầm cuốc ra đằng sau nhà tìm chỗ đào hầm ngầm.
Ngoài sân, trong nhà đều nhộn nhịp, không khí hăng hái hừng hực.
Song Song thức dậy sau một giấc ngủ ngon, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ đẩy cửa ra ngoài. Thấy sân chật kín người thì ngơ ngác, ánh mắt thẳng đờ.
Mọi người thấy bé dậy, lập tức tươi cười chạy lại, giọng đầy quan tâm: “Song Song dậy rồi à? Có mệt không, có đói không?”
“Buồn ngủ thì ngủ thêm một chút, không vội.”
“Hôm qua cực cho Song Song rồi!”
Song Song chớp chớp mắt, lí nhí hỏi: “Lâm thẩm tử, Lý gia gia, Triệu bá bá, mọi người đang làm gì thế ạ?”
Lâm thẩm tử cười trêu chọc: “Đang sửa sân, xây lò bếp lớn cho Song Song đây! Bọn ta đều nhờ Song Song nuôi, sau này bọn ta cũng ăn cơm ở sân nhà cháu.”
Nghe vậy, Song Song vỗ tay reo lên: “Vui quá vui quá! Lúc trước chỉ có hai bà cháu, yên tĩnh lắm, giờ nhiều người vui vẻ, chắc chắn bà sẽ rất vui!”
“Mọi người cứ yên tâm đi nha, giờ Song Song lợi hại lắm, hôm qua mang về rất nhiều đồ ăn, đủ để nuôi tất cả mọi người!”
Đang nói thì bé bắt gặp bóng dáng Tiểu Đậu Tử và Tiểu Thuyên Tử đang ngồi xổm ở góc tường bới đất, mắt sáng lên, quay ngoắt người chạy vào phòng, lấy ra ba hộp sữa bò từ thùng các-tông, ôm trọn trong lòng.
Bé đứng trước cửa gọi với ra: “Tiểu Thuyên Tử, Tiểu Đậu Tử, qua đây mau!”
Tiểu Đậu Tử và Tiểu Thuyên Tử nghe gọi, liền ngừng ngay tay, ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng, hai đứa đồng thanh ồ lên một tiếng!
Hai đứa trợn tròn mắt, nhìn Song Song không chớp.
Song Song đội một chiếc mũ lông xù màu trắng có tai thỏ, hai chiếc tai thỏ rũ xuống hai bên, gió vừa thổi qua là lông mũ khẽ bay bay. Bé khoác trên người một chiếc áo màu vàng bơ, màu đó còn sáng hơn cả lòng đỏ quả trứng tươi nhất mà chúng từng ăn. Dáng áo phồng bềnh lại thêm viền bèo xung quanh, trông giống hệt như chiếc kẹo bông gòn.
Nha đầu thường ngày lấm lem bùn đất, nay lại như tiểu tiên đồng hầu hạ bên cạnh Quan Âm, đôi mắt cười cong cong, ngoan ngoãn đứng đó ôm gọn ba hộp vuông màu trắng, đẹp đến mức Tiểu Đậu Tử và Tiểu Thuyên Tử không thể rời mắt.
“Song Song tỷ tỷ, thật đẹp!” Tiểu Đậu Tử cất tiếng trước, chạy ùa về phía cửa, Tiểu Thuyên Tử cũng lạch bạch chạy theo, miệng lẩm bẩm: “Tỷ tỷ, đẹp quá!”
Chạy lại gần, nhìn chiếc áo xốp mềm như mây của Song Song, tay hai đứa ngứa ngáy muốn chạm vào, nhưng thấy tay mình đầy bùn đất, liền lật đật lau thật mạnh lên bộ quần áo vải thô, đến mức tay đỏ lên mới dám lấy một ngón tay, nhẹ nhàng chọc vào áo Song Song.
“Ôi! Mềm quá!”