Gương mặt Thẩm Mặc Dực gần đến mức Khinh Miêu chỉ cần ngẩng nhẹ là chạm vào hơi thở anh.
Cô nuốt một ngụm nước bọt, lùi lại nửa bước theo bản năng.
Nhưng Thẩm Mặc Dực… lại đưa tay giữ lấy cổ tay cô, lực rất nhẹ nhưng đủ khiến Khinh Miêu đứng yên.
“Đừng tránh.”
Giọng anh thấp, khàn, mang theo tầng cảm xúc khó đoán.
Du Khải đứng bên cạnh muốn che cho em gái, nhưng lại bị ánh mắt của Mặc Dực liếc qua một cái… lập tức cứng đờ.
“Chú— chú làm gì vậy…?” Du Khải cố lấy dũng khí hỏi.
Thẩm Mặc Dực không nhìn anh, chỉ cúi đầu kiểm tra cổ tay Khinh Miêu. Nơi ấy còn một vệt đỏ nhạt do va vào thành thuyền.
“Đau không?” Anh hỏi, giọng càng trầm hơn.
Khinh Miêu lắc đầu, nhỏ giọng:
“Dạ… không sao…”
Thẩm Mặc Dực thoáng cúi xuống hơn, hơi thở phả vào gáy cô, khiến cả người Khinh Miêu căng cứng.
Anh khẽ nói, đủ để chỉ mình cô nghe:
“Đừng làm tôi sợ nữa.”
Khinh Miêu tròn mắt.
Tim như bị ai đó bóp lấy.
Du Khải đứng bên cạnh nhìn cảnh này đến mức muốn quỳ xuống:
Rõ ràng chú mình thật sự… mất bình tĩnh rồi.
Thẩm Mặc Dực buông tay cô ra, nhưng ánh mắt vẫn không rời cô, giọng khàn khàn từ tốn:
“Từ giờ… không được tự đứng ở mạn thuyền một mình. Phải có tôi, hoặc Du Khải đi theo. Nghe rõ chưa?”
Khinh Miêu cứng ngắc gật đầu.
Du Khải nhìn sang anh chú nhà mình rồi nhìn em gái, thở dài một tiếng:
“Khinh Miêu… anh nghĩ… em xong đời rồi.”
Cô: “???”
Thẩm Mặc Dực liếc qua:
“Nó xong đời, không phải em.”
Khinh Miêu: “???”
Du Khải: “???!”
Gió biển lại thổi qua, mang theo hương muối mằn mặn quấn quanh ba người.
Khinh Miêu còn đang chưa hoàn hồn sau câu “đừng làm tôi sợ nữa”, thì Thẩm Mặc Dực hơi cúi xuống, ghé sát tai cô.
Khoảng cách gần đến mức vành tai cô nóng bừng.
Giọng anh trầm thấp, khàn, như chìm hẳn vào tiếng sóng:
“Tối nay… qua thuyền của tôi.”
Khinh Miêu ngẩng phắt lên, mặt đỏ bừng:
“Dạ— Dạ???”
Thẩm Mặc Dực thẳng người dậy, ánh mắt tối lại, bình tĩnh đến mức đáng sợ:
“Tôi cần kiểm tra lại tình trạng sức khoẻ của em. Em uống nước biển khá nhiều.”
Anh dừng lại một nhịp, như cố ý, rồi nói chậm rãi:
“Và… có vài chuyện tôi muốn nói riêng với em.”
Chuyện riêng?
Tim Khinh Miêu đánh “thịch” một tiếng.
Du Khải đứng bên cạnh há miệng như cá mắc cạn:
“Khoan đã! Chú! Ý chú là… chú muốn gọi em ấy qua thuyền chú… một mình?!”
Thẩm Mặc Dực quay đầu liếc cháu trai.
Một ánh nhìn thôi, Du Khải lập tức ngậm miệng.
“Trẻ con không cần hỏi nhiều.” Anh lạnh nhạt.
“Con hai mươi tuổi rồi!!” Du Khải bật lại theo phản xạ.
“Vẫn là trẻ con.” Thẩm Mặc Dực đáp gọn, không thèm nhìn.
Du Khải: “…”
Khinh Miêu luống cuống, hai bàn tay siết vào nhau:
“Nhưng… tối nay… em phải ăn tối với mọi người mà…”
Thẩm Mặc Dực khẽ cúi đầu, nhìn cô không chớp mắt:
“Tối. Qua. Thuyền. Tôi.”
Từng chữ như đóng cọc vào tim cô.
Khinh Miêu đỏ mặt đến mức muốn lao xuống biển lần nữa.
Du Khải nhìn cảnh này mà muốn ói ra máu:
“Rõ ràng chú mình đang tán em gái mình!!”
Thẩm Mặc Dực bật nhẹ một tiếng cười rất khẽ—nhưng đầy ẩn ý, rồi xoay người rời đi, dáng vẻ bình tĩnh nhưng sống lưng lại thẳng đến mức… biểu hiện ra ngoài sự mất kiềm chế mà anh cố ém xuống.
Anh chỉ để lại một câu, giọng trầm u ám đầy mệnh lệnh:
“Đừng quên.”
Khinh Miêu đứng chết trân tại chỗ.
Du Khải ôm đầu:
“Em gái… anh xin lỗi… nhưng có vẻ chú anh đánh dấu em rồi.”
Khinh Miêu đứng trước boong thuyền lớn, ánh đèn vàng ấm hắt lên mặt biển đen lấp lánh. Cô nuốt một ngụm nước bọt, tay nắm chặt lan can.
Tối nay qua du thuyền của tôi.
Câu nói đó cứ vang trong đầu cô cả ngày đến mức ăn cũng nghẹn, mặt cũng nóng.
Cánh cửa khoang chính bật mở.
Thẩm Mặc Dực bước ra.
Anh mặc áo sơ mi đen, cổ tay xắn lên gọn gàng, vài nút áo trên để hờ khiến hô hấp Khinh Miêu như bị kéo căng. Dáng người thẳng, lạnh lùng, vừa như một cơn bão đang tới, vừa như nam thần bước xuống từ màn đêm.
Ánh mắt anh dừng lại trên cô.
“Em đến rồi.”
Chỉ ba chữ, nhưng đủ làm chân Khinh Miêu muốn mềm.
Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh, gật đầu nhẹ:
“Dạ… chú— à… anh Mặc Dực gọi em…”
Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt cong cong đầy áp lực:
“Vào trong.”
Không phải mệnh lệnh thô bạo.
Nhưng cũng không cho phép từ chối.
Khinh Miêu bước theo anh vào khoang chính. Bên trong không có tiệc, không có người hầu, chỉ có ánh đèn dịu, tiếng nhạc piano chậm rãi và mùi gỗ trầm thanh nhã.
Cô đứng khựng lại khi thấy chiếc bàn nhỏ được dọn sẵn hai ly nước và vài món nhẹ.
“Em tưởng… anh gọi em tới để… có chuyện gì quan trọng?”
Thẩm Mặc Dực nhìn cô, khoé môi anh khẽ cong — không rõ ý.
“Có.”
Khinh Miêu nín thở.
Anh bước đến gần, rất gần, cho đến khi bóng anh phủ lên người cô.
“Em vẫn nghĩ… tôi gọi em qua đây chỉ để nói chuyện bình thường sao?”
Cô nuốt khan.
“Tại sao… tối nay anh muốn gặp em riêng?”
Thẩm Mặc Dực nhìn sâu vào mắt cô, giọng trầm xuống:
“Vì có điều tôi cần xác nhận.”
Trái tim Khinh Miêu đập mạnh đến đau.
“Xác… xác nhận gì vậy anh?”
Bàn tay anh giơ lên—
Không chạm vào cô, nhưng đủ gần để khiến cô run lên từng chút.
“Cảm xúc của em.”
Dưới ánh đèn vàng hắt nhẹ trên boong du thuyền, mặt biển đêm gợn sóng lăn tăn. Thẩm Mặc Dực đứng tựa lan can, bóng lưng cao lớn, lạnh trầm nhưng khó giấu được vẻ chờ đợi.
Cô bước lên thuyền, tiếng giày nhỏ khẽ vang. Hắn quay lại, ánh mắt tối sâu như biển đêm.
“Đến rồi à.”
Giọng hắn trầm thấp, chậm rãi đi đến gần cô. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài tấc.
Không khí tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền.
Hắn nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng khẽ mà sắc như mũi dao:
“Buổi chiều em nói chưa yêu ai… bây giờ nói cho tôi biết thật đi.”
Cô siết chặt tay, hít nhẹ một hơi, đáy mắt ẩn hiện sự bối rối.
“Tôi…”
Thẩm Mặc Dực cúi người, ép cô dựa vào lan can, giọng nhỏ đủ để chỉ mình cô nghe thấy:
“Nói thật. Em có người trong lòng rồi sao?”
Cô khẽ gật đầu.
Ánh mắt hắn trầm xuống, sắc bén như bị ai bóp nghẹt.
“Là ai?” — Hắn hỏi, giọng thấp đến mức gần như gằn ra.
Cô ngước lên, đôi môi run nhẹ, từng chữ thoát ra chậm rãi:
“Có… nhưng không phải anh.”
Gió đêm thổi qua, mang theo chút lạnh.
Thẩm Mặc Dực đứng bất động vài giây, đôi mắt tối sầm như biển sâu giữa bão.
Một tia cảm xúc nguy hiểm, pha chút không cam lòng, lẫn cả tổn thương thoáng hiện trong đáy mắt hắn.
“Không phải tôi?” Hắn nhắc lại, giọng khàn và trầm hẳn xuống.
Hắn cúi sát hơn, hơi thở nóng rực phả lên tai cô:
“Em chắc chứ?”
Câu hỏi ấy không còn là thăm dò nữa—
mà là bắt đầu của một sự chiếm hữu sắp trỗi dậy.
Khoảnh khắc cô nói “không phải anh”, không khí trên boong du thuyền như đóng băng.
Thẩm Mặc Dực im lặng rất lâu.
Lâu đến mức cô tưởng hắn sẽ quay lưng bỏ đi.
Nhưng không.
Hắn nâng cằm cô lên, động tác nhẹ nhưng lực đủ khiến cô không thể né tránh. Ánh mắt hắn tối sầm, gợn lên những đợt sóng dữ mà cô chưa từng thấy.
“Không phải tôi…”
Hắn lặp lại, giọng trầm thấp, nhưng từng chữ như đang cố kìm nén.
Một nụ cười khẽ cong lên nơi khóe môi hắn—
không phải vui vẻ, mà là nguy hiểm.
“Vậy em đến du thuyền của tôi làm gì?”
Hơi thở hắn phả sát môi cô, nửa cười nửa đe dọa.
“Đừng nói với tôi là chỉ để… trò chuyện.”
Cô khẽ lùi bước, nhưng bị hắn giữ lại bằng một tay đặt ở eo.
“Thẩm Mặc Dực…”
Cô gọi hắn, giọng hơi run.
Hắn cúi đầu, trán gần như chạm vào trán cô, ánh mắt khóa chặt nàng:
“Em thích ai?”
Cô mím môi, không trả lời.
Hắn cười khẽ, tiếng cười lạnh mà đầy chiếm hữu:
“Không nói?”
Ngón tay hắn lướt qua đường xương hàm của cô, mang theo cảm giác tê dại.
“Càng không nói… tôi càng muốn biết.”
Hắn nghiêng đầu, giọng khàn, thấp đến mức như dính vào da thịt cô:
“Hay… để tôi tự tìm cách khiến em đổi ý?”
Bàn tay ở eo siết nhẹ, nóng rực.
Gió biển thổi mạnh hơn, nhưng hơi thở của hắn còn nóng hơn cả gió đêm.
“Em có người trong lòng.”
Hắn nói chậm rãi, như đang nghiền từng chữ.
“Nhưng từ khoảnh khắc em đặt chân lên thuyền của tôi…”
Hắn kề sát tai cô, giọng trầm như độc dược ngọt:
“Em chỉ có thể nhớ đến mình tôi.”
Cảm xúc của hắn đang từ tổn thương chuyển thành muốn chiếm lấy.
Khinh Miêu giật mình trước giọng nói quá gần, quá nóng của hắn. Tim cô đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Hơi thở hắn quấn lấy cô khiến toàn thân mất kiểm soát trong thoáng chốc.
Nhưng đúng lúc bàn tay hắn siết nhẹ eo cô—
cô bừng tỉnh.
Khinh Miêu đẩy mạnh lồng ngực hắn một chút, cố gỡ từng ngón tay đang giữ mình lại.
“Em… em phải về.”
Giọng cô run, nhưng ánh mắt lại rất kiên quyết.
Thẩm Mặc Dực khựng lại.
Cô lùi một bước, rồi thêm một bước nữa.
Không dám nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thẳm của hắn, Khinh Miêu xoay người chạy đi.
Gió biển đêm thổi tung mái tóc cô, vạt áo phấp phới theo từng nhịp chân vội vã. Tiếng giày của cô dội trên sàn gỗ, xen lẫn tiếng sóng biển vỗ vào thân du thuyền.
Phía sau, Thẩm Mặc Dực không đuổi theo.
Hắn chỉ đứng đó, bóng dáng cao lớn bị ánh đèn boong thuyền kéo dài, đôi mắt nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn đang chạy xa dần.
Cô gần như lao sang chiếc du thuyền của ba mình ở cạnh bên.
Vừa chạm vào lan can, Khinh Miêu thở hắt ra, tim vẫn đập loạn.
Cô không dám quay lại.
Nhưng cô cảm nhận được—
cho dù không nhìn, ánh mắt của Thẩm Mặc Dực vẫn khóa chặt lấy cô từ phía xa, lạnh lẽo… và nguy hiểm hơn trước gấp bội.
Hắn chậm rãi rút tay về, siết nhẹ như vẫn còn cảm giác hơi ấm của eo cô trên lòng bàn tay.
Một nụ cười nhạt, lạnh và sâu như đáy biển, hiện lên nơi khóe môi hắn.
“Chạy đi, Khinh Miêu…”
Hắn lẩm bẩm, giọng trầm khàn.
“Để xem em có thể chạy khỏi tôi được bao lâu.”
Khinh Miêu vừa bước lên boong du thuyền nhà mình thì một bóng người lao đến trước mặt cô nhanh đến mức cô phải giật mình.
“Miêu Miêu!”
Du Khải gần như quát lên.
Anh nắm lấy hai vai cô, hơi thở hỗn loạn như vừa chạy hết tốc lực từ khoang trong ra.
“Em đi đâu nãy giờ vậy? Anh tìm muốn phát điên!”
Khinh Miêu sững lại. Gương mặt Du Khải căng thẳng thật sự, đôi mắt đỏ lên vì lo.
Cô mím môi:
“Em… chỉ sang bên kia một lát.”
Du Khải cúi xuống nhìn cô kỹ hơn.
Tóc cô hơi rối, mặt đỏ hồng vì chạy, hơi thở gấp, trông rõ ràng là vừa hoảng sợ.
Anh siết chặt vai cô hơn:
“Ai làm gì em? Có ai chọc ghẹo? Có kẻ nào ép em không?”
Khinh Miêu vội lắc đầu, tránh ánh mắt quá sắc bén của anh:
“Không… không có. Em tự về thôi.”
Du Khải nhìn chằm chằm vào cô thêm vài giây.
Anh không tin.
Ánh mắt của người anh tư luôn bình tĩnh nay lại tối đi, sắc lạnh như sắp nổi cơn.
“Miêu Miêu.”
Giọng anh thấp, nghiêm khác thường.
“Nói thật cho anh biết. Có phải Thẩm Mặc Dực… đã làm gì em?”
Khinh Miêu giật thót, tim nhói lên một nhịp.
Du Khải thấy phản ứng đó, ánh mắt lập tức thay đổi—
càng sắc bén, càng nguy hiểm, càng giống như chỉ cần cô gật đầu một cái…
anh sẽ sang đó ngay lập tức, bẻ nát cái du thuyền bên cạnh.
Cô vội vàng nắm lấy cổ tay Du Khải:
“Không! Không có gì hết! Em chỉ… chỉ muốn về thôi.”
Du Khải nén giận, hơi thở nặng nề.
Anh đưa tay kéo cô vào lòng, giữ đầu cô vào ngực mình như thể sợ chỉ cần buông ra là cô sẽ lại biến mất.
“Em làm anh sợ muốn chết…”
Anh nói khẽ, giọng run nhẹ.
Khinh Miêu đứng yên trong vòng tay ấy, trái tim hỗn loạn, không biết nên trốn tránh điều gì—
Thẩm Mặc Dực, hay ánh mắt bảo vệ đến mức nguy hiểm của chính anh tư mình.
Du Khải vẫn ôm Khinh Miêu trong lòng, cho đến khi cô nghe tiếng bước chân dồn dập từ cầu thang dẫn lên boong.
“Miêu Miêu! Có chuyện gì vậy?!”
Là giọng của mẹ Khinh Miêu — Kiều Ân Chi.
Ngay sau đó là ba dượng Trần Hạo Tước, rồi anh cả Trần Thương Khải, anh ba Trần Dạ Hàn… tất cả đều lao ra vì nghe Du Khải hét tên cô lúc nãy.
Du Khải hơi cúi đầu che Khinh Miêu khỏi ánh mắt của cả nhà, như thể đang bảo vệ một thứ gì đó mong manh.
Kiều Ân Chi chạy đến trước tiên, lo lắng đến mức mặt tái đi:
“Miêu Miêu, con bị sao? Sao mặt đỏ vậy? Sao lại thở dốc?”
Khinh Miêu lắc đầu lia lịa, muốn trấn an mẹ nhưng còn chưa kịp nói, Du Khải đã cắt ngang, giọng trầm và lạnh khác thường:
“Có người làm phiền em ấy.”
Cả gia đình lập tức đồng loạt nhìn về phía chiếc du thuyền hạng sang của Thẩm Mặc Dực đang neo cách đó không xa.
Ánh mắt của họ thay đổi—đầy cảnh giác.
Trần Hạo Tước nhíu mày:
“Là người bên du thuyền kia?”
Khinh Miêu giật mình vội xua tay:
“Không! Không phải! Con chỉ… muốn về!”
Nhưng cô càng phủ nhận, Du Khải càng nheo mắt lại, giọng sắc như lưỡi dao:
“Miêu Miêu chạy về trong trạng thái hoảng loạn. Không có gì mà hoảng kiểu đó sao?”
Anh cả Trần Thương Khải bước tới, đặt tay lên vai Du Khải:
“Bình tĩnh. Để con bé nói đã.”
Du Khải cắn răng, nhưng vẫn không buông Khinh Miêu ra.
Anh chỉ lùi nửa bước để mẹ cô kiểm tra, tay vẫn giữ cổ tay em gái như sợ cô bị kéo đi mất.
Kiều Ân Chi vuốt tóc con, giọng mềm hơn:
“Miêu Miêu, con nói cho mẹ nghe. Con sang thuyền kia làm gì?”
Khinh Miêu mím môi, tim đập nhanh như trống.
Cô không dám nói về chuyện Thẩm Mặc Dực hỏi cô “đã thích ai chưa” hay việc hắn kéo tay cô.
Cô cúi đầu:
“Con chỉ… muốn ra gió một chút.”
Không ai tin.
Cả nhà nhìn nhau.
Không khí căng như dây đàn.
Trần Dạ Hàn chống tay lên lan can, liếc sang du thuyền Thẩm gia:
“Thẩm Mặc Dực thân phận gì cũng mặc, dám động vào em gái nhà họ Trần…
… là không xong với tụi anh đâu.”
Du Khải siết chặt tay Khinh Miêu, lạnh lùng nói:
“Tối nay không ai được cho Miêu Miêu rời khỏi du thuyền.”
Khinh Miêu:
“!? Anh tư! Em không sao mà—”
“Không được.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng cứng rắn.
“Anh không muốn thấy em rơi xuống biển lần nữa.”
Không ai biết câu đó chạm vào tim cô thế nào—
chỉ biết đôi tai cô đỏ bừng, còn trái tim đập loạn không kiểm soát.
Cô cúi đầu, lí nhí như một con mèo ướt yếu ớt:
“…Em biết rồi.”
Khinh Miêu cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây của cả nhà, được mẹ đưa vào trong khoang thuyền.
Kiều Ân Chi kiểm tra thêm lần nữa, chắc chắn con gái không bị thương mới thở phào rồi xoa đầu cô:
“Thôi, vào phòng thay đồ rồi nghỉ đi con. Con làm mẹ sợ muốn chết.”
Khinh Miêu khẽ gật đầu, cúi đầu lí nhí:
“Con xin lỗi mẹ…”
Cô đi dọc theo hành lang dài lót thảm mềm, tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên trong không gian yên tĩnh. Khi cánh cửa phòng đóng lại sau lưng, Khinh Miêu mới được thở một hơi dài.
Phòng của cô trên du thuyền rất rộng, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu qua tấm kính lớn nhìn ra biển đêm.
Nhưng tâm cô thì không yên.
Khinh Miêu tựa lưng vào cánh cửa, tay ôm lấy ngực mình.
Cảm giác tay Thẩm Mặc Dực giữ eo mình…
giọng nói trầm khẽ sát ngay tai…
ánh mắt nhìn như muốn nuốt lấy cô…
Tất cả khiến cô rùng mình.
Cô lắc mạnh đầu, cố gạt đi từng hình ảnh.
“Không được nghĩ nữa!”
Khinh Miêu đi vào phòng tắm rửa mặt, nước lạnh khiến cô tỉnh táo phần nào. Sau đó cô thay chiếc váy ngủ mỏng nhẹ, ngồi xuống giường, kéo chân lên ôm.
Ngoài cửa sổ là ánh đèn của du thuyền Thẩm Mặc Dực.
Nó vẫn đang sáng.
Nhìn mà thấy nghẹt thở.
Cô kéo rèm lại thật nhanh—như thể chỉ cần nhìn thôi cũng khiến tim mình hỗn loạn.
Cô nằm xuống giường, trùm chăn kín đầu.
Nhưng nhắm mắt lại thì…
Ánh mắt của hắn lại hiện ra.
Hơi thở của hắn.
Giọng nói như cọ nhẹ vào cổ cô:
“Tối nay qua du thuyền của tôi.”
Khinh Miêu siết chặt mép chăn, mặt đỏ như lửa.
“Không! Không qua! Không đời nào!”
Nhưng tim cô lại đập nhanh đến mức khó thở.
Bên ngoài, hành lang vẫn có tiếng bước chân của các anh và ba dượng thay phiên đi tuần, canh chừng không cho ai đến gần phòng cô.
Còn Khinh Miêu, cuộn tròn trên chiếc giường mềm, vẫn không ngủ nổi.
Cô mơ hồ biết…
rất có thể đêm nay Thẩm Mặc Dực sẽ tìm đến.
Trên chiếc du thuyền hạng sang đối diện, Thẩm Mặc Dực đứng một mình ở boong thuyền tầng hai, nơi gió biển thổi mạnh nhất.
Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt góc cạnh của hắn, vừa đẹp vừa nguy hiểm.
Điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, cháy đỏ trong màn đêm, khói bay mờ trước mắt hắn.
Nhưng ánh mắt Thẩm Mặc Dực không rời đi đâu cả.
Hắn nhìn thẳng sang du thuyền của nhà họ Trần.
Chính xác hơn—
nhìn vào cửa sổ phòng Khinh Miêu.
Lúc nãy, hắn thấy ánh đèn phòng cô sáng lên.
Rồi rèm kéo lại vội vàng.
Như thể cô sợ hắn nhìn thấy.
Thẩm Mặc Dực bật cười khẽ.
Nụ cười thấp, trầm, và không rõ vui hay nguy hiểm.
“Sợ tôi đến vậy sao, Khinh Miêu.”
Hắn nghiêng người, một tay đặt lên lan can kim loại lạnh buốt, bàn tay còn lại vẫn cầm điếu thuốc đang cháy dở.
Gió biển thổi mạnh làm chiếc áo sơ mi đen ôm lấy cơ thể rắn chắc của hắn, tạo thành một dáng vẻ vừa cô độc… vừa đáng sợ.
Hắn nhớ lại giây phút cô gỡ tay hắn, chạy đi.
Dáng người nhỏ bé ấy run rẩy, bối rối, né tránh hắn như trốn khỏi một con thú săn mồi.
Thẩm Mặc Dực nhắm mắt một lúc, rồi mở ra.
Trong đáy mắt là thứ cảm xúc sâu không đáy—khao khát, chiếm hữu, và cả chút tức tối vì bị từ chối.
“Em có người trong lòng.”
Hắn nhắc lại lời cô nói, giọng trầm xuống.
Điếu thuốc bị hắn bóp gãy, tàn lửa rơi xuống nước và tắt ngấm.
“Không phải tôi…”
Hắn nheo mắt, ánh nhìn sắc như lưỡi dao.
“Em nói thế… chỉ để chạy khỏi tay tôi thôi, đúng chứ?”
Gió biển cuốn mạnh, tàu khẽ rung.
Nhưng hắn vẫn đứng bất động như tượng đá.
Hắn lấy điện thoại ra, nhìn màn hình.
Không tin nhắn. Không cuộc gọi. Không gì từ cô.
Cánh môi Thẩm Mặc Dực cong lên rất nhẹ.
“Không sao.”
Giọng hắn như tiếng sóng sâu dưới biển.
“Rồi sẽ có một ngày… em tự bước vào cuộc đời của tôi.”
Hắn bỏ điện thoại vào túi quần, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm, rồi nhìn về phía phòng cô một lần nữa.
Ánh mắt ấy… như khóa chặt cả thế giới của cô vào trong lòng hắn.