Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 25: Lồng

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Ồn ào, tức ngực, chóng mặt.

 

Cô gái từ từ mở mắt ra, thấy mình đang ở trong một ngôi nhà bằng kính.

 

Nó không phải là một ngôi nhà, nó là một cái lồng.

 

Ngọn đèn trên cùng cực kỳ chói mắt, chỉ nhìn thoáng qua đã buộc cô phải nhắm mắt lại.

 

Tiếng reo hò và gào thét bên ngoài đợt sau cao hơn đợt trước, lỗ tai vang lên ong ong, cô bị trói hai tay nằm nghiêng trên mặt đất, có thứ gì đó trên mặt luôn cọ qua, vừa ngứa, lại cản trở tầm mắt của cô.

 

Cả người Hạ Hạ không còn sức lực nào, nhưng vẫn gian nan chống đỡ trên mặt đất, dựa vào khung sắt rỉ sét phía sau ngồi dậy, lúc này mới phát hiện thứ vừa cọ trên mặt là tóc, tóc màu đen rất dài của cô gái.

 

Trong lồng kính vuông vắn không chỉ có một mình cô, ước chừng có khoảng mười mấy người, tất cả đều là cô gái tóc đen, dáng người mảnh khảnh, vóc dáng trông cũng không quá cao.

 

Ánh đèn rực rỡ chiếu xuống từ các góc độ khác nhau, làm nổi bật những cô gái châu Á nhỏ nhắn này càng thêm trắng trẻo mềm mại.

 

Tiếng khóc và tiếng thì thầm run rẩy trong lồng kính cùng với tiếng xin tha, Hạ Hạ có thể nghe ra tiếng Hàn và tiếng Nhật.

 

Hai tay của tất cả các cô gái đã bị trói lại, mà quần áo váy vóc đều bị xé rách, lộ ra một mảng da thịt lớn— Hạ Hạ lập tức cúi đầu nhìn mình, hai nút áo sơ mi đồng phục màu trắng trên cùng không thấy đâu, không biết đã rơi từ khi nào, mặc dù cổ áo không lớn, nhưng chỉ cần có người đứng trước mặt cô, là có thể nhìn thấy bên trong dễ dàng.

 

Cô lại nhìn xuống, mép váy không biết bị thứ gì đó móc lên, cô nhìn thấy vết máu.

 

Trong lòng Hạ Hạ run lên, chẳng lẽ là…

 

Hai mắt cô gái trong thoáng chốc đã dâng lên nước mắt, tầm mắt mơ hồ, có phải cô đã bị…

 

Cô bị gây mê, tỉnh lại quần áo thì xộc xệch, trên đùi còn có vết máu, ở một nơi như vậy, cánh tay, cổ tay, đầu gối của cô đều rất đau, vừa nghĩ đến người đàn ông trong lều trại màu đỏ thẫm hình xăm đầy đầu, cô không kìm được mà khóc lên.

 

Mà lúc này rầm một tiếng, có người mở cửa, các cô gái bên trong ngay lập tức sợ hãi hét chói tai trốn vào trong góc, Hạ Hạ bị chen vào trong cùng, bởi vì chật chội mà cô trở nên khó thở, nhưng cũng bởi vì như thế, cô tạm thời không bị chú ý tới.

 

Cô trơ mắt nhìn người đàn ông có thể chạm đến đỉnh lồng kính đi thẳng tới, kéo một cô gái lên, cánh tay của cô gái không to bằng cổ tay của hắn ta, đó là một cô gái Nhật Bản, cô ấy hét lên và giãy giụa xin tha.

 

‘Xì xào——’ một tiếng, bên ngoài vang lên vô số tiếng kêu ầm ầm của đàn ông, dù ngôn ngữ bất đồng, nhưng lời nói lại hạ lưu và tục tĩu.

 

Tất cả các cô gái đã tận mắt chứng liến người đàn ông thô lỗ xé toạc quần áo vốn không nhiều của cô gái Nhật Bản ra, ngay cả qυầи ɭóŧ cũng không chừa lại.

 

Hai tay cô gái bị trói lại không cách nào che khuất được mình, mà người đàn ông nọ kéo tóc cô, dán cả toàn bộ phần trước của cô lên lồng kính, những người đàn ông vẫn còn cách một chút khoảng cách hưng phấn chen chúc tiến lên.

 

Hạ Hạ mở to hai mắt ngay lập tức, không thể tin nhìn họ nắm chặt tiền giấy trong tay, lưỡi thè ra khỏi miệng, vậy mà đang liếʍ kính.

 

Cách kính, vị trí mà bọn họ liếʍ chính là ngực và chỗ riêng tư của cô gái trần trụi.

 

Cô gái kia chưa từng thấy qua trận chiến như vậy, cô ấy bất lực lại tuyệt vọng thét chói tai, Hạ Hạ nhìn thấy tóc cô bị tay người đàn ông gắt gao nắm chặt, đầu bị túm ngửa ra sau, nhưng trước ngực và thân dưới lại càng thêm áp sát vào cửa kính.

 

Sự khiếp sợ và sợ hãi tột độ trong lòng đã làm cho Hạ Hạ không khóc nổi.

 

Cô liều mạng dùng răng cắn sợi dây thừng trói trên tay, đột nhiên lại có một tiếng thét chói tai, cô ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông kia ôm cô gái Nhật Bản lên, hai tay nắm đùi cô mở rộng thật lớn, đối diện với những người đàn ông bên ngoài kính, chân cô gái bị banh ra gần như biến dạng, bị buộc phải mở ra chỗ riêng tư cọ lên cửa kính, cô ấy thét xấu hổ và thống khổ đến bao nhiêu, người đàn ông tra tấn đó, còn có đám người đàn ông điên cuồng bên ngoài cười điên cuồng đến bấy nhiêu.

 

*

 

Trong trận đấu Muay Thái tối nay, nhà vô địch quyền anh nổi tiếng của Thái Lan cũng sẽ đích thân ra sân.

 

Trận đấu quyền anh còn chưa bắt đầu, nhưng Chu Dần Khôn vừa tiến vào đã bị tiếng hét to lớn kia ầm ĩ đến nhíu mày.

 

Nhìn từ xa, lại là thủ đoạn cũ, ra giá mua phụ nữ cách tấm kính.

 

Thấy Chu Dần Khôn nhìn sang bên kia, Tasang vẫn đi theo bên cạnh vội vàng nhìn về phía ông chủ của câu lạc bộ Bất Dạ Thành đang nghênh đón họ.

 

Người tới là một tay già đời xem mặt đoán ý, ba mươi tuổi, những người tới nơi này đều gọi hắn là anh A Khẳng.

 

“A Khôn, tôi chờ anh lâu rồi!” A Khẳng đi tới nhìn người bên cạnh Chu Dần Khôn, giật mình một chút, Ngô Bang Kỳ không mặc cảnh phục.

 

“Quý ông này tới đây để chơi nhỉ?” A Khẳng nửa đùa nửa thật nói.

 

A Khẳng là một người thông minh, mặc dù nhận ra Ngô Bang Kỳ, nhưng cũng không chắc Ngô Bang Kỳ có muốn bị người khác nhận ra hay không.

 

Lúc này mới mơ hồ hỏi một câu.

 

Ngô Bang Kỳ cười cười không nói gì.

 

“Còn hỏi điều vô nghĩa thế.” Tasang nháy mắt và nhanh chóng chuyển chủ đề, chỉ chỉ về hướng Chu Dần Khôn vừa nhìn qua: “Đây lại chơi trò gì mới vậy, anh A Khẳng.”

 

“Thủ đoạn cũ thôi, chẳng qua là bây giờ kiểu con gái châu Á này là phổ biến nhất, hoặc là nói hàng ngày ăn sơn hào hải vị quen rồi, muốn ăn chay, ở tuổi này da dẻ mềm mịn, trên giường khóc lóc la hét không thể buông tha, trước kia thấy phiền phức, ngược lại bây giờ đã trở nên tươi mới.”

 

A Khẳng nhún nhún vai: “Có nhu cầu thì có thị trường thôi, đừng nói nữa, mức giá cao lắm.”

 

Tasang động lòng chà xát tay.

 

“Khôn, đã lâu không đến rồi, đổi khẩu vị?” Vừa rồi A Khẳng đã thấy Chu Dần Khôn vừa tiến vào liền nhìn sang bên kia, nếu còn cần Tasang nhắc nhở, vậy Bất Dạ Thành này của hắn cũng đừng mở nữa.

 

Là người đã sớm quen biết Chu Dần Khôn, a Khẳng cũng biết Chu Dần Khôn thích dáng người đầy đặn, loại người nhỏ nhắn yếu đuối này, không chịu nổi sự giày vò của hắn.

 

Nhưng đàn ông mà, luôn thích sự tươi mới.

 

“Yên tâm, không sổ lồng chết thì đều sạch sẽ.” A Khẳng nói thêm một câu.

 

Chu Dần Khôn đơn thuần là tùy tiện nhìn một chút, a Khẳng này lập tức rao bán, hắn quét mắt Tasang đang ở bên cạnh đã nháy mắt với hắn vừa rồi: “Bố trí cho lão ca này, tính cho tôi.”

 

“Úi trời, a Khôn, thật xấu hổ làm sao.” Tasang cười đến hèn mọn.

 

Chu Dần Khôn tùy ý xua xua tay, ý là bảo hắn đừng đi theo nữa.

 

Điều tiếp theo mà hắn và Ngô Bang Kỳ muốn nói là chuyện chính sự.

 

A Khẳng cũng nhìn ra Chu Dần Khôn tối nay tới để bàn chuyện làm ăn, lập tức mở miệng nói: “Mời đến bên này, phòng riêng tốt nhất đã được đặt trước rồi, đối diện với đài quyền anh, đêm nay Thông Sát đích thân ra trận đấy, cũng có người xem nữa!”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc