Diệu Thu

Chương 7: Kinh mộng (2)

Trước Sau

break

Chương 7: Kinh mộng (2)

Thẩm Diệu lạnh mặt, đứng phía sau Thang đại thiếu gia, nhắm ngay khuỷu chân còn lại của hắn ta mà đạp mạnh. Cô quanh năm làm việc nặng nhọc nên sức lực tuyệt đối là hơn những cô nương bình thường.

“Bịch ──”

Thang đại thiếu gia bị đá ngã sấp mặt, đang bò dậy nửa chừng định gọi người thì lại bất ngờ bị một cú đá khác đạp trở lại.

“Ây dô! Cái thời buổi gì thế này? Chó khoác da người mà dám múa may trước mặt bà cô tổ đây à?"

Diệu tỷ nhi nhướng cao đôi mày liễu, chống nạnh xắn tay áo, một loạt động tác nước chảy mây trôi. Đôi chân cô giáng xuống không chút lưu tình, đá như đá vật chết, cứ nhắm ngay chỗ hiểm mà đá.

Thẩm Diệu vẫn chưa hả giận, tiếp tục giáng thêm bốn, năm cú đá liên tục lên mông hắn ta. Chiếc áo lụa mới tinh lập tức bị phủ đầy dấu chân lấm lem, người bị đá thì lật qua lật lại như cái bánh nướng.

Cả đại sảnh lập tức vang vọng tiếng kêu la thảm thiết của Thang thiếu gia.

“Từ nhỏ đến lớn, bà đây bắt nạt hắn đã hơn mười năm mà còn không nỡ lập quy củ với hắn, thế mà cái thằng vô lại như mày dám à?! Phi!” Thẩm Diệu tức tới bật cười, “Đồ súc sinh không coi ai ra gì, cút về ổ triều Thanh của ông nội mày đi!”

Hạ nhân nhà họ Thang phải mất một lúc mới kịp phản ứng, vừa định lao lên bắt cô thì Thẩm Diệu đã nhanh tay kéo Nam Thu Sinh bỏ chạy.

Tuổi trẻ máu nóng, trong cơn giận dữ Thẩm Diệu quên mất phải nghĩ đến hậu quả.

“Chặn cửa lại! Chặn lại cho tao! Đừng để hai đứa nhãi này chạy mất, nếu không đợi quay về chúng mày đừng mong mà được yên thân!”

Hai người như chơi trò mèo vờn chuột, chạy trốn quanh tửu lâu, làm loạn đến gà bay chó sủa.

Nhưng chẳng bao lâu sau, bọn hạ nhân nhà họ Thang đã bao vây bọn họ lại, từng bước dồn vào góc tường.

Nam Thu Sinh đau đến toát mồ hôi lạnh, gương mặt tái nhợt, một tay ôm ngực, tay còn lại dang ra che chắn Thẩm Diệu phía sau. Ống tay áo rộng của hí phục tuồng rũ xuống, cố tình che khuất mặt cô.

Ngay cả hàm răng anh cũng đang run lên, không biết vì tức giận hay vì đau đớn, anh nghiêng đầu quở trách Thẩm Diệu: “Mắng muội ngốc, muội còn thật sự muốn làm đồ ngốc à? Ta chịu chút ấm ức thì sao chứ? Bao nhiêu người như vậy, Lý nhị thiếu gia bên kia cũng đâu thể thực sự để cho Thang đại thiếu gia làm gì ta, cùng lắm chịu chút khổ thôi. Bảo muội đi mà không chịu nghe, lại còn tự kéo mình vào rắc rối! Nếu xảy ra chuyện, ai tới cứu muội?”

Thẩm Diệu im lặng, tựa đầu lên bờ vai Nam Thu Sinh, đỡ lấy eo anh thuận tiện để anh mượn lực, nhỏ giọng đầy áy náy: “Làm liên lụy huynh rồi.”

Nam Thu Sinh mím môi thành một đường thẳng, đưa mắt nhìn đám gia đinh đang vây quanh như hổ rình mồi, rồi khẽ thở dài: “… Diệu tỷ nhi chịu tới, ta thực sự rất vui.”

Làm sao có thể đơn giản như lời anh nói, cùng lắm là ăn chút khổ được? Nếu Thẩm Diệu tới muộn một chút, ai biết được rốt cuộc nhị thiếu gia nhà họ Lý đang tính toán điều gì? Cái bàn tính nhỏ trong đầu anh ta chắc đang gõ leng keng rồi. Để mình bị bắt về Thang phủ làm món đồ chơi riêng của hắn ta cũng chẳng phải là không thể, đến lúc mọi chuyện đã an bài, Lý nhị thiếu gia sẽ sẵn sàng vì một cái cây rụng tiền mà làm tổn hại tới lợi ích giữa hai nhà sao?

Không. Sẽ không.

Lý nhị thiếu gia không có cái quyền đó. Cùng lắm là nhà họ Thang đưa Thang đại thiếu gia tới Lý phủ tạ tội, đưa một chút tiền nhận sai, xoa dịu.

Một con hát thôi mà, tính là cái thứ gì chứ?

Chút tranh chấp nhất thời giữa các thiếu gia cùng lắm là bị phạt nhẹ thôi, nhưng đối với con hát bị kẹt trong đó là anh mà nói lại là vạn kiếp bất phục.

Thế nên anh nhất định phải kiểm soát cục diện trước khi bị mang về Thang phủ, trước khi Thang đại thiếu gia làm mất mặt nhà họ Lý.

Dù vậy, anh vẫn phải dọa Thẩm Diệu một chút, làm giảm bớt nhuệ khí của cô, để cô gái này ít nhất cũng phải biết dè chừng một chút, gặp chuyện cũng phải cẩn thận hơn ba phần. Bằng không với cái tính không sợ trời, không sợ đất này,  sau này không có ai trông chừng thì chẳng phải sẽ thì chẳng phải cô còn muốn lật trời luôn sao, đến lúc đó ai có thể bảo vệ được cô?

Bây giờ càng náo loạn ở nhà họ Lý, Thang đại thiếu gia sẽ càng khó thu xếp. Chỉ tiếc trước mắt không có ai có thể trị được cái tên công tử bột này. Lý nhị thiếu gia cái con hồ ly đó chắc chắn đã đến từ lâu rồi nhưng lại chậm chạp không chịu xuất hiện, không biết anh ta lại tính mượn chuyện ngày hôm nay để tính toán gì đây?

Nam Thu Sinh nhanh chóng suy tính, chuỗi lợi ích chằng chịt phức tạp ở Nghi Thành không ngừng xoay chuyển trong đầu anh.

Những lúc không liên quan đến Thẩm Diệu, anh chưa bao giờ là kẻ ngu dốt. Nếu đầu óc anh không linh hoạt thì e rằng đến bây giờ vẫn còn ở lại gánh hát nhà họ Thẩm, tiếp tục bị cha Thẩm hút cạn giá trị, nào có cơ hội bám víu vào Lý nhị thiếu gia chứ!

Nhưng Lý nhị thiếu gia chậm chạp không xuất hiện, e là đang muốn thuận nước đẩy thuyền, lấy cớ này để gây rắc rối cho nhà họ Thang.

Tổn thất một con hát nhưng lại đoạt được một chén canh của nhà họ Thang, quá đáng giá.

Nhưng theo lý mà nói, nếu chuyện không ầm ĩ lên, chưởng quỹ chắc chắn không ngăn nổi, thiếu gia nhà họ Thang đã trực tiếp lôi anh đi rồi. Giờ náo loạn đến mức này mà nhà họ Lý còn chưa ra mặt, thực sự không hợp lý chút nào, vậy tại sao Lý nhị thiếu gia vẫn chưa xuất hiện?

Có biến.

Nhất định có người hoặc chuyện nào đó mà anh không biết đã xen vào, khuấy đục vũng nước này, khiến Lý nhị thiếu gia không thể tùy tiện ra mặt.

Hoặc giả, Lý nhị thiếu gia cố tình để người kia xuất hiện, để khỏi phải làm kẻ ác.

“Diệu tỷ nhi, nếu lát nữa có chuyện gì xảy ra, muội phải lập tức chạy ngay. Đừng về nhà thẳng, cứ đi vòng vèo vài con phố trước đã, nhớ chưa? Tìm nơi đông người mà chạy, che mặt lại.”

Nam Thu Sinh vừa dứt lời, đám gia đinh đã nhào tới, mạnh tay túm lấy cổ áo anh.

“—— Dừng tay hết cho tôi!”

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nói tức giận đầy kìm nén vọng vào từ bên ngoài tửu lâu, là một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục.

Thẩm Diệu ló nửa đầu ra, nhìn qua vai Nam Thu Sinh, thấy người kia tóc chải ngược gọn gàng, đeo kính gọng vàng, tay cầm một chiếc đồng hồ bỏ túi gắn xích dài rồi đặt vào túi ngực. Dưới chân là đôi giày da sáng bóng, cả người toát lên phong thái dứt khoát, quyết đoán, trông như một trí thức từng đọc qua không ít sách vở. Vừa nhìn đã biết không phải nhân vật đơn giản.

“Anh mới về được nửa ngày mà đã thành cái dạng gì thế này? Em hai, em quản lý sản nghiệp trong nhà kiểu gì vậy?”

Nam Thu Sinh lập tức hiểu ra.

Hóa ra, Lý nhị thiếu gia đang chờ đợi vị thần này xuất hiện.

Đại công tử nhà họ Lý – người đi du học ở nước ngoài, nay đã trở về!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc