Dì Nhỏ Của Nữ Phụ Truyện Niên Đại Tái Giá Với Ông Lớn

Chương 38: Lời Khuyên Y Học Của Thím Văn

Trước Sau

break

Chị Cát hơi há miệng: "Em, sao em biết tài vậy? Đúng là thế thật, tháng trước lúc chị đến kỳ, cứ tưởng có nước nóng, ai ngờ mấy thằng quỷ sứ kia lấy hết nước nóng đi rửa chân, làm chị chỉ có thể tắm nước lạnh, sau đó liền bị chứng bệnh này!"

Triệu Vĩnh Cương và Triệu Vĩnh Chí hai anh em đều lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng.

Triệu Vĩnh Cương lớn tuổi nhất, cũng biết quan tâm nhất, vội hỏi: "Thím Văn ơi, vậy bệnh của mẹ cháu có chữa được không? Phải uống thuốc gì ạ?"

"Nếu đắt quá thì thôi vậy."

Chị Cát do dự một chút rồi nói.

Văn Tòng Âm bảo mấy đứa trẻ lấy giấy bút tới: "Bệnh này của chị không phải bệnh gì quá lớn, chỉ là thận dương hư. Do dương khí của thận không đủ, chức năng chưng hóa giảm sút dẫn đến tiểu nhiều lần. Em kê cho chị một đơn thuốc, chị uống thử hai liều xem sao. Những thuốc này không đắt, một liều chắc chỉ khoảng hai hào thôi."

Ưu điểm của Đông y chính là ở chỗ rẻ tiền, cộng thêm những thứ Văn Tòng Âm kê đều là những dược liệu phổ biến, chỉ mất mấy hào nên chị Cát vẫn có thể chi trả được.

Chị bảo Triệu Vĩnh Cương chạy sang bệnh viện quân y lấy thuốc.

Văn Tòng Âm dẫn hai đứa trẻ ăn sủi cảo ở nhà chị xong, còn dạy Triệu Vĩnh Cương cách sắc thuốc.

Buổi chiều chị Cát đã uống một liều.

Buổi tối Đoàn trưởng Triệu về nhà muộn, anh cởi áo khoác lên giường đi ngủ.

Sau khi lơ mơ một lúc, đột nhiên chị Cát ngồi dậy, đẩy đẩy anh: "Ê, anh Triệu, thật thần kỳ quá!"

"Gì thế, em muốn đi tiểu thì cứ đi đi."

Đoàn trưởng Triệu ngáy vang như sấm: "Anh đang buồn ngủ chết đi được đây."

Chị Cát bực mình lườm anh một cái, ai thèm đi tiểu chứ, chị là đột nhiên phát hiện tối nay mình không còn bị tiểu nhiều lần nữa!

Chị Cát thấy anh Triệu thực sự quá mệt nên cũng không gọi anh dậy, tiếp tục nằm xuống ngủ.

Sáng hôm sau, lúc Đoàn trưởng Triệu đang ăn bánh dầu hành, đột nhiên nhớ ra: "Đúng rồi, mẹ nó này, đêm qua đột nhiên em gọi anh dậy làm gì thế?"

Chị Cát đang lau miệng cho con gái út, nghe vậy liền lườm anh một cái: "Anh còn nhớ ra được à, không có gì, chỉ là em dậy đêm, phát hiện chứng tiểu đêm khỏi rồi."

"Khỏi rồi á? Ơ, sao mà khỏi được?"

Đoàn trưởng Triệu kinh ngạc hỏi.

Mấy anh em Triệu Vĩnh Cương lập tức mắt sáng rực lên.

Triệu Vĩnh Cương nói: "Mẹ ơi, thuốc của thím Văn nhà bên hiệu quả thật ạ?"

"Có hiệu quả, chiều qua mẹ mải quét dọn nên không để ý, uống thuốc xong từ chiều là không còn buồn đi vệ sinh như trước nữa."

Chị Cát xoa xoa bụng, tâm trạng tốt lên không ít.

Trước đó vùng bụng này luôn thấy lạnh lẽo, bụng dưới lại cứ đau mỏi, tuy rằng đi vệ sinh nhiều không phải bệnh hiểm nghèo nhưng dù sao cơ thể cũng không thoải mái.

Hôm nay thì dễ chịu hơn nhiều, lưng cũng không còn mỏi nữa.

"Thím Văn giỏi thật đấy!"

Triệu Vĩnh Cương khâm phục nói.

Đoàn trưởng Triệu không biết nội tình, thắc mắc: "Thím Văn nhà bên, là vợ của chú Cảnh ấy hả? Cô ấy mà cũng biết kê đơn thuốc sao?"

"Người ta có y thuật gia truyền, lại là sinh viên đại học, sao lại không biết kê. Em nói thật nhé, cô ấy còn giỏi hơn khối bác sĩ ở bệnh viện mình đấy."

Chị Cát lầm bầm: "Hồi trước em đi khoa phụ sản bên kia khám, họ kê cho em bao nhiêu là thuốc Tây, bảo là bị viêm nhiễm gì đó, tiền thì mất mà thuốc uống vào chẳng thấy biến chuyển gì."

"Hừ, em đúng là không biết điều, thuốc Tây đắt lắm đấy. Nếu không phải chúng ta đóng quân trên đảo, cấp trên cấp thêm nhiều thuốc Tây thì em muốn mua cũng chẳng có chỗ mà mua đâu."

Đoàn trưởng Triệu lắc đầu nói.

Chị Cát lại lườm thêm cái nữa: "Nói với anh chẳng được tích sự gì, đắt hay không có quan trọng bằng việc chữa khỏi bệnh không? Vả lại đơn thuốc người ta kê cũng chỉ có bốn hào thôi!"

Đoàn trưởng Triệu nghe chị Cát nói thần kỳ như vậy thì chỉ nghĩ chị hay nói quá, bèn bảo: "Được rồi được rồi, vậy sau này em giúp người ta tiếng tốt, lúc chú Cảnh đi có dặn chúng ta chăm sóc cô ấy, em chịu khó giúp đỡ chút đi."

Chị Cát thầm nghĩ trong lòng, còn cần anh phải nhắc chắc.

Em Văn có bản lĩnh thế này, sau này chắc chắn sẽ có nhiều người cầu cạnh nhờ khám bệnh, không nhân lúc này tạo dựng quan hệ tốt, chẳng lẽ còn đợi đến bao giờ.

Chị ăn cơm xong, ước chừng thời gian ổn thỏa liền qua tìm Văn Tòng Âm.

Văn Tòng Âm nghe nói bệnh của chị đã đỡ thì lên tiếng chúc mừng.

Chị Cát dở khóc dở cười: "Chuyện này có gì mà chúc mừng chứ, nhưng em Văn này, liều thuốc còn lại có cần uống tiếp không em?"

"Bệnh của chị khỏi rồi thì không cần nữa đâu ạ."

Văn Tòng Âm nói: "Nhưng em thấy chị có chút chứng cung hàn, lát nữa em đưa cho chị mấy điếu ngải, dạy chị vài huyệt vị, lúc nào rảnh chị tự hơ ngải cho mình, như vậy lúc đến kỳ kinh sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều."

Vì phương Nam ẩm ướt nhiều côn trùng, lần này Văn Tòng Âm có mang theo ít điếu ngải, hôm nay cô cũng định quét dọn xong sẽ đốt mỗi tầng một nén để xông phòng.

Chị Cát cảm ơn, rồi bảo: "Vậy chị không làm phiền mọi người quét dọn nữa, thiếu cái gì cứ sang nhà chị bảo một tiếng, nhất định đừng khách sáo nhé."

Lần này lời nói của chị Cát đã chân thành hơn rất nhiều.

Văn Tòng Âm tiễn chị Cát ra ngoài.

Ngôi nhà của Cảnh Tự đã lâu không có người ở, tuy trước đó có lẽ đã được dọn qua nhưng những góc khuất vẫn còn rất bẩn.

Văn Tòng Âm hoàn toàn không có ý định tự mình làm hết, cô gọi hai đứa nhỏ lại, nói: "Hôm nay chúng ta dọn dẹp nhà cửa, có hai việc cho các con chọn, một là quét nhà, hai là lau bàn, các con muốn chọn việc nào?"

Triệu Lệ Na không nói gì, Hướng Dương nhìn cô bé một chút rồi gãi đầu: "Thím ơi, thím bảo cháu làm gì cháu sẽ làm nấy ạ."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc