Bà đảo mắt, kéo dài giọng cười: "Đừng nói thế, mọi người cùng chung vui thôi, đây cũng là tin mừng cho nhà cô. Nhưng mà, tôi bảo cô này, cô nghìn vạn lần đừng có hối hận, điều kiện như Triệu Thế Nhân thì cả Bắc Kinh này cũng khó mà tìm được ai tốt hơn đâu, lỡ chuyến đò này là không còn chuyến khác nữa đâu."
Trên mặt Từ Hương lộ vẻ muốn nói lại thôi.
Nhưng bà Trương hiển nhiên không muốn ở lại đây nhìn Văn Tòng Âm nữa, hừ một tiếng rồi bỏ đi.
Văn Tòng Âm nhanh chóng viết xong tổng kết, nhìn thời gian thấy cũng đã đến giờ tan ca nên chào mọi người rồi ra về.
Lâm Hồng Ngân lẩm bẩm: "Nhìn dáng vẻ của chị ta kìa, cứ như thể chẳng để tâm chút nào. Anh Triệu điều kiện tốt như vậy mà chị ta không cần, thế chị ta còn muốn tìm kiểu người thế nào nữa?"
Từ Hương nhìn cô ta một cái: "Em bớt lo chuyện bao đồng đi, người ta có đối tượng rồi."
"Hả?"
Đám người Lâm Hồng Ngân đều chấn kinh.
Văn Tòng Âm lần này về nhà, còn chưa đến cửa đã cảm nhận rõ ràng ánh mắt của hàng xóm láng giềng nhìn mình đầy vẻ đồng cảm.
Dì Hàn còn kéo cô lại, thấp giọng khuyên bảo: "Tiểu Văn à, cháu nhất định đừng có buồn rầu quá, đừng làm chuyện dại dột nhé."
Văn Tòng Âm nghe mà mơ hồ chẳng hiểu gì: "Cháu phải làm chuyện dại dột gì cơ?"
"Hầy, cháu vẫn chưa biết sao."
Dì Hàn nhìn dáng vẻ này của cô liền biết cô vẫn bị giấu giếm, đang định giải thích đôi câu."
Trong nhà có người ho khẽ vài tiếng, nàng dâu vén rèm lên, nói vọng ra với bà: "Mẹ, cháu nội mẹ tè rồi."
Dì Hàn lộ vẻ ngượng ngùng, đáp lời một tiếng, vẫy vẫy tay với Văn Tòng Âm rồi đi thẳng vào phòng.
Thật là quái gở.
Văn Tòng Âm thầm lẩm bẩm trong lòng, xách vali đẩy cửa bước vào.
Trong nhà, cha Văn, Triệu Thế Nhân cùng hai mẹ con Văn Tòng Lệ đều có mặt.
Thấy Văn Tòng Âm trở về, cha Văn hừ một tiếng, đặt mạnh cái cốc tráng men trong tay xuống bàn: "Con còn biết đường về à!"
"Cha, đây là nhà con, tại sao con lại không được về."
Văn Tòng Âm nói, cô liếc nhìn Triệu Thế Nhân và Văn Tòng Lệ đang ngồi cạnh nhau, hai người kia đang nắm chặt tay, khi nhận thấy cô nhìn qua, họ lại càng siết chặt hơn.
Văn Tòng Âm lờ mờ hiểu được ý tứ mập mờ trong lời nói lúc nãy của dì Hàn là gì rồi.
Cô nhướng mày, nhìn hai người bọn họ.
Văn Tòng Lệ vẫn còn chút chột dạ, nhưng Triệu Thế Nhân lại tỏ ra khá đường hoàng: "Đồng chí Văn, tôi và em gái Văn Tòng Lệ của cô đã ở bên nhau, chúng tôi muốn nhận được lời chúc phúc của cô."
Cha Văn nghe thấy lời này, sắc mặt càng thêm âm trầm.
Văn Tòng Âm đưa mắt quét qua hai mẹ con Châu Diễm Hồng, hai người này quả thực còn bản lĩnh hơn cô tưởng tượng.
Cô khựng lại một chút, mở vali ra, ngay lúc mọi người còn đang mơ hồ không hiểu cô định làm gì.
Văn Tòng Âm lấy ra một túi đường đỏ: "Chút tấm lòng, không cần khách sáo."
Triệu Thế Nhân nhìn túi đường đỏ trước mặt, ngây người ra.
Không đúng lẽ thường chút nào.
Theo dự tính của bọn họ, Văn Tòng Âm hẳn phải nổi trận lôi đình, ghen ghét mới đúng, Triệu Thế Nhân đều đã nghĩ kỹ rồi, mình nên lấy lui làm tiến như thế nào, nên an ủi cô ra sao, nói với cô rằng hôn sự của mình với Văn Tòng Lệ là giả để dọa cô.
Nào ngờ đâu, người ta trực tiếp tặng luôn quà cưới.
"Những lời khác tôi cũng không nói nữa, chúc hai người hạnh phúc."
Văn Tòng Âm nói xong lời này, liền xách vali muốn đi vào phòng.
"Đứng lại!"
Cha Văn cuối cùng cũng không nén nổi cơn hỏa trong lòng, ông quát lớn một tiếng rồi đứng bật dậy, mặt mũi đỏ tía như gan heo: "Con coi cái nhà này là cái gì, coi người cha là ta đây là cái gì? Cái nhà này con muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, cuộc hôn nhân này con muốn lấy thì lấy, muốn bỏ thì bỏ sao?
Ta thấy đều là do ông ngoại làm hư con rồi, không còn quy củ gì nữa!"
"Tiểu Triệu này là một đứa trẻ tốt biết bao, người ta mấy ngày nay vì con mà sầu muộn, còn sợ ta lo lắng đến phát hỏa, ngày nào cũng đến bầu bạn với ta. Con muốn giở tính trẻ con thì trước đây ta đã chiều con rồi, nhưng chuyện hôn sự này tuyệt đối không thể tùy tiện, hai đứa nhất định phải kết hôn!"
Lời nói của cha Văn khiến mẹ con Văn Tòng Lệ biến sắc.
Theo lẽ thường Châu Diễm Hồng đáng lẽ lúc này nên mở miệng giúp cha Văn khuyên nhủ Văn Tòng Âm, nhưng hai ngày nay, những lời tâng bốc nịnh nọt của hàng xóm láng giềng đã khiến bà không còn biết trời trăng gì nữa.
Cộng thêm việc Văn Tòng Lệ không ngừng thỏ thẻ nếu mình gả cho Triệu Thế Nhân thì có thể mang lại lợi ích này lợi ích nọ, Châu Diễm Hồng liền hoàn toàn đổi phe.
Văn Tòng Âm dừng bước, quay người lại, còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy Châu Diễm Hồng vẻ mặt khó xử nói: "Lão Văn, chuyện này, chuyện này không ổn lắm đâu?"
Cha Văn liếc nhìn Châu Diễm Hồng một cái, trong ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc.
Châu Diễm Hồng ở trong nhà này vốn luôn a dua theo ông, lúc này lại dám mở miệng phản bác.
Văn Tòng Lệ ôm bụng đứng dậy, thẹn thùng cắn môi: "Cha, con và anh Thế Nhân việc nên làm hay không nên làm đều làm cả rồi, nói không chừng hiện giờ trong bụng con đã có cháu của cha rồi."
Đồng tử cha Văn co rụt lại, ông lập tức nhìn về phía Triệu Thế Nhân, trên mặt Triệu Thế Nhân lộ ra vẻ lúng túng hoảng loạn, hiển nhiên hắn không ngờ Văn Tòng Lệ lại dám nói chuyện này ra.
Trong mắt hắn, một người phụ nữ mất trinh tiết trước hôn nhân không phải nên ngậm chặt miệng hay sao?
Tại sao Văn Tòng Lệ nói về chuyện này lại thản nhiên như không như vậy.
"Cha, như vậy mà cha vẫn còn muốn con gả cho Triệu Thế Nhân sao?"
Văn Tòng Âm châm chọc nhìn về phía cha Văn.