Đến Đây Ta Đợi Chàng Trở Thành Quân Phu Của Ta!

Chương 9: Hàn Tử Thiên, chắc chắn là kẻ đó.

Trước Sau

break

"Dù sao sau này cũng là người trong một nhà, vương gia giơ cao đánh khẽ."

 Mộc Nghi đi tới trước mặt vương gia hành lễ, cũng coi như tạo chút phút cho bản thân đi. Nàng còn ở đây lâu dài chưa biết được khi nào mới tìm ra lối thoát nên vẫn không gây quá nhiều thù oán.

"Nếu nàng đã mở lời vậy ta cũng không hẹp hòi gì mà không tha cho nàng ta một lần. Nhưng chỉ lần này."

 Vương gia gõ gõ cây quạt trong tay tỏ ý rõ vẻ đồng ý với lời nàng. Nhận được tín hiệu tốt, Mộc Nghi nhanh tay đỡ Mộc Thanh đứng dậy, nàng thuận tiên khẽ nói nhỏ đủ cho nàng ta nghe:

"Nợ ta một mạng đấy, nếu còn giở trò đừng trách ta tính toán cả những lần trước."

 Mộc Thanh hơi ngây người trước những gì Mộc Nghi vừa nói. Nàng ta nghe lầm? Mộc Nghi thế mà cảnh cáo còn không dùng kính ngữ. Đứng dậy liền đẩy mạnh Mộc Nghi ra, có lẽ vừa hốt hoảng vừa tức giận liền không khống chế tốt lực nên Mộc Nghi không giữ được thăng bằng ngã ra sau. Nếu Tử Thiên không nhanh tay đỡ được nàng thì nàng liền có ôm đất mẹ rồi.

 Thật ra thân thủ của nàng không tệ đến nỗi không tự tránh hoặc đứng vững nhưng nàng chỉ muốn cho tỷ ta một bài học nhỏ, cố ý ngã cũng là chủ ý của nàng. 

"Đại tỷ, tỷ....."

 Với vẻ mặt buồn bã bất lực cộng thêm giọng nói yếu đuối, đáng thương kia thì Mộc Thanh chỉ có thảm. Nàng như không còn sức tựa hẳn vào sự giúp đỡ của tam vương gia, nhưng chỉ vài giây nàng liền bật dậy quay người hành lễ với hắn.

“Vương gia, thất lễ rồi. Đa tạ ngài, nếu không có ngài có lẽ tôi…”

 Phỉ Thúy tưởng tiểu thư tổn thương nên nhanh chóng chảy ra đỡ nàng. Nàng lỡ phóng lao đành theo lao, phải làm sao cho người khác thấy nàng đang rất “yếu”.

"Không sao, nàng không sao là tốt rồi."

 Hàn Tử Thiên rất phối hợp với nàng, gương mặt khó gần kia khi giận dữ lên còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần, chàng nhìn Mộc Thanh:

"Đã sai không nhận, uổng cho vương phi đỡ lời cho ngươi. Gia quy Mộc gia ta sẽ không xen vào nhưng việc ngươi đẩy vương phi vẫn phải tính rõ ràng với ngươi.”

"Không phải, ta...."

 Mộc Thanh không thể nói bất kì lời nào để biện minh cho mình, bao nhiêu cặp mắt nhìn nàng ta như thế chẳng khác nào đã rõ bằng chứng họ nắm rõ. Đã làm không thể rút lại nhưng nàng ta vốn không hề dùng chút sức nào làm sao Mộc Nghi có thể ngã?

 Nội tổ không nhìn được nữa liền lên tiếng:

"Ngươi đưa Nghi nhi vào phòng nghĩ ngơi đi. Người đâu đưa đại tiểu thư đến từ đường dùng gia quy giảng dạy. Đại tiểu thư Mộc phủ lại làm ra hành động thô lỗ, thân là đại tỷ không biết yêu thương tiểu muội còn ra sức tranh giành, hạ thủ.”

"Vâng."

 Không cam chịu bị phạt nàng ta thét lớn kêu oan.

"Nội tổ, con không làm mà.....nội tổ...."

 Gia nhân bước đến không chút kiên nể lôi nàng ta đi nhận phạt. Lý Thu Xuân và ngoại tổ mẫu thấy Mộc Thanh bị đưa đi liền đứng dậy đi theo. Cả tộc dường như chẳng mấy ai quan tâm đến ba người đó, cứ như họ không tồn tại. Nội tổ mẫu nhìn Hàn Tử Thiên:

"Vương gia, mời ngồi."

"Đa tạ."

 Lưu tổng quản kéo ghế cho chủ tử rồi tự động đứng ra sau lưng. Vương gia nhìn tổng quản gật đầu một cái ông ta liền hiểu ý nên lên tiếng gọi mấy tên gia nhân khiêng sính lễ vào và đọc tên vật được mang sang. 

Hai hòm vàng rồng

Một trăm khối vải thượng hạng

Trang sức tất cả được làm bằng ngọc và thạch đếm qua cũng hơn hai mươi bộ

Nhân sâm quý

Thảo dược quý các loại

Hai biệt phủ riêng

Giá y được thêu bằng tơ vàng do đích thân hoàng thượng ban

 Nhìn những sính lễ được mang vào người trong phủ miệng chữ A mồm chữ O, có hơi quá rồi đúng không? Sính lễ toàn những thứ thượng hạng, riêng Mộc Nghi còn được ban đến hai biệt phủ riêng. Nội tổ nhìn đống sính lễ cũng có chút ngạc nhiên, hoàng thượng....thiên vị gia tộc này hay chỉ muốn để tam vương gia không khó xử? Giá y thêu bằng tơ vàng từ trước đến nay chỉ có hoàng hậu là người duy nhất được mặc, Mộc Nghi thật có vinh hạnh.

 Tiếng bàn tán khá nhiều, đại loại là ai cũng muốn hưởng ké sự sủng ái này mà.

"Đây là tất cả sính lễ của phủ tam vương gia dành cho tiểu thư Mộc Nghi. Mộc lão gia, ngài thấy còn thiếu gì không ạ?"

"Có phải là hơi nhiều không?" - Nội tổ mẫu nhìn vương gia hỏi.

"Đây đều là tâm ý của ta, Mộc gia cứ nhận. Ngày thành hôn bệ hạ đã chỉ rõ vậy ta cũng xin cáo lui."

"Người đâu tiễn tam vương gia."

 Phụ thân Mộc Nghi tất nhiên là người đứng dậy tiễn khách rồi. Trừ nội tổ ra thì ai còn tư cách tiễn vương gia. 

 Mọi người trong nhà lớn bắt đầu bàn bạc về hôn lễ của Mộc Nghi.

 Trong phòng riêng.

 Mộc Nghi đi qua đi lại rất nhiều vòng, nàng ngay lúc bắt gặp ánh mắt Hàn Tử Thiên liền dấy lên sự tham lam muốn tháo lớp mặt nạ kia xuống, nàng chỉ muốn xác nhận chàng ta có phải tên hắc y nhân đó không? Nhất là sau câu nói "là của ta tặng" chính xác là giải vây cho nàng hay sự thật đúng vậy?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc