Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 5: Cân Nặng (2)

Trước Sau

break

Đối với những lời đồn thổi ác ý đó, Hạ Dương từ lâu đã chuyển từ phẫn nộ sang chai sạn, không buồn để tâm nữa. Anh luôn tin vào lá thư bố để lại: [Ông chỉ đưa mẹ đi du lịch thôi. Một ngày nào đó, bố sẽ đưa mẹ về nhà, và lá thư ấy tuyệt đối không phải là di thư.]

Từ xa, Hạ Dương đã thấy tiệm hoa quả của dì. Dì Vân Anh nhanh nhẹn đang gọt dứa cho khách, vừa thấy anh là cầm nguyên con dao với quả dứa gọt dở chạy bổ ra.

“Về lúc nào sao không bảo dượng ra bến xe đón? Cái thằng này, về nhà cũng chẳng hé răng lấy một lời... Ai đây hả? Cháu ngoại tôi đấy!” Dì vừa cằn nhằn vừa cười, rồi vội vàng gọt nốt quả dứa.

Bà ngoại đang nghỉ ngơi trong nhà nghe thấy tiếng động cũng vén màn đi ra. Thấy Hạ Dương, bà mừng rỡ: “Dương Dương đi học về rồi đấy à!”

Nói xong, bà lại tiếp tục ngó nghiêng ra sau lưng anh, thắc mắc: “Mẹ cháu đâu? Sao lại đi có mình thế này?”

Nụ cười trên mặt Hạ Dương cứng đờ. Anh bước tới đỡ lấy tay bà: “Mẹ cháu đi du lịch rồi ạ.”

Bà ngoại ngẫm nghĩ một hồi, ký ức bắt đầu lẫn lộn, bà càm ràm: “Chẳng chịu về thăm tôi, cũng bỏ mặc con cái luôn, chắc chắn lại là tại bố cháu chứ gì!”

Hạ Dương gượng gạo phụ họa: “Vâng, đều tại bố cháu cả.”

Dì thở dài: “Dương Dương, đỡ bà vào nhà đi con. Mẹ ơi, phim truyền hình của mẹ sắp chiếu rồi kìa!”

Bà ngoại sực tỉnh: “Ôi, phim của tôi!”

Bà kéo tay Hạ Dương vào trong, bảo anh chuyển kênh hộ. “Phim của bà là kênh số 8 đúng không nhỉ?”

Hạ Dương làm sao mà biết được, nhưng quanh đi quẩn lại bà cũng chỉ xem có vài kênh đó. Anh chuyển từng kênh một, thấy đúng bộ bà muốn xem, bà liền cười hớn hở. 

Nhưng mới xem được hai phút, bà lại hỏi: “Thằng này là ai thế cháu?”

Hạ Dương chỉ biết tên diễn viên chứ không biết nhân vật: “Chắc là nam chính ạ?”

Bà nghi hoặc: “Thế á?”

Cô em họ Mạnh Tự Tuệ nghe động tĩnh cũng từ phòng ngủ đi ra. Con bé liếc nhìn màn hình rồi phán một câu cực ngầu: “Không phải, đấy là nam phụ. Cái anh xấu xấu kia mới là nam chính.”

Bà ngoại gật gù: “Đấy thấy chưa!”

Bà cầm điều khiển tăng âm lượng, lầm bầm: “Chẳng hiểu TV bây giờ kiểu gì, xấu thế cũng được đóng vai chính. Chả bù cho thời bọn bà, diễn viên ai nấy đều đẹp như hoa như ngọc. Nhìn cái cậu này xem, còn chẳng đẹp bằng bố cháu ngày xưa nữa. À mà Dương Dương, sao cháu lại ở đây, mẹ cháu đâu?”

Hạ Dương và em họ đồng thanh: “Mẹ cháu đi du lịch rồi ạ.” 

“Dì hai với dượng đi du lịch rồi bà ơi.”

Bà ngoại ngẫm lại thấy hình như đúng là thế, rồi lại bắt đầu lẩm bẩm giáo huấn hai anh em: “Tìm đối tượng là phải tìm người tốt, biết làm ăn, đừng có chỉ nhìn cái mặt. Đẹp mã thì béo bở gì, không ăn không uống được đâu. Đừng có như bố cháu ngày xưa, chẳng kỹ thuật, chẳng bằng cấp, lại còn thất học, chẳng hiểu cái gì cũng chẳng biết làm gì.”

Mạnh Tự Tuệ đã quá quen với cảnh này nên mặt không cảm xúc đáp lại: “Vâng ạ, yêu đương chỉ tổ làm cháu trượt trường điểm thôi. Bà ơi, anh đang dạy cháu làm bài đây này.”

Sự chú ý của bà ngoại lại dời sang bộ phim. Bà xua xua tay với cháu ngoại: “Đi đi, đi làm bài đi.”

Hạ Dương đứng dậy đi theo em họ vào phòng ngủ. Phòng của Tự Tuệ cũng là phòng làm việc, có một cái giá sách lớn chiếm trọn một bức tường. 

Đây là món đồ dượng anh đặt làm riêng cho cô con gái cưng. Nhà họ là nhà kiểu cũ, hồi đó chưa thịnh hành kiểu giá sách kịch trần thế này, nhưng Tự Tuệ thích nên dượng đã tìm thợ mộc về đóng cho con bé. Toàn bằng gỗ thịt nguyên khối.

Ngoài giá sách, trong phòng còn có cái bàn học phong cách thiếu nữ mà Tự Tuệ dùng từ nhỏ. Bàn ghế ngoài đống sách vở ôn thi ra thì bày đầy những món đồ trang trí nhỏ xinh, đồ chơi và đủ loại bút màu rực rỡ.

Vừa vào phòng, Mạnh Tự Tuệ đã lôi từ gầm giường ra một cái cân điện tử. Con bé khoanh tay, hất hàm bảo Hạ Dương: “Lên cân đi.”

Hạ Dương: “...” 

[Anh là heo hay sao mà phải cân xem đủ ký chưa rồi mới khai đao?]

Dù thầm oán trách nhưng anh vẫn bước lên cân. 

[59.3 kg.]

Hạ Dương giật mình. 

[Anh còn chưa được nổi 60 ký nữa sao!]

Mạnh Tự Tuệ phán: “Nhẹ hơn đợt Tết tận 5 ký. hèn gì trông anh gầy rộc đi. Anh sắp biến thành cây tre trăm đốt rồi đấy.”


break
Trước Sau

Báo lỗi chương