Các chuyên gia không tìm thấy bất cứ thứ gì ngoài nền móng kiến trúc: [Không hóa thạch, không cổ vật, cũng chẳng có hài cốt hay dấu vết sinh hoạt nào của nhân loại. Dẫu vậy, những kiến trúc này tuyệt đối không thể là do thiên nhiên tạo thành.]
Về nguồn gốc của di tích, các giả thuyết mọc lên như nấm, cái sau lại càng hoang đường và ly kỳ hơn cái trước.
Năm đó, hình ảnh chụp từ trên cao tràn ngập các mặt báo. Nếu dựa vào diện tích khổng lồ và các suy đoán của chuyên gia về công năng kiến trúc, thì những cư dân từng sinh sống ở đây phải là những người khổng lồ.
Một nhóm chuyên gia kiên trì với hướng tìm kiếm này, nhưng một nhóm khác lại kịch liệt bác bỏ vì cho rằng nó vượt quá hiểu biết thông thường của con người.
Họ cãi nhau nảy lửa đến mức không ai nhường ai. Cứ thế, giới chuyên gia chia thành bảy tám môn phái, cộng thêm cách đưa tin mang hơi hướng thần bí của truyền thông, các phiên bản "dân gian" cứ thế tam sao thất bản.
Ở cái trấn này, từ huyện đến thành phố, hầu như ai cũng có thể kể ra hàng chục phiên bản khác nhau về khu di tích.
Năm đó khái niệm "dị thế giới" chưa phổ biến, nên giả thuyết về người ngoài hành tinh được nhiều người tin tưởng nhất.
Đa số đều cho rằng cũng giống như các kỳ quan không thể giải thích trên thế giới, đây là tàn tích để lại của một nền văn minh ngoài trái đất.
Nhờ vậy, cái huyện nhỏ vốn chẳng mấy ai biết đến bỗng chốc nổi tiếng ra tận nước ngoài, thu hút cả khách quốc tế lặn lội đến tham quan.
Giữa vùng núi rừng hoang vu này, thị trấn của họ là nơi gần di tích nhất có thể cung cấp dịch vụ lưu trú.
Nhờ phục vụ các đoàn chuyên gia và khách du lịch mà trấn nhỏ mới bắt đầu mọc lên nhà nghỉ, khách sạn và dần phát triển du lịch như hiện nay.
Vị chủ đầu tư có tầm nhìn năm xưa đã qua đời hơn mười năm trước. Ông là một người cuồng nhiệt với thuyết người ngoài hành tinh và huyền học, đã dành cả đời tài trợ khảo cổ, tổ chức giao lưu và quyên tặng bảo tàng.
Nuối tiếc lớn nhất trước khi nhắm mắt của ông chính là chưa được thấy các chuyên gia giải mã được bí ẩn nơi này.
Sau hơn hai mươi năm khảo cổ, cách đây mười năm, chính quyền cuối cùng cũng quyết định khai thác du lịch theo hướng công viên chủ đề.
Sở dĩ phải làm vậy là vì dù danh tiếng lẫy lừng nhưng thực tế nơi này lại chẳng có cổ vật giá trị nào để trưng bày.
Hơn hai mươi năm đào bới, ngoài cái nền móng rõ ràng và vài mảnh vụn kiến trúc thì chẳng tìm thêm được gì.
Minh chứng rõ nhất là cái bảo tàng quy mô không hề nhỏ của họ quanh năm chỉ trưng bày ảnh chụp, tranh cổ động, hoặc đi mượn hiện vật của các bảo tàng khác để triển lãm.
Thậm chí bây giờ, có người còn nghi ngờ liệu đây có thực sự là một khu di tích hay không.
Nhưng nhờ cái danh quá lớn, bảo tàng vẫn thường xuyên mượn được những bộ sưu tập kỳ lạ về UFO, người ngoài hành tinh hay các nền văn minh mất tích từ những nhà sưu tập tư nhân để làm triển lãm liên động.
Đôi khi cũng có những buổi triển lãm thiên văn học cực kỳ nghiêm túc để khẳng định với mọi người rằng trong phạm vi vũ trụ đã biết vẫn chưa tìm thấy người ngoài hành tinh.
Người dân địa phương cứ thế sống giữa những luồng thông tin lúc thì khoa học, lúc thì huyền bí, khiến lũ trẻ lớn lên ở đây đứa nào cũng đam mê thiên văn và khảo cổ.
Ngày trước khi bố mẹ Hạ Dương còn sống, bố anh từng làm việc ở bảo tàng và khu du lịch, sau này còn làm hướng dẫn viên.
Nhờ vẻ ngoài điển trai, ông cực kỳ đắt khách. Khi đó, Hạ Dương và Mạnh Tự Cường rất thích đến đây xem những thứ lạ mắt.
Chỉ cần dắt bạn bè theo tìm bố Hạ Dương là sẽ được ưu tiên phục vụ, nhờ thế mà hai anh em thường xuyên được các bạn nữ bao ăn vặt, uống nước.
Sau này, khi khu di tích chính thức được phê duyệt khai thác du lịch, thị trấn nhỏ cũng hưởng phúc theo, được gộp luôn vào phạm vi đại khu du lịch.
Người tiếp quản dự án hiện tại là cháu trai của vị chủ đầu tư năm xưa, nhưng các hạng mục khai phá đã thay đổi rất nhiều.