Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 10: Đèn Đâu Rồi? (1)

Trước Sau

break

Quyết định về quê đã định, Hạ Dương không hề chần chừ. Ngay ngày hôm sau, anh mua vé xe quay lại công ty để chính thức làm thủ tục từ chức.

Sau đó là chuỗi ngày bàn giao công việc, gửi hành lý, chuyển nhà... loay hoay suốt nửa tháng trời, cuối cùng Hạ Dương cũng sắp sửa nói lời tạm biệt với thành phố mà anh đã gắn bó gần 5 năm kể từ khi tốt nghiệp đại học.

Cầm tờ chứng nhận thôi việc trên tay, rời khỏi nhóm chat công ty và nhấn nút xóa kết bạn với gã quản lý trực tiếp, Hạ Dương cảm thấy cả người nhẹ bẫng.

Nhớ lại lúc sắp nghỉ, gã quản lý gọi anh vào, ngoài miệng thì nói là tâm sự chân thành nhưng thực chất lại là một trận mỉa mai, chỉ trích. Nào là anh không biết chịu khổ, người trẻ thiếu định tính, không biết đối nhân xử thế, nghiệp vụ kém cỏi, rồi thì là "thật có lỗi với sự bồi dưỡng của công ty" và "phụ lòng kỳ vọng của hắn"...

Hạ Dương nghĩ lại vẫn thấy buồn nôn.

Lúc phỏng vấn anh ứng tuyển vị trí biên dịch, kết quả vào làm lại bị tống đi làm hậu cần, rồi bắt học thuộc lòng nghiệp vụ kinh doanh. Anh dựa vào cái gì mà nghiệp vụ phải giỏi? Có đúng chuyên môn đâu chứ?

Bị điều chuyển công tác xoành xoạch như thế mà anh vẫn kiên trì bám trụ gần một năm trời. Nếu không nhờ chị khách thuê nhà ở quê muốn trả mặt bằng, anh cũng chẳng biết mình còn cam chịu như vậy đến bao giờ.

Hạ Dương tự nhủ, anh thực sự nên xem lại bản thân, xem có phải mình quá "định tính" đến mức để người ta giày vò hay không. 

[Còn cái gì mà gọi là có lỗi với công ty?]

Công ty thuê anh, anh bán sức lao động, đó là giao dịch sòng phẳng thôi mà. 

[Công ty thấy anh kém cỏi sao không đuổi việc luôn đi?]

Còn về chuyện "phụ lòng kỳ vọng của quản lý" thì lại càng nực cười hơn. Hắn kỳ vọng cái gì chứ? Hy sinh bản thân anh để dùng "mỹ nam kế" dỗ dành khách hàng, giúp hắn kiếm thêm hoa hồng chắc?

Hạ Dương không rõ mình có biết đối nhân xử thế hay không, nhưng anh biết tỏng gã quản lý đó sống chẳng ra gì.

Ngày nghỉ việc, Hạ Dương mời các đồng nghiệp trong bộ phận đi ăn bữa cơm chia tay. Mười mấy người kéo nhau đi ăn lẩu suốt ba tiếng đồng hồ, thì hết hai tiếng rưỡi là dành để tập thể tổng sỉ vả gã quản lý. Xem ra cách làm người của hắn cũng "thành công" ra phết.

Trước lúc chia tay, mấy đồng nghiệp chơi thân kéo anh vào một nhóm chat nhỏ, trêu chọc rằng sau này có về quê anh du lịch thì anh phải lo cơm nước đấy. 

Cuối cùng, tay xách nách mang những món quà nhỏ của đồng nghiệp, ít đặc sản thành phố và quà tặng gia đình dì nhỏ, Hạ Dương gửi nốt thùng hành lý cuối cùng rồi bước lên chuyến tàu về quê.

Có lẽ sau này, sẽ rất lâu, rất lâu nữa anh mới quay lại nơi này.

Phong cảnh ngoài cửa sổ xe lửa lướt qua, thay đổi dần theo nhịp tàu chạy, và Hạ Dương cũng dần về tới nhà. Lần này, dượng nhỏ chủ động hỏi giờ tàu đến, đợi sẵn ở cửa ga để đón anh về.

Trong nửa tháng anh vắng mặt, dì nhỏ đã chỉ đạo dượng và em họ dọn dẹp lại cửa hàng, kê kệ, nhập hàng, thậm chí dọn riêng một phòng làm kho và quét tước sạch sẽ cả sân vườn lẫn các phòng trong nhà. 

Ngoại trừ phòng của bố mẹ Hạ Dương là dì không đụng vào, các phòng khác đều đã tinh tươm, có thể ở ngay.

Phòng của Hạ Dương còn được thay cả bộ chăn nệm mới. Đồ điện trong nhà cái nào sửa được thì đã sửa, không sửa được thì đổi mới hoàn toàn.

Hôm nay dì nhỏ đóng cửa tiệm trái cây sớm, đón bà ngoại lên trấn. Một phần là để mừng Hạ Dương chính thức về nhà, phần nữa là mừng cửa hàng của anh sắp khai trương. 

Bữa tiệc tẩy trần buổi trưa do dì tự tay nấu một nửa, mua thêm vài món ngon trên phố. Ngoại trừ cô em họ Mạnh Tự Tuệ phải ăn trưa tại trường, cả nhà vây quanh mâm cơm cực kỳ náo nhiệt.

Buổi chiều, dì nhỏ và em họ cùng nhau dạy Hạ Dương cách dùng cân điện tử, hệ thống thanh toán, cách tính điểm tích lũy, sắp xếp và kiểm kê hàng hóa... Hạ Dương nghe mà đầu óc ong ong vì phải ghi nhớ giá cả.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương