Đệ Nhất Từ Sắc

Chương 9

Trước Sau

break

Cơ Ngọc khẽ cười, trong mắt vừa có ý dò xét vừa có chút khen ngợi. Hắn đặt một quân trắng xuống ngay giữa bàn cờ, thản nhiên nói: "Chơi đi."

Ta làm theo những gì Cơ Ngọc chỉ, cùng hắn đánh qua đánh lại một ván. Hắn rất kiên nhẫn, chỉ từng bước rành rọt, lại cố ý nhường ta. Xem chừng hôm nay hắn rảnh rỗi, muốn lấy ta làm thú tiêu khiển.

Chợt nhớ ra một chuyện, ta hỏi: "Nghe Hạ Uyển nói mai sẽ đến Bồ thành, thuyền sẽ cập bờ để nhận tiếp viện. Ta có thể xuống thuyền được không?"

Hắn hỏi lại: "Ngươi muốn vào Bồ thành?"

Ta nói: "Trước khi mặt trời lặn ta sẽ quay về, không lỡ giờ thuyền nhổ neo. Nếu ngươi không yên tâm, cứ cho người đi cùng ta."

Cơ Ngọc cười, cũng không ngăn: "Ngươi cứ đi. Ta bảo Lý Đinh theo ngươi."

Trong đám tôi tớ của Cơ Ngọc, ngoài chín tỳ nữ thân cận tính cả ta còn lại đều là nam bộc, chừng hai mươi người, ai nấy vạm vỡ cường tráng. Lý Đinh chính là người đứng đầu bọn họ.

Hắn sức khỏe vô song, ngày thường ít nói, mặt mũi lúc nào cũng trầm trầm.

Sáng hôm sau, ta đến sớm hơn giờ hẹn một chút thì Lý Đinh đã đợi sẵn. Hắn gần như không cười, chào ta một tiếng rồi lại im bặt, chỉ xách một chiếc đèn đi bên cạnh. Ta theo hắn xuống thuyền.

Hôm nay Bồ thành phủ sương, bốn bề trắng xóa, nhìn gì cũng lờ mờ. Ta men theo con đường nhỏ, vừa đi vừa hỏi thăm, tới được một thôn ở ngoại ô. Ta níu một ông lão gầy gò lại hỏi: "Xin hỏi đây có phải Lục gia thôn không?"

Ông lão gật đầu: "Phải."

Ta hỏi tiếp: "Trong thôn có góa phụ Lục Thạch, họ Chu Lục Chu thị ở đây không?"

Ông lão nhìn ta đầy ngạc nhiên, lại liếc sang Lý Đinh đứng cạnh, rồi nói: "Năm ngoái mất mùa, Lục Chu thị chết đói rồi. Ngươi tìm nàng làm gì?"

Ta im lặng một lúc, vẫn không trả lời câu hỏi của ông lão, chỉ hỏi ngược lại: "Vậy con của hắn bây giờ còn sống không?"

Ông lão đáp: "Đứa út bệnh mất từ hai năm trước rồi. Giờ chỉ còn thằng cả, đang được em trai Lục Thạch nuôi." Ông lão lắc đầu thở dài: "Lục Thạch chết ngoài sa trường cũng chẳng được trợ cấp bao nhiêu, để lại cô nhi quả phụ, lại gặp năm đói nữa, đúng là thê thảm."

Sương mù tan đi đôi chút, ta nhìn rõ quanh mình là một vùng ruộng vườn, nhưng hoa màu lưa thưa, trơ trọi. Ta nhờ ông lão dẫn đi tìm con trai Lục Thạch. Ông lão bảo hôm nay là ngày giỗ Lục Chu thị, thằng cả lúc này hẳn đang ở nghĩa địa trong thôn.

Đúng là trùng hợp đến lạnh người.

Ta và Lý Đinh theo ông lão tới nghĩa địa. Khi ấy sương vẫn dày, cả khu mộ địa âm u nặng nề. Vừa đến gần, một bầy quạ đen kêu quang quác từng hồi. Ông lão có vẻ hơi sợ, quay lại nói với ta: "Cô nương hay cứ đứng đây đợi, Đậu Tử chắc sắp quay lại thôi."

Ta lắc đầu, đưa tay về phía Lý Đinh: "Cho ta mượn đèn. Ta đi một mình cũng được."

Lý Đinh không đồng ý để ta đi một mình, mắt cũng chẳng nhìn ta: "Công tử dặn ta phải bảo vệ cô nương cho tốt."

Ta nhìn hắn một lúc rồi nói: "Hôm nay là ngày rằm. Ta nghe nói người Trịnh quốc kiêng kỵ ngày rằm vào nghĩa địa. Ta đoán ngươi là người Trịnh quốc."

Gương mặt nghiêm lạnh, trầm mặc của Lý Đinh cuối cùng cũng khẽ dao động. Hắn nhìn ta đầy ngờ vực: "Cô nương sao biết..." Nói đến nửa chừng, hắn tự kìm lại rồi đáp: "Tiểu nhân vốn là người Trịnh quốc. Nhưng theo công tử đi lại khắp các nước, cũng hiểu đạo lý nhập gia tùy tục."

Ta gật đầu, không cố chấp nữa. Cảm tạ ông lão xong, ta cùng Lý Đinh bước vào vùng mộ địa mù sương. Lý Đinh miệng nói không để tâm, nhưng rõ ràng vẫn căng thẳng. Đến khi đứa trẻ hiện ra lờ mờ trong sương, ta thấy cả người hắn cũng khựng lại.

Người Trịnh quốc vốn kính sợ quỷ thần, đúng là làm khó hắn.

Đứa trẻ đang quỳ trước một tấm bia mộ, đốt vàng mã. Thấy chúng ta, nó lồm cồm đứng dậy, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm. Trong trời sương mù thế này, lại gặp người ở nghĩa địa, chắc nó cũng sợ đến tái mặt.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc