Dân Gian Dị Đàm

Chương 15: Kẻ Cặn Bã

Trước Sau

break
“Cậu điều tra chồng người ta làm gì? Tôi nói này, cậu đừng có giở trò gì với tôi đấy nhé.”
Đầu dây bên kia, phản ứng đầu tiên của Lưu Kiến Quân là tôi đang chen chân làm người thứ ba. Xong rồi ông ta bắt đầu khổ tâm khuyên bảo, giáo huấn tôi bằng miệng.
“Nói gì thế? Tôi là loại người đó sao?”
Tôi bĩu môi nói.
“Vậy cậu điều tra chồng người ta làm gì? Tôi nói cho cậu biết, cậu nghĩ thì cứ nghĩ, nhưng đừng có làm bừa đấy.”
Lưu Kiến Quân vẫn có chút không tin tôi.
“Tôi cảm thấy, chồng cô ấy có chút kỳ lạ. Đổi lại là ông, để một cô vợ xinh đẹp ở nhà, ông có thể nửa năm không về nhà không?”
Tôi chỉ muốn nhờ Lưu Kiến Quân điều tra xem, cái tên Trương Trung này rốt cuộc đang làm gì bên ngoài. Tôi lờ mờ cảm thấy, chậu cây cảnh kia là do anh ta cố ý mang về nhà. Còn lý do tại sao, tôi không đoán được.
“Cậu là một thằng bán vòng hoa, không lo làm ăn cho đàng hoàng, đi lo chuyện bao đồng của người ta làm gì?”
Lưu Kiến Quân càng lúc càng tin rằng tôi và Nhan Phẩm Mính có gian tình.
Sống càng lâu, tuổi càng lớn, dường như nội tâm càng trở nên đen tối. Đột nhiên tôi có được sự giác ngộ như vậy.
“Nhờ ông giúp một việc sao mà khó thế nhỉ? Giúp hay không thì ông nói một câu, nếu ông không giúp sau này có việc đừng đến tìm tôi, hai chúng ta già chết không qua lại với nhau nữa.”
Tôi xoa xoa mũi ở đầu dây bên này nói.
“Giúp, chắc chắn giúp. Đợi tin của tôi nhé! Tôi nói này, cậu vẫn nên tém tém lại một chút đi, còn trẻ tuổi tìm một đối tượng đàng hoàng không tốt sao?”
Cuối cùng, Lưu Kiến Quân vẫn kiên định cho rằng tôi đang có gian tình với Nhan Phẩm Mính.
“Nói thế từ sớm có phải xong rồi không, nhớ đấy, điều tra rõ ràng rồi báo cho tôi một tiếng.”
Tôi nhếch mép, cười nói với Lưu Kiến Quân ở đầu dây bên kia.
“Hửm?”
Cúp điện thoại, tôi chuẩn bị lên tầng hai. Vừa quay người, đã cảm thấy sống lưng hơi lạnh. Tôi quay lại nhìn chậu cây cảnh trên kệ đồ cổ, khẽ hừ một tiếng. Xem ra, chậu cây cảnh này, thực sự đã chiêu dụ một số thứ không sạch sẽ đến. Chỉ có điều, cây cảnh suy cho cùng cũng chỉ là cây cảnh, không làm nên trò trống gì lớn. Nếu như trồng một cây liễu, hoặc là cây hòe ở bên ngoài biệt thự. Giả sử qua một thời gian, đó mới thực sự là thứ đòi mạng.
Cho nên các vị, đến đêm đừng chỉ nghĩ đến việc đi tìm những nơi liễu ám hoa minh, làm những chuyện hoa tiền nguyệt hạ. Những nơi đó âm khí tụ tập, tàng ô nạp cấu. Nhẹ thì dương khí hao tổn, nặng thì bệnh tật quấn thân, chúng ta đâu thiếu chút tiền thuê phòng đó đúng không?
“Ngươi cũng muốn làm mưa làm gió sao?”
Tôi cầm chậu cây cảnh lên, khẽ nói với nó.
“Chỉ là vài cành liễu, cộng thêm hai miếng vỏ cây hòe, vậy mà lại tạo ra được hiệu quả lấy mạng người như mưa bụi thấm đất không tiếng động. Gặp phải người không trong nghề, thực sự có thể giết người vô hình.”
Tôi ngắm nghía chậu cây cảnh được làm rất tinh xảo, cũng khá có ý cảnh trong tay nói. Không thể không nói, người có thể làm ra thứ này, đối với huyền học ít nhất cũng coi như đã nhập môn rồi.
“Ngày mai sẽ đốt ngươi, xem ngươi còn làm loạn được nữa không.”
Tôi tiện tay dán một tấm Trấn Ma Phù lên chậu cây cảnh, sau đó đặt nó trở lại kệ đồ cổ nói.
Một đêm ngủ ngon, tất nhiên không phủ nhận việc nam nữ cô nam quả nữ tuy không chung phòng, nhưng ít nhất cũng chung một nhà. Nửa đêm tỉnh mộng, trong lòng bần đạo vẫn gợn lên chút sóng tình.
“Ưm~ Đã lâu lắm rồi không được ngủ một giấc ngon lành thế này!”
Sáng sớm hôm sau, Nhan Phẩm Mính rạng rỡ mặc đồ ngủ từ trong phòng bước ra, vươn một cái vai thật dài nói.
“Chào buổi sáng chị Phẩm Mính!”
Tôi rón rén từ trong phòng bước ra, nhìn người phụ nữ với thân hình linh lung lồi lõm trước mặt chào hỏi.
“Á!”
Nhan Phẩm Mính bị tôi bước ra từ trong phòng không một tiếng động làm cho giật mình.
“Nhìn cái gì mà nhìn, đồ quỷ nhỏ, cẩn thận mọc lẹo mắt đấy!”
Nhan Phẩm Mính quay người lại, nương theo ánh mắt có chút bỉ ổi của tôi nhìn xuống, vội vàng kéo chặt vạt áo ngủ lại mắng yêu.
“Sắc tức thị không, không tức thị sắc, bần tăng... à không, là bần đạo quan sát thấy nữ thí chủ mặt mày rạng rỡ, chắc hẳn đêm qua ngủ rất ngon?”
Tôi lén nuốt nước bọt, miệng nói năng ra vẻ đạo mạo.
“Phụt! Cậu lúc thì hòa thượng, lúc thì đạo sĩ, sáng sớm ra cậu định làm trò gì vậy? Tránh ra, tôi về phòng thay quần áo đây.”
Nhan Phẩm Mính hai tay che trước ngực đẩy tôi ra nói, hành động này, thực sự khiến tôi cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Trong thoáng chốc, tôi nhớ đến một câu thơ: Vô hạn phong quang tại hiểm phong!
“Thằng nhóc cậu, là nghe ngóng được chuyện chồng người ta làm kỳ hạn bị lừa, bây giờ nợ ngập đầu nên mới định thừa nước đục thả câu đúng không?”
Đợi Nhan Phẩm Mính sửa soạn xong, đã là 9 rưỡi sáng. Sau khi từ nhà cô ấy bước ra, tôi liền nhận được điện thoại của Lưu Kiến Quân.
“Hửm? Bị lừa rồi? Nói cụ thể xem rốt cuộc là tình hình thế nào?”
Tôi dùng khóe mắt liếc nhìn Nhan Phẩm Mính, sau đó làm như không có chuyện gì hỏi Lưu Kiến Quân.
“Gã đó hùn vốn làm kinh doanh vàng kỳ hạn với người ta, xong rồi bị người ta lừa. Có thể nói, hiện tại hắn ta coi như trắng tay. Hơn nữa, lúc làm ăn, thằng nhãi này còn vay mượn không ít tiền. Có một điểm rất thú vị, nửa năm trước hắn ta đã mua một gói bảo hiểm tử vong do tai nạn cho vợ mình, người thụ hưởng là chính hắn.”
Lưu Kiến Quân trong điện thoại tóm tắt ngắn gọn tình hình điều tra được.
“Nói như vậy, thì hợp lý rồi.”
Tôi hơi suy nghĩ một chút, liền hiểu ra mấu chốt trong đó. Trương Trung không những không có tiền, lại còn nợ nần chồng chất, thế là hắn lén mua một gói bảo hiểm tử vong do tai nạn cho Nhan Phẩm Mính. Chỉ cần Nhan Phẩm Mính chết, hắn ta có thể nhận được một khoản tiền bồi thường không nhỏ từ công ty bảo hiểm.
Lòng người hiểm ác, trước mặt tiền bạc và lợi ích, tình thân, tình yêu, đều không đáng một xu. Tôi rất hy vọng suy đoán của mình là sai. Nhưng với tình hình hiện tại, kẻ muốn hại Nhan Phẩm Mính, quả thực Trương Trung là kẻ đáng ngờ nhất.
“Cái gì hợp lý rồi?”
Lưu Kiến Quân trong điện thoại hỏi.
“Không có gì, tôi nợ ông một ân tình!”
Tôi vội vàng nói một câu, rồi cúp điện thoại.
“Đang gọi điện cho ai thế? Ai bị lừa? Bạn cậu à? Có cần giúp đỡ gì thì cứ nói nhé, nhiều thì không có, chứ mười mấy vạn chị vẫn có thể giúp cậu được.”
Nhan Phẩm Mính chỉ loáng thoáng nghe thấy ba chữ “bị lừa rồi”, thế là cô ấy nói với tôi. Một người phụ nữ tốt như vậy, chẳng lẽ thế giới này, thực sự là hảo hán không có vợ hiền, kẻ vô dụng lại lấy được cành hoa sao?
“Chuyện nhỏ thôi.”
Tôi cười với Nhan Phẩm Mính nói.
“Mang cái này theo người, đảm bảo từ nay về sau ngày nào chị cũng có thể ngủ ngon giấc.”
Tôi sờ một tấm Ngưng Thần Tĩnh Khí Phù đưa cho Nhan Phẩm Mính nói. Phong thủy nhà cô ấy rất tốt, chỉ cần không mang những thứ linh tinh về nhà thì không sao. Đạo phù này, chỉ có tác dụng giúp cô ấy điều hòa tinh thần.
“Chúng ta đi tách ra nhé, cậu đi trước đi.”
Khi sắp đến cửa Phẩm Mính Tiểu Trúc, Nhan Phẩm Mính dừng bước nói. Cô ấy là phụ nữ đã có chồng, đi chung với một người đàn ông không phải chồng mình, khó tránh khỏi có người lời ra tiếng vào.
“Được, Tôi Đi Trước.”
Tôi gãi gãi đầu cười nói. Hiện tại tôi, rất có cảm giác của một kẻ đi ăn trộm. Cảm giác này cũng không tệ, mặc dù tôi chẳng trộm được cái gì.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương