Trước mắt là một màn sương mù dày đặc. Một vầng trăng đỏ quỷ dị treo lơ lửng giữa trời.
Nàng bước đi nặng nề nhưng lại không biết mình đang đi về đâu.
Bất ngờ một cây cổ thụ hiện ra trước mặt.
Trên cây không có lấy một chiếc lá, cành khô chằng chịt, trông như những bộ xương nối tiếp nhau mãi đến tận chân trời.
Đây là đâu?
Nàng đứng ngơ ngẩn tại chỗ. Khi cúi đầu nhìn xuống, mới phát hiện tay chân mình đều đã bị xiềng xích trói chặt.
“Mặc Cốt, ngươi tàn sát toàn bộ Linh Kiếm Tông, nghiệp chướng chồng chất, tội ác tày trời.”
“Nay áp giải vào Cửu U, vĩnh viễn không được luân hồi!”
Một giọng nói lạnh lẽo vọng tới từ bốn phương tám hướng, khi gần khi xa, lúc thực lúc hư.
“Ai?”
Nàng nhìn quanh bốn phía, đến khi quay đầu lại, phía sau đã biến thành một vùng sáng chói lòa.
“Mặc Cốt, trăm năm đã đến kỳ. Ngô cho phép hồn phách ngươi trở về nhân gian, chuộc lại lỗi lầm.”
“Ngươi phải siêu độ 32 oan hồn ở thế gian, thắp sáng đèn Độ Hồn, mới có thể bước vào luân hồi lần nữa.”
“Nhớ kỹ, thân xác này chỉ còn ba năm. Ngươi phải nhanh chóng hoàn thành tâm nguyện còn dang dở của chủ nhân thân xác.”
“Nếu không, một khi hồn tan phách tán, mọi công sức đều thành công cốc.”
Ánh sáng biến mất, bóng tối nuốt chửng cả giấc mộng.
Hạ Hi Mặc đột ngột ngồi bật dậy, mới phát hiện mình đang ngồi trên ghế. Cảm giác tê dại truyền từ chân lên khiến nàng cảm thấy xa lạ.
Xung quanh yên tĩnh, trong phòng chỉ còn một ngọn đèn leo lắt chưa tắt hẳn, nhưng bên ngoài trời đã sáng.
Nàng đang định đứng dậy thì chợt thấy trên chiếc án nhỏ bên cạnh có đặt một ngọn đèn hoa sen màu đen, trông không giống vật thuộc về nhân gian.
Mượn ánh sáng ban mai, Hạ Hi Mặc cầm lên xem kỹ.
Ngọn đèn hoa sen chỉ lớn bằng lòng bàn tay, có ba mươi hai cánh sen, bên trong không có bấc đèn, toát ra vẻ quỷ dị khó tả.
Nhìn vật ấy, trong đầu nàng bỗng hiện lên ba chữ: Đèn Độ Hồn.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, dường như có người đang lặng lẽ tiến lại gần.
Hạ Hi Mặc đặt chiếc đèn xuống, đứng dậy đi tới cửa rồi kéo mạnh cửa phòng ra.
Người bên ngoài có vẻ bị giật mình, một lát sau mới nở nụ cười ôn hòa: “Hạ cô nương đã tỉnh rồi sao?”
Là quản gia đã gặp một lần ngày hôm qua.
Hạ Hi Mặc gật đầu.
Nhậm Tùng tiếp tục khách khí nói: “Ta đã sai người chuẩn bị nước nóng. Một lát nữa cô nương đi rửa mặt đánh răng rồi dùng bữa.”
“Ừ.”
Thái độ của nàng vẫn lạnh nhạt như cũ, dường như không mấy để tâm tới những lễ phép trên đời, cả khi đối diện Nhậm Phong Quyết cũng vậy.
Nhậm Tùng đã sớm nhận ra điều ấy nên không thấy lạ. Ông đưa túi bạc đã chuẩn bị sẵn tới trước mặt nàng.
“Đây là chút tấm lòng của Nhậm đại nhân, mong Hạ cô nương nhận lấy.”
Hạ Hi Mặc nhìn bọc đồ nặng trĩu trong tay ông, hơi do dự.
Nàng không biết bên trong là thứ gì.
Nhậm Tùng quan sát vẻ mặt nàng rồi giải thích: “Hạ cô nương mới tới kinh thành. Nếu trong người không có tiền bạc, e rằng làm gì cũng bất tiện.”
Nghe vậy, Hạ Hi Mặc mới hiểu ra.
“Hắn cho ta tiền?”
Trong giọng nói cuối cùng cũng xuất hiện chút dao động.
Khóe môi Nhậm Tùng khẽ cong lên, thầm nghĩ, tuy không để ý lễ nghi phép tắc, nhưng vẫn động lòng vì tiền bạc.
Xem ra...
Ông cung kính đáp: “Đúng vậy.”
“Bao nhiêu tiền?”
“Hả?”
Nhậm Tùng nghĩ rằng mình nghe nhầm, cánh tay đang giơ cao cũng vô thức hạ xuống vài phần: “Một trăm lượng bạc.”
“Ừ.”
Đối phương chỉ bâng quơ nói một tiếng, không nói thêm từ dư thừa nào.
Nhận lấy bạc trong tay ông rồi xoay người đi thẳng vào trong. Đến một câu cảm ơn cũng chẳng có.
Nhậm Tùng nhìn theo bóng lưng nàng, đứng ngây ra hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Sau khi Hạ Hi Mặc rửa mặt dùng bữa xong, Nhậm Tùng lại phải tới lần nữa.
Lần này còn dẫn theo hai người.
“Hạ cô nương, đây là Lưu chưởng quầy của tiệm may Cẩm Tú, còn đây là thợ may Lý sư phó.”
Hạ Hi Mặc không hiểu họ đến làm gì, khẽ nhíu mày.
Thấy vậy, Nhậm Tùng đành kiên nhẫn giải thích: “Nhậm đại nhân phân phó, may cho cô nương hai bộ áo mùa đông.”
May áo?
Nàng theo bản năng cúi đầu nhìn chính mình.
Ở Cửu U lạnh giá suốt trăm năm, nàng đã quên mất cảm giác ấm áp là gì.
Hiện giờ hồn phách vẫn chưa hoàn toàn dung hợp với thân xác này, âm khí trong người không tan, cái lạnh vẫn từng ngày ngấm sâu vào tận xương tủy.
Đối với nàng, áo mùa đông dày đến đâu cũng chẳng khác gì không mặc.
Nhưng nghĩ lại, bây giờ là thời thái bình thịnh trị, con người không chỉ lo ăn no mặc ấm, mà còn phải giữ thể diện.
Bộ dạng rách rưới của nàng quả thật quá lạc lõng.
Vậy thì tạm thời nhập “thế” tùy tục vậy.
“Được.”
Nhậm Tùng mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho Lưu chưởng quầy.
Lưu chưởng quầy không dám chậm trễ, lập tức tiến lên.
“Không biết cô nương thích kiểu dáng nào?”
Hạ Hi Mặc cũng không nâng mí mắt: “Không có.”
“Vậy vải vóc có yêu cầu gì không?”
“Không có.”
Nụ cười trên mặt Lưu chưởng quầy cứng lại.
“Vậy...”
“Ngươi tự quyết đi.”
Hỏi một hồi, ngược lại càng khiến Lưu chưởng quầy đau đầu hơn.
Làm nghề này lâu năm, ông không sợ những vị khách nhiều yêu cầu hay khó tính. Dù sao tiệm may Cẩm Tú cũng là tiệm nổi tiếng nhất kinh thành. Ngay cả các nương nương và công chúa trong cung cũng khen không ngớt lời.
Mà vị cô nương này, không biết thân phận ra sao, nhưng lại có thái độ khiến người ta không thể đoán nổi.
Nếu không phải nể mặt tiểu hầu gia...
Do dự một lát, Lưu chưởng quầy lại nặn ra một nụ cười.
“Nếu vậy, để Lý sư phó mang vài mẫu tới cho cô nương xem thử.”
Trang phục bốn mùa của tiệm may Cẩm Tú đều được các họa sư nổi tiếng trong kinh vẽ lại thành mẫu, ai nấy đều có tay nghề xuất chúng.
Từ chi tiết hoa văn đến màu sắc đều giống vật thật đến tám chín phần.
Thế nhưng Hạ Hi Mặc lật từng bức một, trên mặt không hề có một chút cảm xúc.
Không ưng mắt sao?
Lý sư phó lén quan sát sắc mặt nàng.
Đang nghĩ xem nên mở lời thế nào thì thấy ánh mắt nàng bỗng dừng lại ở chiếc ống đựng tranh phía sau lưng mình.
Trong đó còn một cuộn tranh riêng chưa lấy ra.
“Cô nương, cuộn này là mẫu áo mùa đông năm ngoái.”
Hạ Hi Mặc không nói gì, chỉ đưa tay về phía ông.
Lý sư phó ngẩn người. Sau khi nhìn sang Lưu chưởng quầy thấy không phản đối mới đưa cuộn tranh qua.
Cuộn tranh mở ra, chỉ có bốn bộ quần áo, nhưng phong cách hoàn toàn khác những bức trước đó.
Vị họa sư này không chỉ chú ý tới từng chi tiết trên quần áo, còn vẽ cả người mặc. Thần thái nhân vật hòa cùng cảnh vật xung quanh, khiến từng bộ quần áo và món trang sức như sống động hẳn lên.
Rõ ràng là đã đặt rất nhiều tâm huyết, nhưng bên dưới lại không đề tên.
Ánh mắt Hạ Hi Mặc lướt qua từng bức họa, cuối cùng dừng lại trên hình ảnh một thiếu nữ khoác áo choàng đỏ đứng giữa khung cảnh tuyết trắng, vẻ mặt thoáng mang nét u sầu.
Lý sư phó vội nói: “Chiếc áo choàng này là kiểu thịnh hành nhất năm ngoái. Các tiểu thư khuê các trong kinh thành gần như ai cũng có một chiếc.”
Hắn đang định nói tiếp thì đối phương bất ngờ hỏi: “Người vẽ những bức tranh này, đã chết rồi phải không?”
Lý sư phó lập tức nghẹn họng, sắc mặt Lưu chưởng quầy cũng thay đổi theo.
Thấy hai người không ai trả lời, Hạ Hi Mặc chỉ thản nhiên thu hồi ánh mắt.
“Ta lấy cả bốn bộ này.”
Lý sư phó hoàn hồn sau cơn kinh ngạc. Nghe nàng nói vậy, nhất thời lại có chút luống cuống, không biết phải đáp thế nào.
Lưu chưởng quầy cũng đứng ngây ra hồi lâu mới tỉnh táo lại.
“Còn đứng đó làm gì? Mau đo kích cỡ cho... vị cô nương này đi!”