Edit: Dao Dao
Đúng lúc ấy, Hắc Vô Thường từ bên cạnh đi ngang qua.
Phán Quan nhìn theo thân hình cao lớn, rắn rỏi kia, nhất thời không biết nói gì. Ai mà ngờ được, một quỷ sai vạm vỡ như thế lại giấu trong người tài nghệ của một đầu bếp tài hoa?
“Haizzz, Lão Hắc, đợi tôi với, bên kia còn mấy vong hồn chạy trốn chưa bắt được...” Bạch Vô Thường vừa nói vừa ném miếng kẹo sữa sang cho Phán Quan, rồi lao đi như gió.
Phán Quan ngẩng mắt nhìn, thấy hắn ta đuổi theo Hắc Vô Thường, vươn tay khoác lấy vai đối phương, vừa đi vừa cười nói, thân mật như anh em. Anh không nhịn được khẽ cười, bóc một viên kẹo sữa cho vào miệng. Vị cũng không tệ.
Anh chậm rãi quay về văn phòng. Trên bàn chất đầy văn kiện: Khu Luân Hồi tắc nghẽn vì vong hồn ứ đọng quá nhiều, Uổng Tử Thành vừa xảy ra vụ bạo loạn, mặt đường khu U Đô Vô Tướng nứt toác, mực nước Hoàng Tuyền dâng cao, phòng nghiên cứu Phong Đô đang bước vào giai đoạn cuối, còn ở Minh Hồ lại vừa phát hiện một giống loài mới...
Khi Bạch Vô Thường đẩy cửa bước vào, Phán Quan đã xử lý xong hơn nửa đống giấy tờ.
“Đi thôi, ăn cơm.”
“Đợi tôi ba phút, để tôi xem xong bản này.”
“Không đợi đâu!” Bạch Vô Thường hối thúc: “Nhanh lên, tối nay nhà ăn hấp cua đấy!”
“Cua à...” Phán Quan hơi cau mày, giọng lạnh nhạt: “Phiền phức, tôi không ăn.”
“Anh tuyệt thực phản đối à? Đừng nha, lỡ để Bệ Hạ biết lại trút giận lên đầu bếp, nói không chừng từ nay món cua sẽ bị xoá khỏi thực đơn, thế thì quá tàn nhẫn với bộ tộc cua yêu rồi.”
Phán Quan khẽ cười: “Bệ Hạ không đến mức hồ đồ như vậy.”
“Nhưng ngài ấy dạo này cũng không còn khôn ngoan như xưa.” Bạch Vô Thường thì thào: “Ngày càng bừa bãi, ngay cả hội nghị thường kỳ cũng chẳng thèm dự...”
“Chắc là có chuyện quan trọng hơn phải xử lý.”
“Thí dụ như... hẹn hò?”
Ngòi bút trong tay Phán Quan khựng lại, anh vừa phê văn kiện vừa thản nhiên đáp: “Bệ Hạ là Thiên Tử của cõi U Minh, từng cử chỉ đều hệ trọng. Huống chi nếu là chuyện hôn nhân đại sự, thì dẫu là thật, cũng đáng được xem trọng hơn một buổi họp.”
“Anh bình tĩnh ghê nhỉ?”
“Bình tĩnh ngoài mặt thôi. Thực ra tôi đang đau đầu.”
“Việc gì?” Ánh mắt Bạch Vô Thường sáng lên.
Phán Quan lật sang văn kiện khác, vừa đọc vừa nói: “Phán Quan lật sang văn kiện khác, vừa đọc vừa nói tỉ lệ đầu thai vẫn chưa cải thiện, hàng vong linh chờ chuyển sinh nối dài từ Hẻm Luân Hồi đến tận Bối Âm Sơn. Trung Nguyên sắp đến, để bảo đảm lễ “Bách Quỷ Dạ Hành” diễn ra suôn sẻ, toàn bộ Minh Phủ đều căng mình chuẩn bị. Bên Vô Thường Ty các ngươi cũng đã tăng ca mấy ngày rồi. Nếu Bệ Hạ còn định nghênh thú Minh Hậu ngay lúc này... cậu thử tính xem, phải tăng ca đến mức nào nữa?”
Nghe đến hai chữ “tăng ca”, Bạch Vô Thường lập tức rùng mình: “Không được cưới!”
“Cưới hay không đâu đến lượt cậu nói là được. Bệ Hạ độc thân hơn ngàn năm, nay hồng loan tinh động, chúng ta là thần tử, dẫu mệt đến hồn lìa khỏi xác cũng phải lo cho lễ cưới thật rạng rỡ. Nghĩ lại xem... quà mừng nên chọn gì đây? Xe nôi của Bệ Hạ mới mua hai năm, còn mới tinh, dùng làm quà cưới cũng ổn...”
Bạch Vô Thường chớp chớp mắt, ngẩn người: “Khoan đã, mới hẹn hò thôi mà, sao đã tới chuyện cưới hỏi? Anh bị nghiện làm cha à? Lý trí lên chút đi, giờ mới nắm tay thôi còn chưa tới bước đó đâu!”
“Nhỡ đâu vừa dắt tay Bệ Hạ đã mang thai thì sao...”
“Bệ Hạ là nam, không thể mang thai!” Bạch Vô Thường suýt nghẹn: “Anh nghĩ cái gì trong đầu thế hả?”
“Đã biết tôi nghĩ linh tinh, còn đứng đây lải nhải?” Phán Quan liếc hắn ta một cái: “Không đi ăn nhanh lên, lát nữa cua nguội, đến vỏ cũng chẳng còn.”
“Gặp lại sau!” Bạch Vô Thường như cơn gió cuốn biến khỏi cửa.
Phán Quan đặt bút xuống, liếc nhìn bông bạch cát cánh bên góc bàn đang héo rũ, khẽ cau mày.
Cái gọi là “hẹn hò” kia, mười phần hết tám phần là Bạch Vô Thường nói bừa. Âm Thiên Tử không phải kiểu người dễ sa vào tình cảm. Nếu không phải vì tư tình, vì sao ngài ấy lại liên tiếp vắng mặt ở các buổi họp?
Phán Quan cúi đầu, nhìn điện thoại.
Vẫn không có tin nhắn mới.
Tin nhắn cuối cùng gửi cách đây mười tiếng.
Quá bất thường.
Hắn đang bận gì vậy?
Chẳng lẽ thật sự là vì... một cô gái?
Không thể nào.
Phán Quan khẽ thở dài, ánh mắt trầm tĩnh, rồi tiếp tục cầm văn kiện lên đọc.
Tiếng chuông trầm vang từ xa. Bóng quạ đen sải cánh lướt qua khung cửa sổ, từng ngọn đèn dầu dần sáng lên trước khi đêm tối bao phủ Minh Giới.
Trong đại điện Diêm La yên tĩnh.
Phán Quan vùi đầu vào công việc, ngòi bút sột soạt lướt qua trang giấy. Không biết qua bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Là Âm Thiên Tử quay lại sao?
Phán Quan ngẩng đầu. Nhưng lại là Bạch Vô Thường bước vào, tay bưng một bát mì nóng hổi. Nước dùng đỏ au, thịt cua tươi rói rưới lên trên, hương thơm ngào ngạt.
“Mặt Ngựa Nương Nương thấy anh không đến nhà ăn, đặc biệt bảo đầu bếp làm phần mì cua này cho anh.” Bạch Vô Thường đặt bát lên bàn trà: “Lại đây ăn đi.”
Phán Quan rửa tay, ngồi xuống bên bàn, cầm đũa. Trong lòng nghĩ Bạch Vô Thường tuy miệng nhanh hơn não, tính lại cẩu thả, nhưng thật ra rất biết quan tâm. Anh mỉm cười nói: “Cảm ơn.”
“Không cần cảm ơn.” Bạch Vô Thường đáp: “Chỉ mong anh nhớ cho tôi chút công.”
“Hử?” Phán Quan khẽ động tâm: “Cậu lại giở trò gì sau lưng tôi?”
“Không có!” Bạch Vô Thường nói chắc nịch.
Phán Quan chỉ khẽ cười.
Nụ cười ấy khiến Bạch Vô Thường nổi da gà, xoa tay nói: “Đừng nghĩ lung tung! Tôi chỉ thuận miệng nói thôi. Sau này nhớ đến tôi thì cấp thêm chút phúc lợi cho Vô Thường Ty là được!”
“Ra là vậy.”
“...” Bạch Vô Thường vẫn thấy trong lòng lạnh sống lưng.
Phán Quan không nói thêm, cúi đầu ăn mì. Vừa ăn được hai miếng, anh chợt nhớ ra điều gì: “Cậu xem giúp tôi bản văn kiện trên bàn kia.”
“Của Đại Thống Lĩnh hả?”
“Ừ.”
Bạch Vô Thường cầm lên xem qua, liền nhăn mặt: “Vị đại huynh này cổ lỗ sĩ quá rồi, còn dùng văn ngôn để viết báo cáo? Nên cho hắn đi học lớp viết văn hiện đại đi thôi.”
“Đừng nói nhảm.”
“Tôi nói thật lòng mà.” Bạch Vô Thường lầm bầm đọc tiếp: “Đại Thống Lĩnh nói Nghiệp Hải dạo này không yên ổn...”