Dấm Tinh Diêm Vương Cùng Tâm Cơ Phán Quan

Chương 11

Trước Sau

break

Edit: Dao Dao

Phán Quan ngẩng đầu nhìn Âm Thiên Tử, cười khổ: “Bệ hạ vừa thị sát đã phát hiện thần sơ suất trong công việc, thế này thần biết ăn nói sao đây?”

Âm Thiên Tử thong dong ngồi xuống cạnh bàn, cầm bút của Phán Quan xoay trong tay, tiện miệng nói: “Phạt.”

“Ồ? Phạt thế nào?”

“Phạt anh…” Ánh mắt Âm Thiên Tử lướt qua người anh, rồi quay đi, hừ nhẹ.

“Phạt anh từ nay về sau không được mở miệng là quân là thần nữa, phiền.”

Phán Quan sững người.

Âm Thiên Tử đặt bút xuống bàn, đứng dậy rời đi.

Phán Quan nhìn theo bóng lưng trẻ trung ấy, không nhịn được xoa trán đây là… phản nghịch tuổi dậy thì ư? Nhưng mà, bệ hạ à, ngài mới có hai tuổi thôi.

Hiệu suất của Hắc Vô Thường quả thực rất cao. Ngay trong ngày, y đã rà soát xong toàn bộ hồ sơ: “Anh đoán không sai. Trong vòng một tháng qua, tỉ lệ vong hồn được phóng thích với phán quyết vô tội ở Bạch Nghiệp thị cao bất thường, gấp tám lần Tùng Đình thị bên cạnh. Rất có khả năng Thành Hoàng bên đó đã xảy ra vấn đề.”

Phán Quan đối chiếu bảng số liệu, nhanh chóng tính toán: “Thành Hoàng Bạch Nghiệp thị là ai?”

“Phương Đông Hữu Tuyết.”

“À, một lão đồng chí rất có năng lực.” Phán Quan gật đầu. “Xuất thân Hộ Trận Sư, từng làm việc nhiều năm ở Hình Ngục Ty, sau đó được điều làm Thành Hoàng Bạch Nghiệp. Kinh nghiệm dương gian rất phong phú.”

Sắc mặt Hắc Vô Thường hơi kỳ lạ.

Phán Quan hạ bút ký xoẹt: “Cho Bạch Vô Thường đi một chuyến. Hắn cũng lâu rồi chưa xuống dương gian làm công vụ, để hắn làm khâm sai đại nhân một chuyến…”

Nói xong, anh nhanh chóng hoàn tất giấy điều động.

Hắc Vô Thường cầm lấy văn kiện, có chút muốn nói nhưng lại thôi. Trong đầu bất giác hiện lên những lời than thở trước đó của Bạch Vô Thường…

“Kẻ nịnh thần kia chắc chắn sẽ công báo tư thù, tiền của tôi tám phần là trôi sông mất. Bệ hạ tối qua cũng quá đáng, sinh nhật kinh hỉ, ánh nến bữa tối… yêu đương cấp hai à?

Thôi Tuyệt chắc chắn nổi da gà, nhưng hắn không dám trách bệ hạ, cái nồi này kiểu gì cũng úp lên đầu tôi. Trời đất chứng giám, chủ ý này đâu phải một mình tôi nghĩ ra? Nếu bệ hạ không gật đầu, tôi dám làm sao? Tôi đúng là số khổ, bệ hạ phát bệnh trung nhị, kết quả lại bắt tôi uống thuốc, còn không trả tiền! Thôi Tuyệt cái biến thái ấy, càng thấy tôi thảm càng vui…”

Hắc Vô Thường lặng lẽ quan sát Phán Quan. Anh không cười thành tiếng, nhưng khóe mắt đuôi mày vẫn không giấu được vẻ khoái chí.

Quả nhiên, hành Bạch Vô Thường chính là niềm vui của Phán Quan.

“Sao cậu nhìn tôi như vậy?” Phán Quan hỏi, tâm trạng đang rất tốt.

Hắc Vô Thường nghiêm túc đáp: “Bạch Cốt Tiếu xưa nay phụ trách phòng thủ U Đô, các công việc liên quan tới dương gian đều do tôi xử lý.”

“Ai da.” Phán Quan cười tủm tỉm, giải thích: “Trung Nguyên sắp đến rồi, cậu còn phải chuẩn bị cho bách quỷ dạ hành. Đây là đại sự trọng yếu nhất của Minh Phủ trong thời gian này, không được phép sai sót dù chỉ một chút. Mấy việc điều tra nhỏ ở miếu Thành Hoàng, cứ giao cho Bạch Vô Thường là được.”

Hắc Vô Thường nghe xong thì trầm mặc hẳn lại. Do dự một lát, cuối cùng vẫn không nhịn được, nói thẳng: “Anh cố ý đấy à?”

Phán Quan ngơ ngác: “Xin chỉ giáo?”

Hắc Vô Thường thấy vẻ mặt anh thành khẩn, không giống đang làm bộ, nhưng chuyện sai Bạch Vô Thường xuống dương gian điều tra thì… trong toàn Minh Phủ ai mà chẳng biết, năm xưa Bạch Cốt Tiếu từng vướng vào một mối tình với Phương Đông Hữu Tuyết, kết quả bị hạ lệnh cấm bước chân vào miếu Thành Hoàng. Mỗi lần bén mảng tới đó đều bị đánh cho một trận.

Bạch Vô Thường nằm mơ cũng không ngờ, Phán Quan không những không trả nợ tiền, mà còn “trả thù” hắn ta theo cách tàn nhẫn đến vậy.

Đường đường là chưởng tư Vô Thường Ty, hắn ta suýt nữa thì trước mặt mọi người lăn ra khóc lóc om sòm, lớn tiếng tuyên bố: “Nếu bắt tôi đi điều tra Phương Đông Hữu Tuyết, tôi sẽ treo cổ ngay trước cửa Diêm La Điện, ban ngày ban mặt cho các ngươi xem!”

Phán Quan quả nhiên bị dọa, giật mình một cái: “Thế này thì bảo Khiết a di phải dọn dẹp bao nhiêu việc cho xuể? Nghe thôi đã thấy đáng sợ rồi, chi phí hậu cần của Minh Phủ vốn đã cao lắm!”

“Ai cũng đừng cản tôi!” Bạch Vô Thường túm lấy sợi dây thừng. “Hôm nay tôi nhất định phải thắt cổ!”

Cuối cùng vẫn là Âm Thiên Tử nhân hậu lên tiếng: “Thôi được rồi, tôi đi.”

Phán Quan lập tức phản đối: “Không được. Miếu Thành Hoàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chúng ta hoàn toàn chưa rõ. Bệ hạ là thân phận ngàn vàng, sao có thể tự mình dấn thân vào nguy hiểm?”

“Để tránh bệ hạ mạo hiểm, chi bằng Thôi Tuyệt anh tự đi đi.” Bạch Vô Thường cười lạnh. “Dù sao anh cũng mấy ngày rồi chưa xuống cơ sở, tiện thể đi dương gian một chuyến, hít thở chút nhân khí.”

Ý trong lời đã quá rõ ràng Thôi Tuyệt, anh quỷ khí nặng quá, chẳng còn mấy phần nhân tính.

Âm Thiên Tử liếc hắn ta một cái, ánh mắt nhàn nhạt.

Bạch Vô Thường lập tức đổi giọng, nghiêm trang hẳn lên: “Hay là Phán Quan đại nhân theo hầu bệ hạ đi cùng, vừa khảo hạch quan viên, vừa trấn an quỷ dân, tiện thể…”

“Hử?”

Bạch Vô Thường nở nụ cười nịnh nọt: “Hơn nữa, ngày mai là Thất Tịch.”

Phán Quan bật cười.

Bạch Vô Thường lập tức nổi da gà, lăn một vòng trốn ra sau lưng Hắc Vô Thường: “Ca ca tốt, anh đừng nhìn tôi như vậy. Tôi thật sự không thể đi! Đừng nói là miếu Thành Hoàng, tôi đến Quỷ Môn Quan cũng không qua nổi!”

Hắc Vô Thường lạnh lùng hỏi: “Cậu còn nợ tình ở Quỷ Môn Quan à?”

“Không có không có!” Bạch Vô Thường liên thanh phủ nhận. “Chỉ là… chỉ là từng đánh nhau với Quỷ Môn Đề Đốc một trận. Sau đó hắn phong tỏa tôi luôn, làm giờ xuất nhập cảnh cực kỳ phiền phức.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc