Đại Tiểu Thư Có Tỷ Tiền Tiêu Vặt? Khiến Netizen Khóc Ròng

Chương 4: Hiện trường nhận thân quy mô lớn

Trước Sau

break

Người ở sân bay bị hút về phía bên kia quá nửa, nhưng vẫn còn một số người không theo đuổi thần tượng đang đứng chờ xe và một số khác thì đơn thuần đứng lại chỉ để... ngắm cô.

Kinh Thập Thư thề là cô không hề tự luyến, bởi vì mỗi khi cô quay đầu lại, đám người kia sẽ giả vờ như đang ngắm nhìn bầu trời một cách rất gượng gạo. Thật là giả trân, giả trân quá đi mất! Diễn xuất chẳng ra làm sao cả, đánh giá kém!

Hơn nữa, không biết có phải ảo giác của cô không mà cảm giác người ở sân bay ngày càng đông. Kinh Thập Thư ngoái đầu lại mới thấy phía bên kia sớm đã bị vây đến mức nước chảy không lọt. Ồ, hóa ra là đúng lúc có ngôi sao về nước.

Cô đã từng chứng kiến sự đáng sợ của người hâm mộ, nghĩ thầm lát nữa sẽ còn nhiều người kéo đến hơn, nên cô tự giác đi ngược dòng người, cố gắng tránh xa đám đông.

Tuy nhiên, chưa kịp đi được mấy bước, trên con đường phía xa, ba chiếc McLaren màu đen phóng tới xé gió, dừng khựng ngay trước mặt Kinh Thập Thư. Tiếp đó, bốn tay vệ sĩ cao lớn lực lưỡng bước xuống xe, đứng vây quanh. Những người xung quanh rõ ràng cũng bị trận thế này làm cho kinh sợ, tự giác lùi xa vài bước.

Nhìn ba chiếc xe sang, tâm trạng Kinh Thập Thư lại càng tệ hơn. Cứ thế này cô sớm muộn gì cũng sinh ra tâm lý "ghét người giàu". Để tránh bản thân làm ra hành động kinh người nào đó, cô lẳng lặng đứng cách xa ra một chút cùng mọi người.

Có gì ghê gớm đâu chứ, chẳng phải chỉ là mấy cái xe rác giá 3 triệu thôi sao? Trong mơ cô có thể lái tận mười chiếc, mỗi đầu ngón tay đều có một chiếc xe sang riêng cho mình luôn ấy chứ! Kinh Thập Thư đứng bên cạnh bồn hoa ven đường, bi phẫn ngút trời. Tại sao cô không phải là phú bà chứ?

Tất nhiên, cô không có ý nói người nghèo là không tốt, người nghèo cũng có niềm vui và sự nhẹ nhõm riêng, ít nhất là không phải lo nghĩ xem tiêu tiền thế nào mỗi ngày. Mỗi bên đều có cái hay riêng. Ý cô muốn nói là: nếu thế giới này có thêm một người giàu như cô thì đã làm sao chứ?

Đang mải suy nghĩ, một bóng đen bao phủ xuống đỉnh đầu. Kinh Thập Thư ngẩng lên. Một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng đang đứng trước mặt cô, thần sắc kích động, đôi bàn tay không ngừng run rẩy.

"Hê Hê và con của cô ấy... Nhất định là Hê Hê và con của cô ấy..."

Chỉ cần nhìn một cái là ông đã nhận ra ngay, đứa trẻ này tỏa sáng rạng rỡ y hệt cô gái của ông năm đó.

Kinh Thập Thư nhíu mày, lùi lại nửa bước, rồi đột nhiên sững lại. Cô biết rồi! Đây chính là phân đoạn hào môn nhận lại người thân! Cô đã bảo mà, nạp tiền sao có thể vô dụng được? Tiền là vạn năng mà lị!

Kinh Thập Thư tiến lên, chộp lấy bàn tay đang run rẩy của ông: "Đúng rồi, con chính là đứa con gái thất lạc nhiều năm của cha đây, cha ơi mau đưa con về nhà đi."

"Được, được, được, chúng ta về nhà." Bùi Thiên mừng đến phát khóc, nhìn chằm chằm Kinh Thập Thư mà suýt chút nữa rơi lệ.

Kinh Thập Thư thầm mừng rỡ trong lòng, đúng là chuyện tốt mà. Xem ra người này khá thích cô, hy vọng "vịt trời" có thể hóa "phượng hoàng". Vừa rồi đúng là tiếng lòng bất mãn của cô hơi lớn quá, cô xin lỗi nhé.

Vệ sĩ bên cạnh không nhịn được liếc nhìn Kinh Thập Thư mấy cái. Cũng không trách được, thiếu nữ này tuy còn non nớt nhưng thật sự giống đến tám phần người phụ nữ trong bức ảnh mà chủ tịch nhà mình ngày đêm ngắm nghía. Chủ tịch nhà anh bấy lâu nay luôn là người cứng nhắc, đây là lần đầu tiên anh thấy ông thất thố như vậy, nhìn cái tư thế kia cứ như sắp chuyển giao toàn bộ tài sản cho cô ngay lập tức vậy.

Bạch nguyệt quang của Tổng giám đốc Bùi sinh cho ông một đứa con? Chẳng phải bảo là không thành đôi sao?

Bên kia, Bùi Thiên dắt Kinh Thập Thư đi về phía xe. 

"Mẹ con vẫn khỏe chứ?" Bùi Thiên cân nhắc một hồi rồi vẫn hỏi ra miệng. Kinh Thập Thư im lặng. 

"Chắc là... vẫn khỏe ạ." Trời ạ, mẹ nào cơ? Cô căn bản không nhớ chút gì hết! 

"Thôi được rồi, con lật bài ngửa đây, thật ra con bị mất trí nhớ rồi, chẳng nhớ gì cả." Kinh Thập Thư làm vẻ mặt nghiêm túc.

Bùi Thiên lại không tin, chỉ nghĩ là do Kinh Hòa Hê vẫn còn giận, không muốn cho ông biết, nên ông buồn bã nói: "Không sao, không sao cả, mẹ con không cho nói thì cha không hỏi nữa."

"Không phải, con thật sự..." 

"Cha hiểu mà, con cũng khó khăn lắm, chúng ta cứ nghe lời mẹ con, không nói gì là được." 

Kinh Thập Thư: Khó thật, khó còn hơn lên trời. Thấy ông có vẻ đã tự mình "tự suy diễn” ra mọi chuyện, cô cũng chẳng biết nói gì thêm.

"Con gái ngoan tên là gì?" 

"Kinh Thập Thư ạ." 

"Họ Kinh là một họ tốt, chúng ta không đổi tên nữa nhé? Mẹ con không thích cha tự tiện quyết định việc gì nhưng Thư Thư yên tâm, đồ của Bùi Thiên này chính là đồ của con."

Kinh Thập Thư kinh ngạc thật sự. Cô chỉ muốn kiếm chút tiền nhỏ để hưởng phúc thôi, đừng có bày ra mấy cái màn tranh giành thừa kế nhé. Nghĩ đến những tình tiết hào môn thuê sát thủ ám sát nhau để giành quyền thừa kế, Kinh Thập Thư lập tức xua tay: "Không cần, không cần đâu ạ, con có anh trai hay chị gái gì không? Con sẽ không tranh giành với họ đâu."

Cầu xin ông đấy, cô không muốn làm nhân viên cấp cao mỗi ngày, càng không muốn lúc nào cũng lo lắng cho tính mạng nhỏ của mình. Cứ cho cô một ít tiền là được rồi, không cần nhiều đâu, 6 triệu đi, đối với ông thì cũng chỉ bằng hai chiếc xe thôi mà.

Bùi Thiên đột nhiên dừng bước, trong lòng lại càng đau xót hơn: "Hóa ra mẹ con đã nói với con như vậy sao?" 

Kinh Thập Thư: ... Chú à, chú bớt tự suy diễn đi được không? 

"Cha chỉ có mình con là con gái và cũng chỉ có mẹ con là người vợ duy nhất." Bùi Thiên không giấu nổi vẻ bi thương. Bạch nguyệt quang sở dĩ là bạch nguyệt quang, chính vì bà ấy là duy nhất không thể thay thế.

Thấy ông đau lòng như vậy, Kinh Thập Thư áy náy nói: "Không phải mẹ nói đâu, là con tự đoán mò thôi..." Dù sao tiểu thuyết cũng hay viết thế mà.

Nghe vậy, Bùi Thiên quả nhiên thấy dễ chịu hơn hẳn, ông hạ thấp giọng kể cho cô nghe chuyện giữa ông và Kinh Hòa Hê: "Vừa rồi con đứng ở đó, cha đã nhận ra con ngay lập tức. Lần đầu cha gặp mẹ con cũng là khi bà ấy 19 tuổi, bà ấy cũng đứng bên lề đường sân bay giống hệt như con bây giờ."

Kinh Thập Thư ngẩn người. Gì thế này? Chẳng lẽ ai đầu thai vào đây cũng mang cái vẻ ngáo ngơ như vậy sao?

Hai người vừa đi đến bên cửa xe, từ đằng xa đột nhiên lại có mười mấy chiếc xe sang phóng tới, tốc độ đó nếu không biết còn tưởng là đang đua xe. Kinh Thập Thư nghe thấy Bùi Thiên hừ lạnh một tiếng, xem ra không phải chuyện gì tốt đẹp.

Mười mấy chiếc xe vây ba chiếc McLaren vào giữa, chặn đứng lối đi. Ngay từ lúc Bùi Thiên xuống xe đã có không ít người đứng xem từ xa, giờ thì tình hình càng không thể cứu vãn. Nhiều người hâm mộ không chen được vào bên kia thấy một vòng xe sang liền tò mò chạy tới. Họ không dám lại gần, chỉ có thể đứng từ xa quan sát.

Động tĩnh bên này ngày càng lớn, Trương Đào kéo kéo người bên cạnh, nhỏ giọng nhắc nhở: "Anh Trịnh, anh Trịnh, anh nhìn đằng kia kìa, đó chẳng phải là Bùi Thiên, sếp tổng của tập đoàn Bùi Thị sao?"

Trịnh Văn Kiệt không tranh được góc chụp đẹp nhất nên vốn đã bực mình, giờ lại càng thiếu kiên nhẫn: "Bùi Thiên nào, Bùi Thiên rảnh đâu mà đến sân bay, còn ai có bản lĩnh khiến lão ta phải đi đón nữa? Cậu động não chút đi..."

Trịnh Văn Kiệt liếc nhìn một cái, vừa quay đầu lại thì một giây sau đã quay phắt sang, hạ thấp giọng: "Cái gì thế kia, Bùi Thiên... Còn đứng đần ra đó làm gì? Mau qua đó ngay!"

Ông trời vẫn còn thương hắn ta, tuy không chụp được Giang Vân Chi nhưng lại gặp được nhân vật còn "khủng" hơn. Trịnh Văn Kiệt liếc nhìn những đồng nghiệp vẫn đang miệt mài chụp ảnh tiểu hoa lưu lượng, muốn cười mà sợ bị phát hiện, chỉ có thể cố nhịn. Hai người giả vờ như "thất vọng" rút khỏi đám đông. Những phóng viên khác khó khăn lắm mới giành được vị trí đẹp nên chẳng rảnh hơi mà để ý người khác.

Trịnh Văn Kiệt thoát ra khỏi đám đông là cắm đầu chạy thật nhanh, máy ảnh suýt thì rơi mất. "Trời đất ơi, kia không phải là Niết Thanh Việt sao?" 

"Trời ạ, Vu Bạch sao cũng đến đây, không lẽ sắp có án mạng à? Tôi chỉ đi xem thôi, chắc không bị đánh chết đâu nhỉ?" 

"Thẩm Diên cũng ở đó, người nổi tiếng có khác, địa điểm bàn công chuyện độc đáo thật đấy." 

"Ôi mẹ ơi, Quyền Tu Dư, được thấy tận mắt thì chết cũng mãn nguyện."

Trương Đào nhìn Trịnh Văn Kiệt đang còn cuồng nhiệt hơn cả mình mà thấy thế giới này điên rồ thật rồi. Anh Trịnh vốn khinh khỉnh với Giang Vân Chi mà giờ chẳng khác gì một fan cuồng. Đám người đang được vệ sĩ bao quanh kia, anh ta chỉ biết mỗi Bùi Thiên, bốn người còn lại anh ta không biết. Dù sao Bùi Thiên cũng là ông trùm lớn nhất giới giải trí, người ngoài không biết thì thôi chứ dân trong nghề không biết là không xong.

Đừng nói đến Trương Đào, ngay cả Kinh Thập Thư đang đứng ở trung tâm cũng phải ngơ ngác. Sao chuyện ngày càng phức tạp thế này.

Mười mấy vệ sĩ xuống xe, ngăn cách người ngoài ra xa. Bốn người đàn ông đều nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Kinh Thập Thư. Khuôn mặt giống Kinh Hòa Hê đến tám phần đó đủ để khiến họ mất kiểm soát.

Vu Bạch đầy sát khí, lạnh lùng hỏi: "Ông định đưa con bé đi đâu?" Nếu không phải ông ấy luôn cho người theo dõi Bùi Thiên thì sợ rằng một chút tin tức cũng không có. Cái lão Bùi Thiên này lăn lộn trong giới giải trí lâu năm nên tâm cơ cũng sâu lắm.

Bùi Thiên không khách khí vặn lại: "Tất nhiên là về nhà họ Bùi, con gái tôi không về nhà họ Bùi chẳng lẽ lại về nhà họ Vu à?" Ông vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất, gặp ai cũng mắng được vài câu. Hồi trước còn hoạt động trong giới giải trí, tính tình ông nổi tiếng là nóng nảy, mãi đến khi gặp Kinh Hòa Hê mới thu liễm lại một chút.

"Con gái ông cái gì? Ông có bằng chứng gì không? Rõ ràng là con của Hê Hê và tôi." 

Thẩm Diên cười nhạo một tiếng, sau đó ôn tồn nói với Kinh Thập Thư: "Lại đây, lại đây với cha nào con."

Thật lòng mà nói, nhìn chẳng khác gì kẻ buôn người. Kinh Thập Thư ngơ ngác hoàn toàn. Đây là đang làm cái trò gì vậy?

Bùi Thiên nắm chặt tay Kinh Thập Thư không buông, chắn cô ra sau lưng: "Tôi nói các người cũng nên biết giữ mặt mũi chút đi, đến trẻ con mà cũng đòi cướp à? Thư Thư không được nhận cha ruột, Hê Hê nghe được sẽ đau lòng biết mấy?"

Thẩm Diên nói năng cực kỳ không khách khí: "Thôi đi, Hê Hê khinh thường ông nhất đấy. Cô ấy bảo ông là đứa ồn ào nhất, giờ xem ra đúng là không sai tẹo nào."

"Hê Hê mới không nói thế nhé." 

"Nói chuyện thì nói chuyện, đừng có đụng vào con bé." Quyền Tu Dư nãy giờ vẫn im lặng, thấy Bùi Thiên nắm tay cô liền lạnh lùng cảnh cáo, vệ sĩ phía sau ông cũng có vẻ sẵn sàng hành động. Lần này đúng lúc một tâm phúc của ông giả trang về nước thì bắt gặp, người này từng thấy ảnh chụp chung của ông và Hê Hê nên nhận ra ngay trên máy bay và báo tin lập tức. 

Nói chính xác thì, trong ngũ đại gia tộc ở Thượng An, không có nhân viên nội bộ nào là không biết Kinh Hòa Hê cả. Bản tính của bốn kẻ còn lại ông còn lạ gì nữa, chỉ thiếu điều dán ảnh vợ ông đầy nhà thôi. Toàn lũ biến thái!

Kinh Thập Thư nhìn một đám vệ sĩ hung thần ác sát vây quanh, mấy người này cũng có vẻ sắp đánh nhau đến nơi, cô không khỏi thấy hơi rén. Nếu đánh nhau thật thì có thể để cô đứng một bên xem được không? Đừng có đánh nhầm cô, cô vô tội mà.

"Các anh đừng làm con bé sợ, có thể nói nhỏ lại chút không?" Niết Thanh Việt nói năng rất dịu dàng, trông có vẻ là người lịch sự, nếu như bỏ qua việc ông ta cứ nhìn chằm chằm vào mắt Kinh Thập Thư.

Tuy năm người này mỗi người một vẻ đẹp trai riêng nhưng Kinh Thập Thư vẫn không nhịn được mà chửi thầm. Mẹ cô rốt cuộc đã tìm bao nhiêu người chồng vậy hả? Làm cho cô bây giờ còn chẳng biết ai mới là cha mình nữa.

Rốt cuộc cô nên đi theo ai đây?


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương