Sau một đêm ngon giấc.
Kinh Thập Thư dậy sớm dưỡng da, tiện tay ghi chép lại cảm nhận về các thương hiệu. Sau khi ăn sáng xong lúc tám giờ rưỡi, cô biên tập xong bài đăng định chia sẻ lên Tiểu Hồng Thư rồi đặt giờ gửi tự động.
Đợi đến khi xe của Lý Húc Ảnh dừng trước cổng biệt thự, Kinh Thập Thư mới gọi La Kỳ một tiếng rồi tự mình lên lầu thay đồ. Lý Húc Ảnh cũng đầy thắc mắc, có quỷ mới biết tại sao vị đại tiểu thư này lại bắt cô ấy tiếp tục đến dạy. Nhưng đây cũng là chuyện tốt, dù sao mức lương vài vạn một ngày thì ai mà từ chối cho nổi? Việc này chẳng khác nào tiền từ trên trời rơi xuống cả.
Đang mải suy nghĩ thì có người tiến lại gần xe. Đó là người đã dẫn đường cho cô ấy lần trước, đoán chừng là người hầu nhà họ Bùi? Nhưng cách ăn mặc trông không giống lắm.
"Cô Lý, đại tiểu thư nhà chúng tôi đã ở trên lầu rồi, cô cứ trực tiếp đi lên là được." La Kỳ mỉm cười dẫn đường cho cô ấy.
Thực ra lần trước cô ấy đã chỉ đường rồi, bãi đậu xe nhà họ Bùi cách cổng chính không xa, lộ trình cũng rất dễ nhớ, nhưng vì phép lịch sự và sự tôn trọng của chủ nhà, La Kỳ vẫn đích thân ra đón.
"Vâng, làm phiền cô quá."
Lý Húc Ảnh đi theo La Kỳ ra khỏi bãi đậu xe, đi đến phía sườn của khu vườn. Bên trong có vài người đang cắt tỉa hoa cỏ, người thì dọn dẹp vệ sinh, người thì chăm sóc những loại cây trông có vẻ cực kỳ quý giá. Lý Húc Ảnh liếc nhanh qua khóm hoa gần nhất, đó là những nụ hoa nhỏ màu đỏ thẫm, nhưng nhụy hoa bên trong lại mang sắc đen vàng hiếm thấy.
Hắc Mỹ Nhân, Song Sắc Hoàng, một gốc trị giá tám mươi ngàn tệ, đó là chưa tính đến chi phí chăm sóc bảo dưỡng. Mà trong vườn nhà họ Bùi có cả một thảm như thế.
Lý Húc Ảnh khó khăn nuốt nước bọt, lẳng lặng đứng cách xa những loài hoa cỏ giá trị ngàn vàng đó một chút. Lần đầu tiên đến đây, trong đầu cô chỉ toàn là nỗi sợ đại tiểu thư tính tình khó chiều nên không để ý đến những chi tiết này. Giờ phát hiện ra rồi, chỉ muốn thốt lên rằng người giàu đúng là quá xa xỉ. Chỉ cần một cái bước chân đạp nhầm xuống thôi, chắc cô ấy phải làm không công cho nhà họ Bùi mấy năm trời.
La Kỳ không nhận ra sự khác lạ của cô ấy, dẫn người vào trong nhà rồi mới khách khí nói: "Cô Lý cứ trực tiếp đến phòng tập múa là được, tôi còn chút việc cần ở lại dưới này."
Lý Húc Ảnh gật đầu, một mình lên lầu. Đứng ngoài cửa vẫn chưa nghe thấy động tĩnh gì, nhưng vừa mở cửa ra, âm nhạc sôi động đã lập tức đập vào tai. Kinh Thập Thư đã tự giác khởi động xong và bắt đầu tập nhảy rồi. Lý Húc Ảnh vừa đợi Kinh Thập Thư nhảy xong đoạn này, vừa tranh thủ khởi động cơ thể.
Nhạc dừng, Kinh Thập Thư mỉm cười chào: "Em chào cô ạ."
Lý Húc Ảnh đáp lại một tiếng, không hàn huyên quá nhiều mà bắt đầu dạy những điểm thiếu sót mà cô ấy đã vắt óc suy nghĩ từ hôm qua. Nhịp điệu, sức căng và biên độ động tác của Kinh Thập Thư đều thuộc hàng đỉnh cao, thậm chí ngay cả biểu cảm khuôn mặt cũng được kiểm soát cực tốt. Cô ấy nghi ngờ đại tiểu thư này đã từng học múa Latinh hoặc Ballet hình thể rồi.
"Các phương diện khác của em đều rất tốt, điều duy nhất cần chú ý là sự rung động trong cảm xúc. Biểu hiện cuối cùng của vũ đạo chính là biểu hiện của cảm xúc. Bất kể là phong cách nào, hãy dùng cảm xúc để dẫn dắt hình thể, rồi dùng hình thể để nâng tầm cảm xúc."
Lý Húc Ảnh chọn một bản nhạc tương đối nhẹ nhàng hơn. "Cô sẽ làm mẫu cho em một lần, em hãy cảm nhận thử xem."
Kinh Thập Thư vô cùng nghiêm túc. Dù sao cô cũng thực lòng muốn học nhảy, kiếp này có điều kiện, ăn uống không lo, cô muốn làm phong phú bản thân mình. Bất cứ lĩnh vực nào cô chưa từng chạm tới, cô đều muốn thử sức. Tổng kết lại đại khái là: rảnh thì tập cho vui thôi.
Ngay khoảnh khắc âm nhạc vang lên, cơ thể Lý Húc Ảnh lập tức chuyển động. Đoạn nhảy này không phải lúc nào cũng bùng nổ, có lúc chậm rãi đến cực hạn, có lúc lại nhanh đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh. Kinh Thập Thư quan sát biểu cảm của Lý Húc Ảnh. Biểu cảm của cô ấy thay đổi theo động tác, động tác nhẹ nhàng thì biểu cảm thư thái, động tác trì trệ thì biểu cảm lo âu.
Nhạc hết, Lý Húc Ảnh không dừng lại mà nhảy lại lần nữa. Những động tác chậm thì liên tục tròn trịa, động tác nhanh thì gọn gàng dứt khoát. Chậm mà không đứt đoạn, nhanh mà không loạn nhịp. Động tác tuy vẫn vậy, nhưng Kinh Thập Thư nhạy bén nhận ra sự khác biệt.
Lần xem thứ nhất, sự chú ý của cô áy bị biểu cảm hút đi mất. Thực ra trọng điểm vẫn nằm ở động tác. Ý đồ của cô giáo là muốn diễn đạt cảm xúc thông qua hình thể, biểu cảm chỉ là phụ trợ. Động tác lần thứ hai này rõ ràng là có "tâm cơ" hơn, ở đoạn kết bản nhạc, Lý Húc Ảnh dang rộng hai cánh tay từ trong ra ngoài, dường như muốn vươn dài đến tận cùng. Kinh Thập Thư lập tức cảm nhận được một tia giải thoát từ đó.
Nhảy xong, Lý Húc Ảnh hỏi: "Hai lần này có gì khác biệt?"
Kinh Thập Thư nói tỉ mỉ cảm nhận của mình ra, Lý Húc Ảnh không tiếc lời vỗ tay khen ngợi: "Thông minh lắm! Vũ đạo đều dựa vào động tác để biểu đạt cảm xúc, biểu cảm chỉ là thứ yếu, tất nhiên có thêm biểu cảm thì tốt hơn."
Kinh Thập Thư nghe lời khen mà trong lòng sướng râm ran. Ây da, cái bộ não mới này đúng là nhạy bén thật, nếu mà là não kiếp trước, chắc chắn sẽ nói ra mấy câu râu ông nọ cắm cằm bà kia cho mà xem.
"Bây giờ em nghe nhạc một lần, cảm thụ cảm xúc trong đó, chuẩn bị xong thì nhảy thử cô xem."
"Hãy nhìn động tác của mình qua gương và không ngừng điều chỉnh."
Kinh Thập Thư đáp một tiếng rồi đi bật nhạc. Cô nghe hai lần mới bắt đầu chuyển động. Lý Húc Ảnh đứng nép sang một bên để tránh ảnh hưởng đến cô. Trong lòng cô ấy thầm nghĩ, phần dùng hình thể biểu đạt cảm xúc là khó nhất, chẳng lẽ tiểu thư lại học được chỉ sau hai lần xem sao?
Kinh Thập Thư lặng lẽ đợi đoạn nhạc dạo. Nhạc vừa vang lên, cơ thể đã chuyển động theo. Trong tiếng nhạc dịu dàng, cơ thể cô như bị ai đó nhấc bổng lên, nhất cử nhất động đều vô hồn, thiếu sức sống. Khi nhịp điệu nhanh dần, cô từ từ tăng thêm lực đạo, thoát khỏi mọi sự trói buộc, cuối cùng chủ động làm chủ tất cả. Một chuỗi động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, tuy đứt mà không lìa, điểm nào ra điểm đó. Biểu cảm trên mặt cũng thay đổi từ sự tê dại ban đầu đến vui vẻ ở giữa và cuối cùng là sự giải phóng.
Lý Húc Ảnh nhìn không chớp mắt, đôi tay vô thức buông thõng xuống. Nhảy xong, Kinh Thập Thư vội vàng dùng ánh mắt hỏi cô ấy: "Em nhảy được không ạ?"
Âm nhạc trong tai Lý Húc Ảnh biến mất, trên mặt cô ấy là sự kinh ngạc không thốt nên lời. Trời đất ơi, vị đại tiểu thư này có cần phải "thần tiên" đến thế không? Một lần là biết luôn á?
"Nhảy rất tốt, đại tiểu thư tuyệt lắm."
Kinh Thập Thư vui sướng. Cô biết ngay đây không phải là mơ, cô thực sự biết nhảy múa. Cô cũng đã trở thành người có tài lẻ rồi!
"Đại tiểu thư đã nhảy rất tốt rồi, thật hổ thẹn, những gì cô ấy có thể dạy chỉ có bấy nhiêu thôi." Lý Húc Ảnh cuối cùng vẫn không thắng nổi lương tâm, quyết định nói thẳng với Kinh Thập Thư xem cô có muốn đổi giáo viên khác không. Tuy vài chục vạn đối với nhà họ Bùi chẳng đáng là bao, nhưng cô ấy làm nghề giáo cũng gần mười năm rồi, việc ngồi không lấy tiền thế này khiến cô ấy thấy không đành lòng.
"Cô giáo đã dạy em rất nhiều, sau này cô đừng áp lực quá. Em cũng chỉ nhảy cho vui thôi, nếu không thì cô cứ coi như là người tập múa cùng em đi."
Trước đó lúc cô mới "thức tỉnh" năng lực, chính Lý Húc Ảnh đã đỡ cô một tay, nếu không cô chắc chắn đã ngã một cú đau điếng. Hơn nữa cô giáo này nhảy thực sự rất đẹp, chỉ là do cô học được quá nhiều trong giấc mơ mà thôi.
Tuy nhiên, lời của Kinh Thập Thư chẳng những không an ủi được Lý Húc Ảnh mà còn khiến cô ấy có cảm giác muốn... mắng người.
Cái gì gọi là "nhảy cho vui thôi"? (Trợn tròn mắt) Ý em là em chỉ nhảy chơi chơi mà đã đạt đến trình độ đỉnh cao rồi đúng không?
Cái gì gọi là "tập múa cùng"? (Tra hỏi kịch liệt)Ý em là bỏ ra mấy trăm ngàn tệ chỉ để thuê một người về làm bạn tập cùng đúng không?
Lý Húc Ảnh nhìn gương mặt không chút gợn sóng của Kinh Thập Thư mà chỉ thấy nghẹn lòng.Người giàu đừng có quá ngông cuồng! Các người vẫn chưa thống trị thế giới đâu!
"Tất nhiên, nếu cô bận quá không thu xếp được thời gian, em có thể đi nói với cha, một mình em tập cũng được ạ."
"Bạch Liên Hoa" Kinh Thập Thư nhỏ bé bộc phát kỹ năng diễn xuất, khẽ rũ mi mắt, mím môi nhẹ. Lý Húc Ảnh nhìn gương mặt đẹp đến mức người thần đều phẫn nộ trước mắt, lập tức đổi giọng: "Không bận, không bận chút nào! Sau này tôi vẫn sẽ đến đúng giờ."
"Vâng ạ"
Kinh Thập Thư đạt được mục đích, không bày trò nữa. Tiếp tục luyện công!