Hai người vừa vào đại sảnh, lập tức có người tiến lên đón tiếp. Dù sao Vương Nhiễm Nhiễm và Kỷ Quan đều là khách quen ở đây. Không đợi người đó kịp lại gần, Kỷ Quan đã đuổi khéo họ đi.
"Đến phòng bao của chúng tôi đi, yên tĩnh."
Vương Nhiễm Nhiễm không từ chối, khẽ gật đầu. Suốt dọc đường Kinh Thập Thư không hề nói câu nào, đến giờ cô vẫn còn thấy sợ hãi. Khi họ bước vào, nhóm Thạch Thụy đã khui sẵn hai chai rượu rồi.
"Kỷ Quan, cậu đến muộn…"
Lời nói chưa kịp thốt ra hết đã tan biến ngay khi liếc thấy Kinh Thập Thư. Thiếu nữ này rõ ràng tuổi tác không lớn, nhưng lại cao hơn cô bạn Vương Nhiễm Nhiễm hẳn một cái đầu. Dù cao nhưng không hề thô, bộ lễ phục trên người càng khiến cô trông thanh mảnh thoát tục. Đẹp thì đúng là rất đẹp, như một búp bê bằng sứ, chỉ có điều sắc mặt hơi tái nhợt, trông có vẻ rất yếu ớt. Nói thế nào nhỉ, giống như một đóa hoa trà trắng không thể tự lo cho bản thân vậy. Kiểu người mà đấm một phát là "đăng xuất" luôn ấy.
Thực ra Kinh Thập Thư cũng không nghiêm trọng đến mức đó, chỉ là hơi say xe thôi nhưng Vương Nhiễm Nhiễm cứ nhất quyết phải dìu cô, khiến cô trông như một con bệnh yếu đuối trước gió.
Vương Nhiễm Nhiễm dìu Kinh Thập Thư ngồi xuống sofa, định đưa cho cô một ly nước thì mới phát hiện trong phòng bao chẳng có giọt nước nào, toàn là rượu.
"Lấy ly nước lại đây."
"Được được."
Vương Nhiễm Nhiễm không buồn quay đầu lại, chỉ gọi bừa một tiếng, lập tức có người từ trong góc đứng dậy chạy vụt ra ngoài. Kinh Thập Thư thậm chí không kịp ngăn lại. Mọi người đều không ai lên tiếng, ngay cả tiếng nhạc vốn đang rất nhỏ cũng bị tắt đi. Cho đến khi sắc mặt Kinh Thập Thư dịu lại đôi chút, trái tim treo ngược của Vương Nhiễm Nhiễm mới hạ xuống. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi vừa rồi, cô đã tưởng tượng ra đủ mọi kết cục bi thảm. May quá, Kinh Thập Thư không có bệnh nan y gì.
"Lần sau tôi sẽ chú ý, nhất định sẽ lái xe cẩn thận, tôi hứa đấy!"
Kinh Thập Thư giả vờ tức giận lạnh lùng, nhưng trong lòng lại rục rịch, thậm chí còn hơi vui mừng. Không tranh thủ "chặt chém" một vố thì đúng là trời đất không dung.
"Thư Thư, tôi thực sự biết lỗi rồi, cô tha thứ cho tôi đi." Vương Nhiễm Nhiễm nhìn sắc mặt cô mà sợ muốn chết. Đừng để chưa kịp xây dựng quan hệ tốt mà đã trở thành kẻ thù không đội trời chung. Cô nàng đắc tội với không ít người nhưng người này thì tuyệt đối không thể.
Kinh Thập Thư giữ vẻ mặt nghiêm nghị: "Xin lỗi bằng mồm thôi à?"
Vương Nhiễm Nhiễm giật mình, ướm hỏi: "Vậy... vậy cô muốn cái gì?" Chẳng lẽ định bắt mình bồi thường mảnh đất kia của nhà họ Vương cho người trước mặt? Nghe nói nhà họ Bùi khá muốn mảnh đất đó. Tuy không phải là không bồi thường nổi, nhưng cha cô nàng đã nói rồi, đó đều là gia sản sau này của cô nàng, phá hết là trắng tay. Việc kế thừa gia nghiệp còn chưa đâu vào đâu mà đã phải đền mất một mảnh đất sao?
Nhất thời, cả phòng bao rơi vào tĩnh lặng. Vương Nhiễm Nhiễm vốn đã là người có địa vị cao nhất trong nhóm bọn họ, đến cô nàng còn phải đối đãi cẩn trọng thì họ không dám tùy tiện xen lời. Kỷ Quan lại một lần nữa làm mới ấn tượng về Kinh Thập Thư: Yếu ớt, xinh đẹp nhưng bối cảnh cực kỳ… cực kỳ lớn, không được dây vào. Không chỉ anh ta, mà tất cả những người ngồi đây đều nghĩ như vậy.
Lúc này, người đi lấy nước cũng đã quay lại. Nhận ra bầu không khí nghiêm trọng, người đó cúi đầu đặt ly nước trước mặt Vương Nhiễm Nhiễm rồi lặng lẽ ngồi lại vào góc.
Kinh Thập Thư suy nghĩ nát óc nửa ngày trời vẫn chưa sắp xếp được ngôn từ. Chẳng lẽ lại nói thẳng là "đưa tiền bồi thường tổn thất cho tôi"? Liệu có trực tiếp quá không? Vương Nhiễm Nhiễm thấy cô không nói lời nào, sợ cô sẽ "sư tử ngoạm", nhưng cũng sợ cô thực sự ghi hận mình.
"Hay là, mảnh đất ở ngoại ô thành phố…"
Tất cả những người có mặt đều hiểu ý của cô nàng. Không biết đã xảy ra chuyện gì mà lại phải bồi thường hẳn một mảnh đất.
"Không được!" Kinh Thập Thư lập tức từ chối, bất mãn cau mày. Ngoại ô? Ngoại ô thì có gì vui đâu. Không đi.
Vương Nhiễm Nhiễm cảm thấy da đầu tê rần, sao lại cau mày rồi? Những người khác càng thêm im lặng.
"Vậy ý của tiểu thư là...?" Cách dùng kính ngữ "tiểu thư" đã bộc lộ rõ sự sợ hãi của cô nàng.
Kinh Thập Thư cúi đầu trầm tư, một lúc lâu sau, ngay khi Vương Nhiễm Nhiễm không nhịn được muốn bỏ chạy, bỗng nghe thấy người bên cạnh nghiêm túc nói: "Mười vạn."
Vẫn là tiền mặt cho thực tế, mấy thứ khác đều không bằng.
Vương Nhiễm Nhiễm: ... Kỷ Quan: ... Những người khác: ...
"Mười vạn tệ sao?" Vương Nhiễm Nhiễm hỏi lại với vẻ không chắc chắn.
"Đúng vậy."
Vẻ mặt của Kỷ Quan vỡ vụn. Mười vạn thì làm được cái gì? Còn chẳng đủ cho anh ta uống một chai rượu.
"Sao thế, cô thấy nhiều quá à?" Kinh Thập Thư cảm thấy con cái nhà giàu chắc phải hào phóng một chút chứ. Thực ra tám vạn cô cũng chấp nhận được nhưng không thể ít hơn nữa, cô cũng thực sự đã rất khó chịu và sợ hãi mà.
"Không nhiều, không hề nhiều." Vương Nhiễm Nhiễm vội vàng ngắt lời trước khi cô kịp đổi ý, rút điện thoại ra chuyển khoản mười vạn một cách cực kỳ dứt khoát, sẵn tiện kết bạn luôn. Nhất cử lưỡng tiện.
Kinh Thập Thư nhìn mười vạn vừa báo về tài khoản, rồi nhìn vẻ mặt nhẹ nhõm của Vương Nhiễm Nhiễm, chỉ thấy đau lòng. Lẽ ra nên báo giá hai mươi vạn. Nhưng không gấp, đây là hũ vàng đầu tiên cô tự kiếm được, ý nghĩa phi phàm nha.
Qua chuyện này, Vương Nhiễm Nhiễm thực lòng yêu mến Kinh Thập Thư. Nếu cô khăng khăng đòi mảnh đất kia, vì để dập tắt cơn giận cô nàng tất nhiên sẽ đưa, nhưng sau này chắc chắn quan hệ chỉ dừng lại ở mức đối tác.
Thế nhưng bây giờ, vì Kinh Thập Thư "đại độ" như vậy, cô nàng đương nhiên cũng sẽ lấy ra sự chân thành tương xứng. Đúng thế, trong mắt cô nàng, việc Kinh Thập Thư đòi mười vạn tệ chỉ là để cho cô nàng một bậc thang đi xuống, tương đương với việc xí xóa cho qua. Bởi vì mười vạn còn chẳng đủ mua một cái lốp xe, lấy để làm gì? Mà gia thế của cô lù lù ra đó, đổi lại là người khác thì không biết còn quậy đến mức nào đâu.
"Để tôi giới thiệu với mọi người, đây là thiên kim nhà họ Bùi, Kinh Thập Thư." Vương Nhiễm Nhiễm cười rạng rỡ, trong lòng thầm nghĩ Kinh Thập Thư chắc chắn có hảo cảm với mình, mấy cái tin drama kia quả không sai.
Ánh mắt Kỷ Quan thay đổi. Hóa ra là vậy, hèn gì ngay cả Vương Nhiễm Nhiễm trời không sợ đất không sợ cũng phải chăm sóc cẩn thận. Nhóm năm nhà đứng đầu bởi nhà họ Quyền chính là "trần nhà" trong giới của họ, trong đó có nhà họ Bùi. Cả năm nhà này đều không có tiểu thư hay thiếu gia nên trừ phương diện làm ăn, người của năm nhà rất ít khi qua lại với cấp dưới như bọn họ. Bây giờ người đang ngồi trong phòng bao của họ chính là "bé cưng" duy nhất trong giới quý tộc đỉnh cấp.
Những người khác đương nhiên cũng nghĩ tới điều đó, cực kỳ nể mặt mà tung hứng, lần lượt tự giới thiệu bản thân. Còn có người tranh thủ lúc Kinh Thập Thư đang cầm điện thoại mà xin kết bạn luôn. Nếu là người sinh trưởng trong giới thượng lưu từ nhỏ, có lẽ sẽ xuất hiện tình huống khác, nhưng Kinh Thập Thư thì khác, hễ ai muốn kết bạn cô đều đồng ý hết. Đột nhiên có thêm mười mấy người bạn, giao diện WeChat cuối cùng cũng không còn lạnh lẽo nữa.
Sau khi làm quen sơ bộ, không khí dần trở nên náo nhiệt, có người dẫn đầu hỏi về ngọn ngành sự việc. Có lẽ việc Kinh Thập Thư chỉ đòi mười vạn tệ đã kéo gần khoảng cách. Sau khi biết chỉ vì say xe, ấn tượng của mọi người về cô gái ở giữa đã hoàn toàn thay đổi. Kinh Thập Thư bị đám đông vây quanh, hoàn toàn không chú ý đến người trong góc đã đứng dậy một lát rồi lại lẳng lặng ngồi xuống, từ đầu đến cuối không hề nói một lời.
Có người bật nhạc lại nhưng âm lượng không lớn, không quá ồn ào. Huyễn Đình Cư nghe tên thì có vẻ rất chính khí nhưng thực chất là hộp đêm của hội con nhà giàu. Đám phục vụ ở đây cũng rất thức thời, đủ loại rượu đắt tiền liều mạng đưa vào. Uống hay không tính sau nhưng phục vụ phải chu đáo, phô trương phải đủ.
Kinh Thập Thư chỉ uống một ngụm rồi đặt xuống. Ọe… Không ngon. Cô vẫn giữ sở thích của người bình thường, thích ngọt, thích cay, chua cũng tạm. Nhưng cái kiểu vị vừa chát, vừa đắng, vừa nồng đậm thế này, cô không thẩm nổi.
Rượu vang đỏ cũng vậy, nhà họ Bùi sưu tầm rất nhiều nhưng cô cũng chỉ nếm thử một ngụm. Có vẻ đồ càng đắt tiền càng khó thưởng thức. Cô biết là do "đạo hạnh" của mình còn nông nhưng cũng không muốn làm khó bản thân, gu thẩm mỹ không phải ngày một ngày hai mà thành được. Hơn nữa, trở thành người giàu chính là để hưởng phước! Ba cái thứ cao nhã gì đó, biến đi cho rảnh!
Thấy Kinh Thập Thư không uống rượu, cũng không ai dám ép. Họ vẫn còn nhớ vị đại tiểu thư yếu ớt này suýt chút nữa vì say xe mà "bay màu" trong phòng bao của họ. Vương Nhiễm Nhiễm vốn đã không dám để Kinh Thập Thư uống rượu, ngộ nhỡ uống vào có chuyện gì thì khổ. Cô nàng cứ do dự không dám khuyên, giờ thấy cô tự đặt ly xuống liền vội vàng bảo người mang đi. Những người khác cũng không phản đối. Đám bọn họ có điên vì rượu thế nào cũng không sao, nhưng nếu say xỉn mà lỡ đắc tội Kinh Thập Thư thì không phải chuyện đùa.
Thế là, đám ma vương vốn vô pháp vô thiên ở Thượng An này, lần đầu tiên trong một hộp đêm cao cấp lại ngồi uống nước lọc rẻ tiền cùng đủ loại nước trái cây và sữa tươi.