Đại Tiểu Thư Có Tỷ Tiền Tiêu Vặt? Khiến Netizen Khóc Ròng

Chương 14: OK, giờ cô có tay không đập vỡ đá tảng cũng không thấy lạ nữa

Trước Sau

break

Một lần, hai lần thì còn có thể giải thích nhưng việc học nhảy chính thức tiếp theo sau đó hoàn toàn không bình thường chút nào.

Dù sao vừa rồi cũng chỉ là vài động tác đơn giản liên hoàn, chẳng qua là tốc độ hơi nhanh một chút. Sau đó, Lý Húc Ảnh chính thức dạy cô nhảy bài Jazz đầu tiên.

Tùng tùng tùng!

Khúc dạo đầu của âm nhạc vừa bắt đầu đã vô cùng dồn dập, hai người trong phòng tập đồng thời cử động. Lý Húc Ảnh vốn định thị phạm cho cô vài lần trước, sau đó mới giảng giải từng bước, bởi vì bài nhảy này yêu cầu cảm giác nhịp điệu rất cao. Thế nhưng, trong khi nhảy, ánh mắt của cô ấy liếc thấy người trong gương.

Mọi động tác của thiếu nữ đều y hệt cô ấy, ngay cả lực đạo cũng được kiểm soát vừa vặn. Cô ấy biết rõ bài nhảy này cô không thể chuẩn bị trước, vì đây là bài do cô ấy tự biên đạo. Nói cách khác, cô ấy mới nhảy hai lần mà thiếu nữ này đã học thuộc lòng rồi. Lý Húc Ảnh nén lại sự kinh ngạc và phấn khích trong lòng, tập trung nhảy cho hết bài.

Khoảng hai phút sau, cả hai dừng lại. Lý Húc Ảnh hơi thở dốc, nhưng không ra mồ hôi. Cô ấy tập nhảy quanh năm, thể lực tốt hơn hẳn người bình thường. Nhìn sang Kinh Thập Thư, cô nàng chỉ hơi đỏ mặt.

Lý Húc Ảnh một lần nữa kinh ngạc: "Trước đây em từng học nhảy rồi à?"

Kinh Thập Thư khô khốc đáp một câu: "Chắc là vậy ạ."

Dù sao người tinh mắt đều nhìn ra cô tuyệt đối có bản lĩnh, lúc này mà còn nói mình chưa học bao giờ thì chẳng phải là đang "làm màu" quá đáng sao? Bây giờ cô bình tĩnh đến đáng sợ, cho dù có ai bảo cô có thể tay không đập vỡ đá tảng, cô cũng không thấy ngạc nhiên nữa.

Tiếp theo, bất kể Lý Húc Ảnh dạy gì, cô chỉ cần xem tối đa hai lần là có thể mô phỏng hoàn mỹ. Thế là Lý Húc Ảnh rơi vào trạng thái "tự kỷ". Cô ấy không còn gì để dạy nữa rồi. Đồng thời cô ấy cũng hơi bực mình. Vị đại tiểu thư này rõ ràng biết nhảy, lại còn nhảy giỏi thế này, Bùi tiên sinh còn bảo cô ấy đến dạy cái gì chứ, đùa giỡn sao? Hay là Bùi tiên sinh quá coi trọng cô ấy, nghĩ rằng với trình độ của cô ấy vẫn có thể làm thầy của cô gái này?

Kinh Thập Thư cũng là lần đầu tiên biết mình biết nhảy, phấn khích luyện tập suốt, còn tự quay cho mình mấy cái video. Đương nhiên phải ghi lại rồi, đâu phải kiếp nào cô cũng biết nhảy đâu.

Lý Húc Ảnh nhìn Kinh Thập Thư với mọi động tác đều có thể gọi là hoàn mỹ, cảm thấy mình rất cần phải nói chuyện hẳn hoi với Bùi tiên sinh. Nếu không đến lúc ông ấy trách cô giáo chẳng dạy được gì thì đúng là oan thấu trời xanh. Lý Húc Ảnh không thị phạm nữa, chỉ thỉnh thoảng đứng bên cạnh nhắc nhở vài điểm. Cô ấy vừa mở miệng, Kinh Thập Thư đã lập tức phản ứng và điều chỉnh ngay.

Mải mê nhảy đến mức quên cả thời gian, mãi cho đến khi La Kỳ xuất hiện ngoài cửa. Nhảy suốt một buổi sáng, dù là Kinh Thập Thư cũng thấy hơi mệt, mồ hôi lấm tấm. Giờ dừng lại mới cảm thấy bụng đã đói đến mức kêu lên ùng ục. Nhảy nhót cũng hao thể lực thật, trước đây cô xem người khác nhảy cứ tưởng là nhẹ nhàng lắm.

La Kỳ mang quần áo ra cho cô: "Tổng giám đốc Bùi nói tối nay có một buổi tiệc, bảo tiểu thư đi cùng."

Kinh Thập Thư bấy giờ mới nhớ ra, hào môn luôn có những buổi tiệc tùng kiểu này. Cô quên bẵng mất chuyện đó, hóa ra cái studio bao trọn kia vẫn có ích, nếu không dựa vào chút kỹ năng trang điểm nghiệp dư của cô thì e là hoàn toàn không ổn.

Kinh Thập Thư lau mồ hôi, uống một ngụm nước: "Đã thông báo cho Tiêu Hóa chưa?" 

"Đã liên hệ rồi ạ."

Kinh Thập Thư đưa chai nước cho cô nàng rồi gật đầu. Cô không quên còn một người nữa, liền quay đầu mỉm cười nói với Lý Húc Ảnh: "Cô giáo ăn cơm xong rồi hãy về nhé." Tiết học sắp xếp đến 11 giờ là kết thúc, đã lố mất nửa tiếng, là do cô quên mất thời gian.

Lý Húc Ảnh vốn đang khổ não không biết làm sao để kéo gần khoảng cách với vị đại tiểu thư này, giờ cô đã mở lời, đương nhiên cô ấy cầu còn không được. Dù biết mình chẳng dạy được gì, thậm chí còn chưa kịp giảng giải thì cô đã học xong, nhưng điều đó không ngăn cản cô ấy có ý định "chiêu mộ" nhân tài.

Vừa đi bộ ra phòng ăn, Lý Húc Ảnh vừa hỏi: "Đại tiểu thư, em có hứng thú đến Học viện Nghệ thuật Quốc tế Thượng An của chúng tôi không?" 

"Chẳng phải vẫn chưa đến thời gian tuyển sinh sao ạ?" Kinh Thập Thư hơi ngạc nhiên hỏi. Cô biết điều này vì mấy hôm trước có tra cứu điều kiện dự thi của Học viện Điện ảnh Thượng An, cả hai trường này đều cố định tuyển sinh toàn quốc vào tháng 6 hàng năm. Cách thời gian tuyển sinh năm nay đã trôi qua một tháng rồi.

Lý Húc Ảnh nghe cô nói vậy thì thấy có hy vọng, kéo ghế ngồi xuống cạnh cô. Ngồi gần cho dễ nói chuyện. 

"Gặp được học sinh phù hợp, trường chúng tôi có chỉ tiêu đặc biệt, có thể tự mình tuyển thẳng." Huống chi đây còn là một mầm non tuyệt vời thế này.

Kinh Thập Thư hiểu ra bèn gật đầu. Đồng thời cô lại nghĩ, Học viện Điện ảnh Thượng An liệu có cái này không nhỉ? 

"Xin lỗi cô giáo, em dự định thi vào Học viện Điện ảnh Thượng An ạ."

Lý Húc Ảnh có chút nuối tiếc, lại xen lẫn chút oán hận. Học viện Điện ảnh Thượng An đúng là tốt số thật. Một học sinh tính cách tốt, nhà vừa có tiền vừa có thế như thế này không có nhiều đâu. Cô ấy không khuyên thêm nữa, vốn dĩ cũng chỉ là thử vận may, vì thực tế Kinh Thập Thư đã nhảy rất tốt rồi, không cần thiết phải đến trường nữa, ngay cả cô ấy cũng chẳng dạy nổi cô cái gì.

Hơn nữa, trước đây đi tranh giành học sinh với các trường khác, chẳng qua là dùng tiền và các loại phúc lợi. Nhưng vị này là thiên kim nhà họ Bùi, cộng thêm nhà họ Bùi vốn là "trùm" trong giới giải trí, cô mà vào Học viện Điện ảnh Thượng An thì đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa. 

Trường của cô ấy muốn dùng phúc lợi để làm lay động cô thì đúng là mơ mộng hão huyền. Đối với một học sinh bình thường, một triệu là đủ, nhưng với vị này, có khi còn chưa bằng tiền tiêu vặt một tháng. Cô ấy đã để ý rồi, lúc nãy tập nhảy cô mặc bộ đồ đặt may riêng của thương hiệu Aiersi, một bộ cũng vài chục triệu. Thôi bỏ đi, trường của cô ấy không xứng.

Kinh Thập Thư không biết hành trình tâm lý của cô giáo, chỉ thấy đói lả người, vội vàng chào cô giáo một tiếng rồi bắt đầu đánh chén. Lý Húc Ảnh nhìn bàn thức ăn đầy ắp mà kinh ngạc không thốt nên lời. Cái này... cái này... Chẳng phải đây là món "tủ" của nhà hàng Hoàng Nguyên Quán sao? Chỉ một đĩa nhỏ xíu thôi cũng vài chục triệu rồi. Còn có cả món đặc chế của trang trại Duyên Lai Sơn Trang nữa!

Điểm đặc biệt của những món này không nằm ở giá cả đắt đỏ bao nhiêu. Một giáo viên dạy nhảy nổi tiếng trong nước như cô ấy nếu muốn xa xỉ một bữa vẫn có thể ăn được nhưng có những món không phục vụ đại trà, chỉ có hội viên VIP mới được phép gọi. Mà muốn làm VIP thì tiêu dùng phải đạt mức ba tỷ mới được mở thẻ và còn chia cấp bậc cao hơn nữa. Nói cách khác, cái bàn thức ăn này ít nhất cũng ngốn hết mấy năm tiền lương của cô ấy.

"Đây là mua từ bên ngoài về sao?" Lý Húc Ảnh cầm đũa, thấy hơi mông lung. Nhưng nghĩ lại cũng bình thường thôi, nhà họ Bùi đâu phải gia tộc tầm thường, ba tỷ chỉ là hạt cát trong sa mạc.

Tay gắp thức ăn của Kinh Thập Thư không hề dừng lại, nuốt sạch thức ăn trong miệng mới trả lời: "Dạ không, đầu bếp nhà làm ạ, nhưng hình như có ra ngoài tầm sư học đạo mấy chiêu rồi mới về."

Kể từ sau vụ năm người cha tụ họp lần trước, bốn nhà còn lại đã gửi sang mấy đầu bếp, nói là đã được đào tạo chuyên sâu. Đúng vậy, mọi người không nghe lầm đâu, đầu bếp nhà cô đều đã qua "tu nghiệp", người giàu đúng là khoa trương như thế đấy. Bùi Thiên không chớp mắt nhận hết thảy, dù sao cũng là chuẩn bị cho con gái mà. Nói không ngoa, nhà họ Bùi bây giờ có thể mở luôn một khách sạn năm sao.

Lý Húc Ảnh nuốt nước miếng. Cô ấy liên tục tự nhủ hiện tại mình là giáo viên, không được tỏ vẻ như kẻ chưa thấy sự đời, tự cảnh cáo mình mấy lần mới nén nổi cảm xúc. Có người gọi cái móng giò cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, có người thì một bàn sơn hào hải vị, ngay cả đầu bếp trong nhà cũng từng ra nước ngoài tu nghiệp. Đau, quá đau lòng!

Lý Húc Ảnh ăn hết những món mà trước đây mình muốn ăn nhưng chưa ăn được. Thanh cao cái nỗi gì, dẹp hết đi! Từ nay về sau, cô ấy cũng là người có trải nghiệm rồi! Vì Kinh Thập Thư cũng là một "chiến thần" diệt mồi, hơn nữa cô ấy còn đang đói, nên sau đó hai người ngầm hiểu không nói với nhau câu nào, chỉ cắm cúi ăn cơm.

Ăn xong, Lý Húc Ảnh chào tạm biệt. Kinh Thập Thư tiễn cô ấy ra cửa, nhìn theo xe cô ấy rời đi. Sau đó cô lên lầu đi tắm. Vừa nãy đói lả người chỉ nghĩ đến chuyện ăn, giờ ăn no rồi mới cảm thấy trên người lấm tấm mồ hôi, không thoải mái lắm. Tắm xong, cô bảo La Kỳ canh giờ gọi mình dậy, rồi đánh một giấc ngủ trưa thật ngon lành.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương