Ở trên lầu, ngay khi Kinh Thập Thư vừa điều chỉnh xong tâm trạng, định đi ngủ một giấc dưỡng nhan thì trong đầu bỗng vang lên một tiếng gầm giận dữ: "Kinh Thập Thư! Cô đang làm cái quái gì thế, cái tên Tần Thời Dạ gì đó sao lại chết rồi?"
Giọng nói này? Ồ, đúng rồi. Là bà mẹ phú bà.
Không đợi Kinh Thiên Ý tiếp tục nổi điên, Kinh Thập Thư đã dùng giọng khàn khàn cãi lại: [Tôi cũng không biết, hắn tự dưng lăn đùng ra chết, tôi còn chưa kịp làm quen với hắn nữa là.]
"Cái trò chơi này cũng đáng chết thật đấy, chọn nam chính kiểu gì mà tâm địa xấu xa thế không biết."
Bên ngoài màn hình, Kinh Thiên Ý nghe cô nói vậy thì lửa giận bừng bừng. Hay cho cái trò "Xuyên không gian", định giỡn mặt bà đây sao.
"Đợi đấy, xem lão nương có khiếu nại nát cái đám chăm sóc khách hàng của tụi nó không."
Kinh Thập Thư lau đi những giọt nước mắt vốn chẳng hề chảy ra, đứng trước gương hừ hừ vài tiếng. Có nhầm không vậy, cô cũng là nạn nhân mà. Là cái trò chơi này đáng chết! Hủy diệt đi!
Bên ngoài, Kinh Thiên Ý trước tiên xem lại cốt truyện của nam chính, sau đó liên hệ với quản trị viên trò chơi. Cô ấy "xuất khẩu thành văn" tám trăm chữ, thì bảy trăm chữ là mắng người, một trăm chữ còn lại là mắng trò chơi, sau đó còn sai người đi tra địa chỉ trụ sở chính của công ty game này.
Vốn dĩ sau khi trò chơi bắt đầu thì không thể thay đổi cốt truyện bên trong nữa, nhưng cô ấy thấy diễn biến càng lúc càng phi lý, nam chính vừa vào đã "ngỏm", ai mà ngồi yên cho được? Cô ấy đã chi ba nghìn tiền Tệ để mua "Thẻ đối thoại", chức năng gốc là có thể thay đổi hành vi của nhân vật ở mức độ nhất định, không hiểu sao đến tay cô ấy lại thành công cụ để trò chuyện trực tiếp với Kinh Thập Thư. Nhưng chuyện quái đản xảy ra nhiều rồi, cô ấy cũng chẳng thèm để tâm thêm chuyện này nữa.
Đợi một phút sau, nhân viên chăm sóc khách hàng gọi lại cho cô ấy.
"Cái trò chơi này của các người có chút lương tâm nào không hả? Chọn nam chính kiểu gì mà vi phạm pháp luật thế, các người muốn hủy diệt thế giới à? Muốn tạo phản sao?"
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, dường như cũng không ngờ người ở thời đại tinh tế lại quan tâm đến việc vi phạm pháp luật hay không đến thế, chẳng phải họ cứ hễ không vừa ý là khai chiến sao.
"Rất xin lỗi, đó là sơ suất phía chúng tôi. Thế này đi, chúng tôi sẽ đổi phó bản này của ngài thành bản “Nữ chính đơn lập”, đồng thời tặng ngài một gói quà bồi thường, ngài thấy thế nào ạ?"
Kinh Thiên Ý hừ lạnh một tiếng: "Được, hy vọng nữ chính của các người là một người bình thường."
Nhân viên biết đây là khách hàng lớn nên lịch sự xin lỗi, sau đó cam đoan chắc chắn nữ chính sẽ không có vấn đề gì.
"Còn nữa, nhân vật của các người có thể trò chuyện với tôi, chắc chắn là không có vấn đề gì chứ?"
Nhân viên mỉm cười: "Không vấn đề gì đâu ạ. Một bộ phận người chơi đã nâng cấp sớm lên phiên bản mới nhất, nhân vật sẽ nảy sinh ý thức tự chủ tương ứng dựa trên các phó bản khác nhau, có thể tự do trò chuyện với người chơi để bồi dưỡng tình cảm sâu hơn. Người chơi cũng có thể chứng kiến sự trưởng thành của nhân vật, tất cả đều nằm trong dự tính của công ty chúng tôi, ngài không cần lo lắng đâu ạ!"
Ý thức tự chủ? Cứ tưởng là lời đồn, hóa ra họ đã nghiên cứu ra thật rồi.
Kinh Thiên Ý nhếch môi: "Vậy thì không còn gì nữa, nhớ làm đúng như lời đã nói."
Ngoài việc đào mỏ tiền ra thì những thứ khác cũng khá ổn, ít nhất về mặt kỹ thuật đã dẫn đầu tất cả các trò chơi rồi. Không uổng công một người chơi lâu năm như cô ấy cứ bám trụ, còn nạp nóng năm triệu vào nữa.
Nhân viên suy nghĩ một chút rồi lịch sự nhắc nhở: "Vì tính cách nhân vật được quyết định dựa trên trải nghiệm trong phó bản, nếu ngài muốn thiết lập lại, có thể mua “Thẻ xóa bỏ”, nhưng đồng thời ký ức của nhân vật về phó bản đó cũng sẽ biến mất. Chi tiết ngài có thể xem trong bản hướng dẫn cập nhật mới nhất."
Hèn gì mình không biết, hóa ra là mới cập nhật. Cô ấy chơi game chưa bao giờ xem hướng dẫn, nói gì đến hướng dẫn cập nhật.
"Thẻ xóa bỏ bao nhiêu tiền?"
"Một triệu ạ."
Kinh Thiên Ý: Đúng là nói gì tới đó, lại bắt đầu vòi tiền rồi, đi chết đi!
Có lẽ cảm thấy đầu dây bên kia im lặng quá lâu, nhân viên bổ sung: "Ngài cũng có thể chọn xóa tài khoản để tạo lại nhưng mỗi người chơi chỉ có duy nhất một cơ hội xóa tài khoản và không thể mua thêm cơ hội qua bất kỳ kênh nào, mong ngài cân nhắc kỹ ạ!"
"Tạo lại tài khoản thì số tiền tôi đã nạp có được chuyển qua không?"
"Dạ không được đâu ạ!"
"Chào thân ái và quyết thắng!"
Cúp máy xong, Kinh Thiên Ý không khách khí chi thêm ba nghìn tiền Tệ nữa.
Kinh Thập Thư vì mải mê chiêm ngưỡng cảnh "mỹ nhân rơi lệ" của chính mình mà đứng trước gương hồi lâu, giờ đang nằm ườn trên giường như một con cá chết. Trong cơn mơ màng, đầu óc cô lại vang lên giọng nói quen thuộc: "Cái tên nam chính chết tiệt kia mặc kệ đi, cô cứ trông chừng nữ chính cho tốt là được, không ai được phép ngăn cản tôi đạt đánh giá Hoàn Mỹ."
Phó bản này đã tốn mất một triệu rồi, kẻ nào cản đường kẻ đó chết, được chưa?
Nghe thấy kết quả, Kinh Thập Thư mãn nguyện đáp một tiếng.
[Đúng rồi, sao tôi không có ký ức trước năm 19 tuổi vậy?]
Kinh Thiên Ý nhớ lại lúc trước mình đã bấm xác nhận tất cả mọi thứ một cách qua loa, chột dạ lập tức thoát ra ngay. Kinh Thập Thư đợi mãi không thấy tiếng trả lời, đoán chừng cô ấy không nghe thấy nên đành thôi. Biết đâu là do cái trò chơi này bị hâm, ngay cả cái loại thẻ kỹ năng như "Đầu chạm đất" mà chúng còn nghĩ ra được thì còn gì mà không làm được nữa?
Kinh Thập Thư không biết là do Vu Bạch ra tay, cũng không biết Bùi Thiên hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Tần Thời Dạ, cô đinh ninh là do vấn đề của trò chơi, là nam chính tự mình "làm màu" rồi tự biến mất. Dù sao cô vẫn luôn ngoan ngoãn, còn chưa kịp ra tay mà, chắc chắn không liên quan đến cô.
Đang định tra cứu điều kiện dự thi vào Học viện Điện ảnh Thượng An thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Kinh Thập Thư lau đi vệt nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt, nhanh chân ra mở cửa. Vừa mở cửa ra, tầm mắt cô đã bị năm người đàn ông choán hết.
"Mọi người... đến đây tụ tập ạ?" Kinh Thập Thư đầy vẻ nghi hoặc.
Không đến mức khoa trương thế chứ? Cô vừa khóc một cái là cả năm người đều chạy tới an ủi? Mẹ cô "đỉnh" đến mức đó sao? Nắm giữ trái tim của mấy người này chặt thế ư?
Mấy người họ vốn dĩ còn kiềm chế được, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt giống Hê Hê đến tám phần này, lòng không khỏi dâng lên niềm xót xa. Quan trọng hơn là, con gái họ vừa mới chào đời thì mẹ đã qua đời, cha lại không ở bên cạnh, không biết con bé đã phải chịu bao nhiêu khổ cực. Nghĩ đến đây, mấy người họ càng thêm tự trách.
Năm đó Kinh Hòa Hê dỗi hờn một mình ra nước ngoài, họ cũng không ngờ lúc đó bà ấy đã mang thai, càng không ngờ lúc đó bà ấy đã mắc bệnh nan y. Cũng chẳng trách sau này dù họ có tra cứu thế nào cũng không tìm thấy người. Sáu người bọn họ quen nhau từ thuở thiếu thời, sau đó yêu nhau một cách lẽ tự nhiên, không có sự ngăn cản của gia tộc, càng không có những hiểu lầm hay trò cười kinh thiên động địa nào. Thế nhưng cuối cùng vẫn làm lạc mất Hê Hê, để bà ấy chết một mình nơi đất khách quê người. Nếu không phải Kinh Thập Thư tự mình về nước, e là cả đời này họ cũng không biết mình và Hê Hê còn có một đứa con lưu lạc.
Kinh Thập Thư vừa mới khóc xong, đuôi mắt còn hơi hồng, trong mắt mấy người họ lại càng thêm phần đáng thương.
"Thập Thư, là cha không tốt, sau này nhất định sẽ không để con phải chịu khổ nữa." Niệm Thanh Việt không kìm lòng được, ôm lấy Kinh Thập Thư.
Kinh Thập Thư ngơ ngác nhìn những người còn lại. Chịu khổ gì cơ? Cô chịu khổ chỗ nào? Bốn người khác đứng ngoài cửa cũng đầy vẻ xót xa. Kinh Thập Thư tuy mắt đỏ hoe nhưng mặt thì ngơ ngác hoàn toàn.
"Thư Thư, chúng ta xuống lầu ngồi nói chuyện đi." Bùi Thiên lên tiếng, mấy người họ mới sực nhớ ra chính sự.
Mười phút sau, Kinh Thập Thư nhìn năm bản chuyển nhượng cổ phần trước mặt với vẻ mặt muốn nói lại thôi. Nghe năm người họ mỗi người một câu, cô đại khái cũng hiểu ra vấn đề rồi. Mẹ cô qua đời ngay khi cô vừa sinh ra nên họ tưởng cô ở nước ngoài đã chịu rất nhiều khổ cực, lúc về nước lại cố tỏ ra mạnh mẽ nên mới không nói gì.
Bây giờ họ không chỉ theo di nguyện của mẹ cô mà chuyển nhượng toàn bộ cổ phần cho cô, còn tặng thêm một phần cổ phần cá nhân của họ nữa, thậm chí còn viết sẵn cả di chúc, để lại toàn bộ tài sản cho cô. Hiểu rồi, mẹ cô cầm kịch bản "Bạch Nguyệt Quang", mà còn là Bạch Nguyệt Quang của cả năm vị đại lão nữa cơ.
Kinh Thập Thư thật sự không biết làm sao để nói với họ rằng cô thật sự chẳng nhớ gì cả. Còn việc có chịu khổ hay không… Cô nhìn đôi bàn tay mềm mại không chút vết chai của mình, nếu không có gì bất ngờ thì chắc cũng chẳng khổ cực gì đâu. Nhưng năm người kia cứ khăng khăng cho rằng cô sống không như ý, dù cô có giải thích thế nào thì họ cũng cho rằng cô đang cố tỏ ra kiên cường. Kinh Thập Thư chỉ muốn gào lên: Con thật sự không có cứng miệng mà!
"Thập Thư, là cha có lỗi với con và mẹ con, con có oán hận cha thế nào cũng được, nhưng đây là di nguyện của mẹ con, hãy cứ xem như giúp bà ấy hoàn thành tâm nguyện cuối cùng đi." Quyền Tu Dư thấy cô không ký tên liền khuyên nhủ.
Kinh Thập Thư chấn động: Đây chính là sức sát thương của Bạch Nguyệt Quang sao? Chuyện này mà cũng có thể dẫn đến mức oán hận được à?
Thực ra ngay từ đầu cô cũng không định từ chối, chỉ là họ chưa mở lời thì cô cũng không tiện tự mình cầm bút ký, nếu không thì trông có vẻ quá nôn nóng. Đây toàn là tiền cả đấy, là tư bản để sau này cô có thể "đi ngang" mà sống, cô đâu có ngốc. Bây giờ đã có người mở lời, Kinh Thập Thư giả vờ một chút, cuối cùng "nặng nề" ký tên.
Mấy người họ thấy cô không kháng cự thì thở phào nhẹ nhõm. Họ còn sợ con gái vì thế mà ghi hận họ, sau này không muốn gần gũi với họ nữa. Chỉ có thể nói, họ hoàn toàn không hiểu Kinh Thập Thư, đừng nói là cổ phần, bây giờ cứ tùy tiện cho cô mười vạn hay một triệu là có thể chiếm trọn trái tim cô ngay lập tức. Chẳng ai lại đi từ chối tiền bao giờ.
Kinh Thập Thư nghĩ thầm, chi bằng nhân lúc họ đang tự trách đến mức này, nói luôn chuyện đi học cho xong. "Con muốn đi học."
Quyền Tu Dư thấy cô sẵn lòng đưa ra yêu cầu với họ, bất giác nhếch môi: "Được, để cha sắp xếp."
"Con muốn vào Học viện Điện ảnh Thượng An."
Mấy người họ sững lại. Học viện điện ảnh?
"Thập Thư định vào giới giải trí sao?" Niệm Thanh Việt phản ứng nhanh nhất, dịu dàng hỏi. Những người khác cũng không lộ vẻ gì là không hài lòng trên mặt.
"Hiện tại con chưa có ý định đó nhưng con muốn vào đó chơi một chút." (Vì nữ chính ở đó mà).
Kinh Thập Thư cũng không nói dối, cô thật sự không có tham vọng lớn với giới giải trí. Nếu là trước đây vì miếng cơm manh áo thì còn có khả năng, nhưng bây giờ với số cổ phần trong tay, cô có thể tiêu xài xa hoa vài kiếp cũng không hết. Quan trọng nhất là, dù cô có leo lên được thành minh tinh hạng A, tiền catse đóng một bộ phim chắc cũng chẳng bằng tiền chia cổ tức một ngày của cô. Có tiền rồi còn hì hục đi làm làm gì nữa, có phúc mà không hưởng thì đúng là đồ ngốc!
"Nếu Thập Thư đã muốn đi, vậy cha sẽ đi sắp xếp." Vu Bạch vốn im lặng nãy giờ hiếm khi chen vào được một câu.
Tính cách ông ấy khá thẳng thắn, thường không biết nói mấy câu sến súa. Bây giờ thấy mắt cô đỏ hoe, nghĩ chắc chắn là do chuyện nhà họ Tần, ông ấy không khỏi có chút hối hận vì mình đã quá nóng nảy.
Nhà họ Tần trong giới của họ chỉ là hạng bét, đối với nhà họ Vu mà nói thì chỉ cần dậm chân một cái là dọn dẹp xong lúc nào cũng được, biết thế ông ấy đã làm từ từ thôi, khiến Thư Thư nhất thời không tiếp nhận nổi.
Nhưng Vu Bạch cũng không định nói chuyện này cho cô biết, ông ấy tin rằng con cáo già Bùi Thiên kia càng không hé răng lấy một lời. Nghĩ rằng chuyện của Tần Thời Dạ vừa rồi đả kích cô lớn như vậy, để cô đi học chuyển đổi sự chú ý cũng tốt.
Cho dù cô muốn vào giới giải trí cũng chẳng sao, nếu cả năm người bọn họ mà không bảo vệ nổi cô, thì bao nhiêu năm lăn lộn ở Thượng An này coi như vứt đi rồi.
Mọi chuyện diễn ra thuận lợi hơn Kinh Thập Thư tưởng tượng, mấy người họ hầu như không hề từ chối mà đồng ý vô cùng sảng khoái. Sau khi chuyện của mẹ cô xảy ra, mấy người họ ngầm hiểu không ai nhắc lại chuyện giám định ADN nữa, cũng không tranh giành xem ai mới là cha ruột nữa. Kinh Hòa Hê đối với năm người bọn họ có ý nghĩa như thế nào, không ai rõ hơn chính họ. Cái chết của bà ấy là một đòn giáng nặng nề đối với bất kỳ ai, không cần thiết phải tước đi chút hy vọng cuối cùng vào lúc này. Huống hồ, năm người bảo vệ Thư Thư chắc chắn sẽ chu đáo hơn một người.