Đại Lão Xuyên Nhanh Trực Tuyến Nghịch Tập

Chương 29

Trước Sau

break
Hắn dứt khoát quay sang nhìn ông chủ đang đứng đợi bên kia: “Vương tổng, thẻ của Liêu tiên sinh quả thực không thể thanh toán được nữa, hình như đã bị đóng băng rồi.”

Vương tổng chính là người phụ trách theo sát việc giải ước của Liêu Vân Húc lần này.

Mắt thấy chỉ còn một bước cuối cùng, ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

Ông ta đương nhiên biết nhân viên của mình không thể nào giở trò trong chuyện này, nên trực tiếp nhìn Liêu Vân Húc mà nói: “Tiểu Liêu à, ngươi xem, hay là đổi sang thẻ khác thử xem?”


Lời nói tuy uyển chuyển, nhưng trên thực tế đã ngầm khẳng định tấm thẻ kia hiện giờ không dùng được nữa.

Cũng may Liêu Vân Húc đang nóng lòng muốn giải quyết cho xong chuyện này để nhanh chóng đi tìm bến đỗ mới.

Tuy không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn vẫn rút ra một tấm thẻ khác đưa tới: “Dùng tấm này.”

Một nghệ sĩ như hắn dĩ nhiên không thể chỉ có một thẻ ngân hàng. Sau khi lấy được những thứ của Phùng gia, số thẻ trong tay hắn lại càng nhiều hơn.

Một thẻ không được, chẳng lẽ thẻ khác cũng không dùng nổi sao?

Hắn đã tính sẵn, chờ xong việc sẽ lập tức tới ngân hàng hỏi cho rõ, rốt cuộc tấm thẻ vừa rồi có vấn đề gì.

Nào ngờ…

“Liêu tiên sinh, tấm thẻ này… cũng không được.”

Người nhân viên kia sợ hắn nổi giận trút lên đầu mình, nên giọng nói cũng lộ rõ vẻ bất an.

Nhưng chuyện này đâu phải hắn có thể khống chế.

Thẻ thật sự là không dùng được.

Sắc mặt Liêu Vân Húc biến đổi, lại ném ra tấm thẻ tiếp theo.

Không được.

Không được.

Vẫn là không được.

Toàn bộ số thẻ trong ví hắn đều đã thử qua một lượt, vậy mà không có lấy một tấm nào còn hiệu lực.

Ánh mắt Vương tổng đứng bên cạnh cũng dần trở nên kỳ quái.

Liêu Vân Húc vừa thẹn vừa giận: “Ta thấy là máy của ngươi có vấn đề thì đúng hơn! Những thẻ này của ta hoặc là thẻ tín dụng hạn mức lớn, hoặc là thẻ tiết kiệm, tiền bên trong dư sức thanh toán phí vi phạm hợp đồng, sao có thể không dùng được? Có phải công ty không muốn dứt khoát, cố ý kiếm chuyện không?”

Vương tổng nghe vậy, cười lạnh một tiếng: “Chỉ bằng ngươi? Còn chưa đáng để chúng ta phải làm chuyện mất mặt như thế.”

Đổi lại là một siêu sao hàng đầu thế giới, có khi bọn họ còn mặt dày kéo dài thêm một thời gian để tranh thủ lợi ích lớn hơn, chuyện đó còn có thể hiểu được.

Nhưng Liêu Vân Húc ư?

Hắn chẳng qua chỉ là một kẻ mới vừa nổi lên, đến tuyến hai còn chưa chạm tới.

Lần này được vào đoàn phim của đạo diễn Lưu đã là bánh từ trên trời rơi xuống, vậy mà chính hắn còn tự tay làm hỏng.

Hiện giờ cái tên Liêu Vân Húc đã bị người ta bôi đen đến không ngóc đầu lên nổi, lại còn có một nhân vật lớn không rõ danh tính đang âm thầm nhắm vào hắn. Công ty có no rửng mỡ mới giữ lại hắn bất chấp mặt mũi.

Dù Liêu Vân Húc không muốn đi, bọn họ còn muốn đuổi hắn đi nữa là!

Giấu hắn đi chẳng qua chỉ là biện pháp cơ bản nhất. Nếu để chính nghệ sĩ chủ động đòi giải ước, bọn họ chẳng những có thể đẩy người đi, mà còn kiếm được một khoản tiền vi phạm hợp đồng. Cớ gì lại không làm chứ?


Vương tổng lập tức rút ra một tấm thẻ đưa cho nhân viên: “Ngươi thử xem thẻ này của ta có dùng được không.”

Nhân viên kia bị bầu không khí căng cứng làm cho thấp thỏm không yên, vội nhận lấy tấm thẻ, thử quẹt một lần.

Dùng được thật!

Vương tổng liếc xéo Liêu Vân Húc. Ông ta chẳng cần nói thêm lời nào, ý tứ đã quá rõ ràng.

Rốt cuộc là đồ của ai có vấn đề, vừa nhìn đã biết.

Ngón tay đang siết thẻ của Liêu Vân Húc chợt căng cứng.

Một tấm thẻ thì còn đành, chẳng lẽ tất cả thẻ của hắn đều bị đóng băng?

Sao có thể được!

Vương tổng cười nhạt: “Liêu Vân Húc, dạo này công ty bận đến sứt đầu mẻ trán, không có hơi sức chơi trò đóng vai người một nhà với ngươi đâu. Rốt cuộc ngươi có tiền trả khoản bồi thường vi phạm hợp đồng hay không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc