Đại Lão Xuyên Nhanh Trực Tuyến Nghịch Tập

Chương 19

Trước Sau

break
Dung mạo xinh đẹp, lúc nào cũng cười tươi hòa nhã, lại không ngồi một chỗ khoa tay múa chân, can thiệp vào tiến độ quay chụp của mọi người.

Ngày thường thấy cả đoàn phim làm việc mệt mỏi, nàng còn chủ động bảo trợ lý đi mua đồ ăn thức uống mang đến khao cả đoàn.

Một nhà đầu tư vừa hào phóng, vừa dễ gần như thế, ngay cả mấy vị diễn viên lão làng trong đoàn phim cũng rất có thiện cảm, còn chủ động tới bắt chuyện với nàng.

Vị Phùng tổng này cũng chẳng hề tỏ vẻ xa cách, thái độ ôn hòa thân thiện, trao đổi cách liên lạc với bọn họ, thậm chí còn nói chuyện rất vui vẻ với cả Lưu đạo diễn, người mấy ngày nay cơn giận bốc cao ngùn ngụt. Khiến người khác không khỏi cảm thán nàng thật sự rất khéo đối nhân xử thế, quả là nằm ngoài dự liệu.

Dù sao nhìn nàng cũng quá đỗi trẻ trung.

Thế nhưng, vị Phùng tổng đối đãi ai cũng thân hòa ấy, lại đặc biệt không vừa mắt một người.

Người đó chính là Liêu Vân Húc, kẻ đảm nhận vai nam phụ thứ hai trong đoàn phim.

Đây cũng là nhân vật duy nhất bị Phùng tổng đích thân nhúng tay sửa lại đất diễn.

Nếu như trước kia, vai nam phụ này là kiểu người ngoài mặt ôn tồn nho nhã, nhưng thực chất lại là một vai phản diện tâm cơ sâu kín. Cái xấu của hắn cũng có sức hút riêng, chỉ cần thể hiện đủ tốt là rất dễ thu hút một lượng lớn người hâm mộ.

Thì sau khi bị sửa lại, tuy đất diễn có nhiều hơn, nhưng hình tượng nhân vật lại hoàn toàn khác hẳn.

Sự quyết đoán sắc bén ban đầu bị sửa thành kiểu dính người đến phát ngấy, vẻ ôn hòa ngoài mặt cũng biến thành tính tình do dự yếu đuối.

Loại sức hút vô hình toát ra từ nhân vật ấy, sau khi bị chỉnh sửa, đã hoàn toàn tan biến sạch sẽ.

Ngược lại, nam phụ thứ ba lại nhờ đó mà vươn lên, hình tượng nhân vật trở nên đầy đặn hơn hẳn, trực tiếp thay thế sức hút vốn có của vai phản diện ban đầu.


Đây là tác phẩm mà Lưu đạo diễn vô cùng coi trọng, những diễn viên được mời tới hầu như đều là các bậc tiền bối vừa có đức vừa có tài.

Ánh mắt của những người ấy đương nhiên không kém, rất nhanh đã nhận ra sự thay đổi trong hình tượng nhân vật này.

Thế nhưng trước nay Liêu Vân Húc chỉ đóng mấy bộ phim thần tượng bán mặt, ngốc nghếch, ánh mắt nghề nghiệp còn chưa được mài giũa đến mức ấy, làm sao nhận ra được khác biệt giữa hai bên?

Hắn chỉ biết đất diễn của mình đã nhiều lên.

Tuy trong lòng thấy phiền, lại bị Lưu đạo diễn soi mói đến bốc hỏa, nhưng nói thật, hắn vẫn âm thầm mừng rỡ, hoàn toàn không nhận ra dụng ý thật sự của Dư Miểu.

Những người khác thấy Lưu đạo diễn, người xưa nay vốn không thích nhà đầu tư nhúng tay vào đoàn phim, vậy mà lại ngầm chấp nhận hành động của Dư Miểu, thậm chí còn tự mình ra tay cùng biên kịch sửa kịch bản, trong lòng cũng lập tức hiểu rõ.

Một bên là Lưu đạo diễn, người nắm giữ hơn nửa các mối quan hệ trong giới, cùng với Phùng tổng vừa nhiều tiền vừa hào phóng. Một bên lại là một kẻ mới có dã tâm, bất cứ lúc nào cũng có thể giẫm lên bọn họ để leo lên trên. Nên đứng về phía ai, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết.

Tuy hiện giờ công ty rất coi trọng Liêu Vân Húc, nhưng trong tay Vương đại diện còn có những nghệ sĩ khác cần dẫn dắt, đương nhiên không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh hắn. Nghe Liêu Vân Húc nói qua điện thoại rằng mình được đạo diễn đặc biệt bồi dưỡng, thậm chí còn được tăng thêm đất diễn, hắn càng yên tâm hơn, dứt luôn ý định chạy tới giúp đỡ.

Liêu Vân Húc, kẻ bị mọi người âm thầm bài xích mà vẫn chẳng hay biết gì, càng lúc càng đắc ý, gần như sinh ra vài phần kiêu ngạo.

Xem đi, trước đó người đại diện cũ còn bảo hắn phải cẩn thận với Phùng Miểu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc