Hắn đang định cúi đầu xem điện thoại, trong tầm mắt lại hiện ra một gương mặt quen thuộc mà cũng xa lạ.
Phùng Miểu!
Lại là con nhóc tóc vàng từng bị hắn đá văng kia!
Chỉ là không biết Phùng Miểu đã trải qua chuyện gì, trông nàng dường như đã khác trước. Vẻ ngây thơ quen thuộc đã biến mất, thay vào đó là khí thế khiến hắn thấy xa lạ.
Hơn nữa…
Ánh mắt chạm đến đứa bé nàng đang ôm, đồng tử Liêu Vân Húc chợt co rút, thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
Hắn lập tức cau mày. Nhân lúc Lưu Di đi về phía đạo diễn, hắn bước nhanh tới trước, định chụp lấy cánh tay Dư Miểu, hạ thấp giọng tức giận nói: “Ngươi tới đây làm gì? Mau đi ra ngoài với ta! Đây không phải nơi ngươi nên đến!”
Nhưng Dư Miểu đâu còn là Phùng Miểu nhát gan như chuột nữa. Nàng càng chẳng có lấy nửa phần thiện cảm với Liêu Vân Húc, chỉ nghiêng người một cái đã tránh khỏi bàn tay hắn.
Liêu Vân Húc còn muốn đưa tay ra tiếp, nhưng đã bị vệ sĩ bên cạnh tát bật cánh tay hắn sang một bên, ngăn hắn lại.
Liêu Vân Húc có phần kiêng dè liếc nhìn mấy vệ sĩ kia, rồi nói với Dư Miểu: “Ngươi đừng tưởng rằng bám được vào Lưu Di thì có thể đối đầu với ta. Nếu chuyện này bị làm ầm lên, cũng đừng trách ta không khách khí! Hiện giờ ngươi đâu còn là đại tiểu thư Phùng gia nữa.”
Hiển nhiên hắn đã hiểu lầm, còn tưởng mấy người này đều là do Lưu Di đưa tới.
Nghĩ như vậy thì việc Lưu Di có thể thuận lợi đến đoàn phim cũng chẳng có gì lạ, chắc là mấy tên lưu manh kia đã không làm nên trò trống gì.
Chỉ không biết rốt cuộc tình hình cụ thể ra sao. Nhưng tốt nhất đừng lôi cả hắn ra ngoài ánh sáng.
Trong lòng Liêu Vân Húc đang nóng như lửa đốt muốn dò la chuyện kia, nên giọng điệu với Dư Miểu càng thêm mất kiên nhẫn.
Nếu là Phùng Miểu trước kia, bị hắn dùng giọng điệu âm hiểm ấy ép một phen, e là thật sự sẽ sợ đến mức không dám ló mặt.
Thế nhưng Dư Miểu chỉ lạnh nhạt liếc hắn một cái, nửa phần cũng chẳng để vào mắt: “Ồ, hiện giờ ta quả thật chẳng còn là đại tiểu thư Phùng gia gì nữa. Nhưng với thân phận của ta bây giờ, muốn dọn dẹp một tên mặt trắng nhỏ như ngươi vẫn là chuyện rất dễ. Chỉ là một món đồ mua vui, vậy mà ngươi thật sự tưởng mình là thứ gì đáng giá lắm sao?”
Ăn của người ta, dùng của người ta, đến số tiền hắn đang có trong tay bây giờ cũng là của Phùng gia, chẳng phải chỉ là một tên mặt trắng nhỏ được nuôi dưỡng hay sao?
Chẳng qua là lòng dạ độc ác hơn một chút, lừa cả thân lẫn lòng, cuối cùng còn vét sạch gia sản của kim chủ mà thôi.
Liêu Vân Húc tức đến nghiến răng: “Phùng Miểu! Ngươi nói bậy bạ cái gì đấy!”
Con nha đầu chết tiệt này, mới không gặp một thời gian mà lá gan lại lớn đến vậy?
Còn cả đứa bé này nữa…
“Trước kia ta đã đưa tiền cho ngươi đi phá cái thai này rồi, ngươi đừng tưởng lén sinh nó ra là có thể bám lấy ta,” Liêu Vân Húc khinh miệt mắng, “Ngươi nghĩ bây giờ ngươi là thân phận gì? Còn đòi dọn dẹp ta, ta thấy ngươi…”
“Phùng tổng?”
Một giọng nói kinh ngạc đột nhiên vang lên, cắt ngang lời hắn còn chưa nói hết.
Liêu Vân Húc vừa quay đầu lại, đã thấy đạo diễn Lưu với vẻ mặt mừng rỡ bước nhanh tới. Đi phía sau đạo diễn Lưu là Lưu Di, ánh mắt nhìn sang bên này càng mang theo vài phần cảm kích lẫn kính nể.
Chuyện gì thế này?
Đạo diễn Lưu đi thẳng lướt qua bên cạnh Liêu Vân Húc, nhiệt tình bắt tay Dư Miểu: “Phùng tổng, lần trước đoàn phim liên hoan ngài bận không đến được, ta còn thấy tiếc mãi! Không ngờ hôm nay cuối cùng cũng đợi được ngài tới thăm ban.”
“Mời bên này, mời bên này.”
Nói rồi, ông như thể lúc này mới để ý thấy Liêu Vân Húc, thuận miệng hỏi một câu: “Tiểu Liêu, ngươi cũng ở đây à? Có thể đi nghỉ trước một lát, đợi đến lúc bắt đầu quay thì ngươi lại sang đây đứng xem là được.”