Đại Lão Trọng Sinh Muốn Cứu Rỗi Tôi

Chương 11: Ngọn đèn của sự mong chờ

Trước Sau

break

Hạ Nham cứ ngỡ Văn Tuyết sẽ để lại tất cả mọi thứ, không ngờ cô lại giữ lại một con thú nhồi bông.

Đây coi như là chừa cho anh chút thể diện nhỉ?

Cũng may xe đẩy không quá trống trải, lần này anh im lặng đi theo sau cô, không tự ý ném đồ vào nữa. Văn Tuyết cũng không chắc chắn căn phòng đó cần thêm gì, đi dạo vô định gần nửa tiếng đồng hồ, ngoài con thú nhồi bông ra thì chỉ có thêm vài bộ bát đũa.

Hạ Nham không phải là người có kiên nhẫn với những việc vụn vặt trong cuộc sống. Anh thực sự khó mà hiểu nổi hành động chạm chỗ này một chút, nhìn chỗ kia một tẹo mà chẳng mua gì của cô.

Rất nhanh sau đó anh nhận ra nếu để Văn Tuyết làm chủ việc mua sắm, có lẽ dạo đến khi trung tâm đóng cửa cô cũng chỉ mua thêm được hai cái cốc, bèn quả quyết nói: "Đi xem sofa đi."

"Sofa ạ?" "Đúng thế."

Lần này anh đẩy xe đi trước dẫn đường, quay đầu dùng ánh mắt thúc giục cô. Văn Tuyết chỉ đành ngoan ngoãn đi theo. Cân nhắc diện tích phòng nhỏ, Hạ Nham dùng mắt làm thước đo, hất cằm hỏi nhỏ: "Em thích màu nào?"

Trước mặt họ bày mấy chiếc sofa vải loại nhỏ dành cho hai người, kích cỡ rất vừa vặn. Có màu be, màu xám đậm và cả màu hồng phấn. Anh thầm nghĩ, chắc cô thích màu hồng.

Văn Tuyết quan sát kỹ lưỡng, đưa tay chỉ vào chiếc màu xám đậm: "Cái này ạ."

Không liên quan đến sở thích, vì cô thấy cả ba màu này đều không đẹp lắm, nhưng nếu phải chọn, cô sẽ chọn màu xám đậm bền màu nhất. Như vậy sau khi cô đi, những nhân viên khác dọn vào thì sofa trông vẫn còn như mới, đối phương chắc hẳn sẽ rất vui.

Hạ Nham hơi khựng lại: "Được."

Anh đẩy xe đến bên cạnh cô, hỏi nhân viên về việc giao hàng. Đến khi quay lại tìm cô thì cô đã đi chỗ khác, anh chưa kịp gọi điện thoại thì tầm mắt đã tìm thấy bóng dáng cô. Cô đang thẫn thờ nhìn một ngọn đèn đứng (đèn sàn).

Ngay cả khi anh đi đến bên cạnh, cô vẫn không hề phản ứng. Anh đành lên tiếng hỏi: "Thích không?"

Giọng nói trầm thấp truyền đến màng nhĩ Văn Tuyết, cô quay mặt sang, có một khoảnh khắc thẫn thờ như quay về một năm trước. Lúc đó cô và Hạ Hằng cùng được nghỉ, nhìn mọi thứ ở Tây Thành đều thấy mới lạ, chẳng muốn về nhà sớm chút nào. Họ đã đi chơi điên cuồng ở mấy nơi, cũng đã đến siêu thị nội thất này. Khi đó cô đã rất thích ngọn đèn đứng này rồi.

Lúc ấy, Hạ Hằng choàng vai cô, cười hỏi: "Thích không?"

Cô gật đầu nhưng không để cậu mua. Một là ở ký túc xá không có chỗ bày, hai là mang về Hải Thành quá rắc rối, vả lại thời gian ở quê quá ít nên đành thôi. Không phải không thích, mà vì khi đó cô tưởng rằng họ còn cả một đời dài đằng đẵng, rồi sẽ có ngày họ sống trong căn nhà của riêng mình và mua ngọn đèn cô thích nhất.

"Trước đây..." Văn Tuyết khó khăn mở lời giữa dòng người qua lại, "Bọn em đã rất muốn mua, nhưng không có chỗ để."

Nếu người đứng cạnh cô không phải Hạ Nham mà là người khác, dù là bạn thân nhất, cô cũng sẽ không nói ra câu này. Nhưng đối với Hạ Nham, cô có thể dễ dàng nhắc về cậu ấy. Có những lời nói ra thật nhẹ nhàng, cũng chính lúc này cô mới chợt nhận ra, hóa ra muốn thương nhớ một người thì phải nói với người cũng cùng thương nhớ người đó mới được.

Hạ Nham im lặng vài giây, trầm giọng nói: "Bây giờ có chỗ để rồi."

Văn Tuyết ngẩn người. Ngọn đèn này không cần chờ giao hàng, mua xong là hôm nay họ có thể mang về luôn.

Đợi Hạ Nham vác chiếc hộp giấy đựng đèn lên xe nhét vào ghế sau, việc đầu tiên anh làm khi trở lại ghế lái là hỏi Văn Tuyết: "Có mang ví tiền không?" Lúc thanh toán, anh thấy cô móc từ túi áo phao ra một chiếc ví màu xanh nhạt.

"Có mang ạ." "Đưa anh một chút."

Văn Tuyết không hiểu ý anh, nhưng vẫn ngoan ngoãn tìm ví đưa cho anh. Hạ Nham rút ví của mình ra, lấy toàn bộ tiền mặt bên trong nhét vào chiếc ví xanh nhạt. Trong phút chốc, chiếc ví vốn thanh mảnh trở nên căng phồng, suýt chút nữa không cài được khuy.

"Em có tiền mà!" Cô cuống lên, lập tức xoay người nhìn thẳng anh, ngăn cản.

"Dùng hết rồi bảo anh." Hạ Nham trả ví lại cho cô. Trong khoang xe tối mờ, chỉ có chút ánh sáng từ bảng điều khiển hắt lên gương mặt lạnh lùng của anh, "Đừng học theo nó, lần nào cũng đợi anh hỏi mới chịu nói là hết tiền."

Biểu cảm trên mặt Văn Tuyết trống rỗng mất vài giây. Đến khi Hạ Nham khởi động xe, cô mới chậm rãi siết chặt chiếc ví dày cộm, dùng lực mạnh đến mức khớp ngón tay trắng bệch, một lát sau mới cất lại vào túi.

...

Văn Tuyết không quá chú ý đến thế giới bên ngoài. Đèn hành lang tòa nhà tập thể đã sáng hơn rất nhiều cô cũng không nhận ra, ngược lại Hạ Nham ngẩng đầu nhìn bóng đèn một cách hài lòng. Anh để cô đi trước, anh đi sau phòng hờ cô bước hụt thì anh còn đỡ kịp.

Lên đến tầng ba, Hạ Nham vểnh tai nghe một lát, không thấy tiếng mạt chược. Anh vác hộp giấy trên vai, tay phải xách túi, tiếp tục vững chãi đi theo sau cô về phía căn phòng cuối hành lang. Văn Tuyết ôm con thú nhồi bông, lấy chìa khóa mở cửa.

Lúc này vẫn chưa quá muộn, chưa đến chín giờ. Hạ Nham đón lấy kéo từ tay cô, rạch hộp giấy, vừa ngồi xổm nghiên cứu bản hướng dẫn vừa lắp ráp đèn. Anh làm việc rất tỉ mỉ, gương mặt vốn lạnh lùng thường ngày nay thêm phần nghiêm túc.

Văn Tuyết muốn giúp cũng không xen tay vào được. Cô lặng lẽ quan sát một lúc, lấy chiếc cốc mới mua từ trong túi ra, đun một ấm nước rồi tráng đi tráng lại bằng nước nóng. Cô ngửi thử, không thấy mùi lạ, lại lục trong vali ra mấy gói bột ca cao nóng có kẹo dẻo chưa uống hết từ mùa đông năm ngoái. Xác định chưa hết hạn, cô ló đầu ra khẽ hỏi anh: "Anh có uống ca cao nóng không?"

Ca cao nóng? Hạ Nham có nghe qua nhưng chưa uống bao giờ, cụ thể nó là cái gì anh cũng không rõ, bèn thuận miệng đáp: "Được."

Văn Tuyết xé vỏ bao, dùng nước nóng pha ra, lập tức mùi thơm ngọt ngào sực nức cả căn phòng. Cô áp tay vào cốc để sưởi ấm, định đợi bớt nóng rồi mới đưa cho anh. Hạ Nham tay chân nhanh nhẹn, loáng cái đã lắp xong đèn, quay đầu hỏi cô: "Để đâu?"

Văn Tuyết nhìn quanh căn phòng, không chắc chắn chỉ tay: "Hay là để chỗ kia ạ?" Mai sofa chuyển đến, để ngọn đèn đứng bên cạnh có vẻ tốt hơn.

"Được." Hạ Nham bày đèn vào chỗ cô chỉ, vừa hay bên dưới có ổ cắm. Sau khi cắm điện, anh định thử đèn, nhưng chợt nghĩ lại, anh dỗ dành như dỗ trẻ con, vẫy vẫy tay với cô, dùng giọng khích lệ: "Em thử đi."

Một cảm xúc rất tinh tế lướt qua lòng Văn Tuyết. Cảm xúc đó trước đây vốn rất quen thuộc, nhưng nửa năm nay lại quá đỗi lạ lẫm, cô biết, đó gọi là sự mong chờ.

Cô gật đầu, đưa cốc cho anh. Lòng bàn tay cô vẫn còn nóng, có chút mồ hôi, cô quẹt nhẹ vào vạt áo khoác của anh rồi tìm công tắc đèn, hỏi: "Là cái này ạ?"

Hạ Nham mỉm cười, nhưng nụ cười của anh tắt ngấm rất nhanh. Bởi vì một luồng khí nóng ngọt đến phát ngấy lởn vởn quanh mũi anh không tan. Anh cụp mắt nhìn thứ nước màu nâu sậm có mấy viên kẹo dẻo chưa tan hết đang nổi lềnh bềnh: "..."

Cạch một tiếng—— Anh ngước mắt lên.

Văn Tuyết cầm công tắc, nhấn mạnh một cái. Ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên chiếc áo phao trắng, lên mái tóc mượt mà và cả trong đôi mắt trong veo ngấn nước của cô. Cô nhìn chăm chằm ngọn đèn, trong mắt hiện lên niềm vui sướng chân thực đã mất đi từ lâu. Cô cuối cùng cũng mang được nó về rồi.

...

Hạ Nham lắp đèn xong không ở lại phòng cô lâu, trả lại chiếc cốc không cho cô rồi vội vàng xuống lầu về phòng mình. Ngô Việt Giang ở cùng tầng với anh, đi uống rượu về với vẻ mặt say khướt, thấy cửa phòng anh mở liền bước chân lảo đảo đi vào: "Uống với giám đốc Trương hết một chai rượu trắng, lại bồi thêm chai vang, ông ta cuối cùng cũng chịu nới lỏng miệng, bảo sẽ xin cấp trên nới lỏng điều kiện vay vốn cho mình."

"Có bàn về hạn mức không?" Hạ Nham đáp giọng không rõ ràng. Anh đang cúi người trước bồn rửa mặt để đánh răng.

Ngô Việt Giang mặt đỏ bừng, giơ ra một con số: "Thế nào?" Hạ Nham ngửa đầu súc miệng, để lộ yết hầu, nhổ nước ra rồi nói: "Cũng được."

Ngô Việt Giang xoa mặt, hớn hở: "Cuối cùng cũng có thể ăn Tết ngon lành rồi." Cái nghề này của họ, làm được thì kiếm không ít, nhưng áp lực cũng dồn dập. Nợ ngân hàng nên mỗi ngày mở mắt ra nghĩ đến tiền lãi, dù mai có chết thì nay cũng phải bò dậy mà làm việc tiếp.

Hạ Nham "ừ" một tiếng, nặn kem đánh răng lên bàn chải. Ngô Việt Giang lúc này đang phấn khích nên cứ muốn tìm người nói chuyện, cứ lải nhải mấy câu đó mãi, nói một hồi bỗng nghi hoặc nhìn anh: "Sao cậu lại đánh răng lần nữa thế?"

Hạ Nham không nói gì. Tại sao anh phải đánh răng hai lần ư? Vì trong miệng anh toàn là vị ngọt đến đắng ngắt. Anh bị cốc ca cao nóng kia làm cho "ngấy chết" rồi. Nhưng trước mặt cô, anh chỉ có thể nhấp từng ngụm, cổ họng run rẩy mà vẫn phải giữ mặt không đổi sắc nuốt xuống.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc