Tháng 5 năm 1966, Thân Thành.
Cuối xuân đầu hạ, ngô đồng hai bên đường đã xanh um tươi tốt. Trong không khí hòa lẫn hương hoa long não, hương ngọt của tường vi cùng hơi nước nặng nề và oi bức. Bầu trời bị mây đen bao phủ, mang theo cảm giác như sắp có một trận mưa giông kéo tới.
Biệt quán nhà họ Đường.
Đường Tô ngồi trên ghế sofa trong đại sảnh, tay trái nâng tách trà nhấp một ngụm, tay phải cầm cần câu đồ chơi vung qua vung lại. Một con mèo con chừng hai tháng tuổi đang nhảy nhót đuổi theo cần câu.
Trong làn trà hương lượn lờ, suy nghĩ của Đường Tô quay về bốn năm trước.
Vốn dĩ cô đang ở thời tận thế. Khi giao chiến với vua thây ma thì đã xảy ra vụ nổ năng lượng. Nguồn năng lượng khổng lồ xé toạc không gian thời gian, khiến cô bị hút vào dòng loạn lưu. Khí linh không gian là Tiểu Cửu dốc cạn toàn bộ năng lượng của không gian, đưa cô đến thập niên 60 này - một thời đại gian nan nhưng tương đối an toàn - thay thế thân phận của nguyên chủ, trở thành cô cả duy nhất của nhà họ Đường ở Thân Thành.
Xuyên đến thế giới này chưa đầy một tháng, cụ Đường đã gọi Đường Tô đến nói chuyện. Ông thẳng thắn bày tỏ ý định truyền lại vị trí gia chủ cho cô, đồng thời nói cho cô biết nơi cất giữ kho báu của nhà họ Đường.
Đường Tô nói: “Ngài suy nghĩ lại đi.”
Ông Đường nhìn cô, rồi nói ra chuyện đã chôn giấu trong lòng suốt mười hai năm.
Mười hai năm trước, khi ông dẫn Đường Tô đi xa, trên đường có một ông cụ cầu cứu.
Ông cụ dẫn theo một đứa trẻ khoảng tám tuổi. Đứa trẻ gầy yếu, lại đang sốt cao, mặt đỏ bừng. Ông cụ đã hết tiền, nên cầu xin ông Đường cứu đồ đệ nhỏ của mình. Ông Đường nghĩ đến việc tích đức cho Đường Tô nên đưa đứa trẻ đi chữa bệnh, sau đó còn cho ông cụ một khoản tiền không nhỏ.
Sau chuyện đó, ông cụ nhìn Đường Tô một lúc lâu, suy nghĩ mấy lần rồi nói: “Linh hồn cô bé này không phải linh hồn của người thường. Sau này sẽ du hành dị giới, trải qua rèn luyện. Đến ngày trưởng thành chính là lúc linh hồn quy vị, cũng là hy vọng duy nhất của gia tộc.”
Nói xong, ông cụ liền dẫn đứa trẻ quay người rời đi.
Vốn dĩ ông Đường đã cảm thấy Đường Tô trầm ổn và thông minh hơn những đứa trẻ khác nhiều, học gì cũng hiểu ngay. Cho nên ông đã có ý bồi dưỡng cô thật tốt từ trước. Sau khi nghe những lời của ông cụ kia, ông càng để tâm đến Đường Tô hơn.