“Ồ!” Bạch Chu Chu gật đầu. Giữa ánh mắt đắc ý của Triệu Thiên Minh, cô dứt khoát đáp: “Không thi.”
Cô chỉ là một người bình thường. Trước đây bác Lý cũng nói, tinh thần lực của cô ở Tinh Tế cũng chỉ thuộc mức trên trung bình một chút mà thôi. Cô vẫn biết rõ mình là ai, sức mình tới đâu.
Vẻ mặt của Triệu Thiên Minh cứng đờ.
“Tại sao?”
“Không tại sao cả.” Bạch Chu Chu đi theo hàng ngũ đang di chuyển nhanh về phía trước, chẳng buồn để tâm đến kẻ kỳ quặc bám theo sau.
“Ha, chắc chắn là cô sợ rồi.”
Triệu Thiên Minh vuốt lại mái tóc sặc sỡ của mình, mặc kệ những ánh mắt khác lạ xung quanh, đi theo Bạch Chu Chu vào phòng báo danh.
Trong phòng báo danh chỉ có một chiếc bàn, sau bàn là hai thầy giáo mặc đồng phục.
Trên bàn đặt một thiết bị hình cầu màu trắng trông khá kỳ lạ.
Bạch Chu Chu thấy người phía trước đi tới bên cạnh, đặt tay lên rồi nhanh chóng rời đi, cô cũng đoán được đó chính là máy kiểm tra tinh thần lực.
“Tư chất của học sinh năm nay không tệ, đã có không ít bạn học đạt cấp S rồi.” Một thầy giáo thì thầm với đồng nghiệp.
“Ồ, lại một cấp S nữa kìa.”
Trong lúc nói chuyện, thầy giáo liếc thấy kết quả kiểm tra mới nhất lại là cấp S, giọng điệu đầy vui mừng: “Tốt, tốt lắm, toàn là mầm non triển vọng cả.”
Vừa nói xong, đột nhiên thầy giáo bị đồng nghiệp huých nhẹ một cái. Thầy giáo ngẩng đầu lên, nụ cười trở nên gượng gạo, ho khan một tiếng rồi quay đi.
Bạch Chu Chu rút tay khỏi thiết bị, hơi nghi ngờ nhìn thầy giáo có biểu cảm kỳ quặc, rồi ra hiệu mời với Triệu Thiên Minh đang chết lặng phía sau.
“Đến lượt anh đấy.”
Triệu Thiên Minh trông như gặp phải ma, nhìn Bạch Chu Chu từ đầu đến chân.
Bạch Chu Chu lập tức hiểu ra.
Quả nhiên vừa rồi tên này chỉ giỏi huênh hoang.
Đúng như dự đoán, sau khi Triệu Thiên Minh đặt tay lên, màn hình nhanh chóng hiện lên dòng chữ A+.
Triệu Thiên Minh tức tối rụt tay lại. Tinh thần lực vốn luôn là niềm tự hào của anh ta cũng bị người ta vượt mặt. Anh ta lườm Bạch Chu Chu một cái rồi đi theo mọi người ra khỏi phòng báo danh.
“Không ngờ cô lại là cấp S đấy.” Triệu Thiên Minh nhíu mày, lẩm bẩm đầy bất mãn.
“Cấp S hiếm lắm sao?” Trong lòng Bạch Chu Chu khẽ động, lẽ nào mình thật sự là thiên tài?
“Tàm tạm, trên trung bình một chút thôi.” Triệu Thiên Minh ghen đến rụng cả răng, giọng điệu cũng trở nên khó nghe.
Anh ta cũng không hoàn toàn nói bừa, thực ra cấp S bậc thấp không hiếm, cứ một nghìn người thì lại có bốn, năm người đạt được.
Thứ thật sự hiếm là cấp SS và SSS, nhưng cái máy cùi bắp của trường không đo ra được, nó chỉ có thể đo đến cấp S mà thôi.
Nghe vậy, trái tim vừa mới lâng lâng của Bạch Chu Chu lại hạ xuống.
Cô đã nói mà, sao bác Lý có thể lừa cô được chứ.
“Đi thôi, tôi mời cô ăn cơm.” Sắc mặt của Triệu Thiên Minh cau có nói: “Tôi đã cá cược thì sẽ chịu thua.”
“Nhưng lúc nãy tôi đâu có đồng ý cá cược với anh.” Bạch Chu Chu lùi lại một bước, cảnh giác nhìn Triệu Thiên Minh.
Tuy cô chỉ là một người bình thường, nhưng trước nay chưa bao giờ lợi dụng người khác, đặc biệt là kẻ cô cực kỳ ghét, càng mong vạch rõ ranh giới, không dính dáng gì thì tốt hơn.
“Ít nói nhảm đi, tôi chưa bao giờ nuốt lời, đã nói mời là mời, nhanh lên.”
Triệu Thiên Minh gắt gỏng.
Bạch Chu Chu còn định từ chối.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy tiếng chụp ảnh từ quang não vang lên xung quanh.
Thực ra cô đã sớm phát hiện có không ít người đang tiến về phía mình.
Nhưng cô chẳng có phản ứng gì, dù sao thì họ cũng đến tìm vị “nhân vật nổi tiếng” bên cạnh cô thôi.
“Anh mà không đi thì sắp bị mọi người vây xem rồi đấy.” Bạch Chu Chu liếc nhìn xung quanh, nhắc nhở.
Mọi người xung quanh đã dần hình thành thế bao vây, họ mặc đồng phục giống nhau, trông có vẻ là học sinh khóa trên.
Những người này giơ quang não chĩa về phía Triệu Thiên Minh, xì xào bàn tán.
Sắc mặt Triệu Thiên Minh rất khó coi, anh ta khoanh tay trước ngực, chậc một tiếng.
“Phiền chết đi được.”
“Giải tán hết đi! Tụ tập ở đây làm gì? Chưa thấy trai đẹp bao giờ à?” Triệu Thiên Minh gầm lên với đám đông: “Tất cả các người rảnh rỗi quá phải không?”
Tiếng hét vang lên, nhưng những người xung quanh không hề có ý định rời đi.
Anh ta chỉ là một con hổ giấy thích hư trương thanh thế, họ sớm đã biết điều này.
Bạch Chu Chu bỏ tay đang bịt tai xuống, mặt không cảm xúc liếc nhìn Triệu Thiên Minh đang như con mèo xù lông, rồi đi thẳng về phía cổng trường.
Không có ai đi theo.
Cổng trường của Học viện Lam Hải rất cao lớn, nhưng lối vào được chia thành hàng chục khu vực nhỏ, mỗi khu vực đều được ngăn cách bởi một tấm chắn bảo vệ trong suốt.
Bạch Chu Chu bắt chước bạn học phía trước, quét quang não vào khu vực cảm ứng bên cạnh tấm chắn.
[Tít, tân sinh viên năm nhất Bạch Chu Chu, vào trường lúc 15 giờ 49 phút.]