Ân Duệ siết chặt nắm đấm ở trong lòng, gửi đi lời mời thách đấu.
[Đối phương đã đồng ý lời mời, đang kết nối.]
Trước mắt loé lên ánh sáng trắng, Ân Duệ trông thấy một cơ giáp cơ bản màu xanh đậm đang bay về phía mình, trong tay còn cầm một vũ khí cỡ lớn trông kỳ quái.
Sao cây búa này trông quen thế?
Ân Duệ bất chợt cảm thấy một tia nguy hiểm, nhưng anh ta đã cố gắng đè nén nó xuống.
Giây tiếp theo, Ân Duệ thành thạo lùi lại và bắt đầu bắn.
Cả người tràn đầy tự tin.
Đùa chắc, môn bắn súng của anh ta đạt điểm tối đa đấy nhé!
Bạch Chu Chu nhìn họng súng liên tục toé lửa của đối phương, trong lòng thầm chắc chắn.
Trình độ bắn súng của cơ giáp này kém xa vị đại thần vừa rồi.
Nhìn chằm chằm những viên đạn đang bay tới, Bạch Chu Chu bình tĩnh vung búa lần nữa.
Trên cây búa, tia lửa bắn ra tung tóe.
Ân Duệ không thể tin nổi: “?”
Cô đỡ được đạn!
Thế này thì đánh đấm kiểu gì?
Ân Duệ vẫn không chịu tin, cho rằng vừa rồi mình quá khinh địch, không nghiêm túc, nên lập tức lấy lại tinh thần, chuẩn bị phát huy toàn bộ thực lực.
Bạch Chu Chu thừa thắng xông lên, xách búa lao nhanh về phía trước, ý định đuổi kịp cơ giáp đối phương, đầu óc không ngừng tính toán, tay chân không ngừng chuyển động.
Loạt đạn thứ ba bị chặn lại, Ân Duệ nhìn khoảng cách ngày càng bị thu hẹp, cùng với một Bạch Chu Chu đang hùng hổ xách búa tới, trong lòng anh ta hoảng hốt.
Anh ta thu nòng súng lại, quay đầu bỏ chạy.
Đầu Bạch Chu Chu đầy dấu chấm hỏi, lập tức xách búa đuổi theo.
Cô đã đối chiến trong khoang mô phỏng nhiều lần, đây là lần đầu tiên gặp phải đối thủ thấy tình hình không ổn là lập tức bỏ chạy.
Tốc độ của cơ giáp hạng nhẹ vốn đã nhanh hơn cơ giáp cơ bản, trong lúc đối phương dốc toàn lực bỏ chạy, khoảng cách giữa hai cơ giáp ngày càng xa.
Hai phút sau, Bạch Chu Chu dừng lại hành động truy đuổi vô nghĩa.
Cơ giáp màu xanh đậm lập tức dừng lại giữa không trung.
Ân Duệ quay đầu lại, thấy vậy liền theo phản xạ bắn thêm một băng đạn.
Lần này, anh ta đã nhìn rõ thao tác của Bạch Chu Chu.
Hướng và lực vung búa của cô lại thay đổi theo thứ tự và tốc độ bắn đạn của anh ta, đằng sau những cú vung trông có vẻ hỗn loạn, mỗi một viên đạn đều bị cây búa chặn lại một cách chính xác.
“Thôi xong, lại thêm một kẻ biến thái nữa.”
Sự tự tin của Ân Duệ bị đả kích nặng nề chưa từng có.
Cơ giáp hạng nhẹ màu vàng kim lập tức dừng lại giữa không trung, từ bỏ chống cự, bị Bạch Chu Chu nhanh chóng đuổi kịp và đánh trúng buồng lái.
Thua toàn tập.
Trong phòng chờ, Ân Duệ bực bội tháo mũ bảo hiểm, ôm mặt hoài nghi cuộc sống.
Thử đặt mình vào vị trí của cô, với tinh thần lực cấp S của mình, liệu anh ta có thể dùng búa lớn chặn đạn không? Thực ra nếu luyện tập một chút thì cũng miễn cưỡng làm được, nhưng tuyệt đối không thể ung dung tự tại như vậy.
Nói cách khác, có lẽ tinh thần lực của Bạch Chu Chu còn cao hơn cả cấp S!
Ân Duệ thở dài một hơi.
Bên kia, Bạch Chu Chu đã bắt đầu một trận đối chiến mới.
Cảm giác lần này rất khác so với trước, sau khi có được lối chơi mới, cô không còn chỉ biết né tránh khi đối mặt với vũ khí nóng nữa.
Thần kinh của Bạch Chu Chu thả lỏng chưa từng thấy, lúc này cô đột nhiên phát hiện mình có thể nắm bắt toàn diện hơn động thái của cơ giáp đối phương.
Điều này khiến cô mơ hồ cảm thấy như mình đã quay trở lại thời chém Trung Tộc trên hành tinh hoang vu, mọi thao tác đều trở nên thuận buồm xuôi gió.
Thành thạo rút ngắn khoảng cách với đối thủ ngay từ đầu, nhanh chóng chặn đứng những viên đạn bắn tới, tiết kiệm toàn bộ thời gian né tránh, Bạch Chu Chu nhanh chóng thuận lợi đập trúng buồng lái của đối phương.
Toàn bộ quá trình như mây trôi nước chảy, chưa đầy nửa phút đã kết thúc trận đấu.
Bạch Chu Chu không hề do dự lại hăng hái bước vào trận tiếp theo.
Đối thủ lần này là một cơ giáp hạng trung màu xám xịt, trông có vẻ phản ứng rất chậm, mãi cho đến khi Bạch Chu Chu sắp lao đến trước mặt mà vẫn không có bất kỳ hành động nào.
Tuy nhiên, ngay khi Bạch Chu Chu vung búa sắp đánh trúng, trong lòng cô đột nhiên dâng lên một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.
Quả nhiên, ngay khi cây búa chạm vào vị trí buồng lái, cơ giáp của đối phương đột ngột lắc mình, nhanh chóng né được đòn chí mạng.
Mà lúc này, họng súng của đối phương đã không biết từ lúc nào dí sát vào phần bụng cơ giáp của Bạch Chu Chu, nhắm thẳng vào vị trí buồng lái.
Một tiếng súng vang lên.
Bạch Chu Chu nhanh chóng né tránh, viên đạn sượt qua eo bay ra ngoài.