Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường

Chương 43

Trước Sau

break

“Chuyện này không phải rất đơn giản sao? Bán đi rồi thì đánh vài trận là lấy lại được, cũng không tốn bao nhiêu thời gian.” Thời Thiên Dực thản nhiên nói: “Sinh viên thôi mà, không có mấy người đặc biệt mạnh.” 

Vì vậy anh ta mới phấn khích như vậy khi gặp Bạch Chu Chu, một viên ngọc thô như cô thật sự rất hiếm có. 

Triệu Thiên Minh lại tò mò hỏi: “Vậy tại sao ngày nào anh cũng phải giữ điểm chỉ kém người hạng tám một điểm vậy?” 

Thời Thiên Dực liếc nhìn Bạch Chu Chu, rồi suy nghĩ một giây, cuối cùng nói thật. 

“Bởi vì tôi nhận tiền của người hạng tám, trong lúc tôi còn ở trong top mười, điểm không được vượt qua cô ấy.” 

Triệu Thiên Minh gật đầu lia lịa, còn muốn hỏi thêm, liền bị Bạch Chu Chu kéo lại. 

“Thôi được rồi đấy.” 

“Câu hỏi cuối cùng.” Triệu Thiên Minh giãy ra, nhìn về phía Thời Thiên Dực, mặt đầy thành khẩn: “Anh Thời, tại sao anh lại dùng vũ khí lạnh vậy?” 

“Bởi vì, vũ khí nóng chẳng có gì thú vị, không có tính thử thách, tùy tiện là loại được người khác, không vui.” Thời Thiên Dực nói. 

Bạch Chu Chu: “...” 

Triệu Thiên Minh: “...” 

Thôi được rồi, đây chính là thế giới của các ông lớn. 

“Hơn nữa, tôi vẫn luôn đánh giải đấu cơ giáp ngầm bên ngoài, ở đó chỉ cho dùng vũ khí lạnh, tôi lười đổi, nên thống nhất cả hai bên luôn.” Thời Thiên Dực nói. 

“Giải đấu ngầm?” Bạch Chu Chu nghe thấy một từ mình chưa từng nghe qua, cô lặp lại. 

Cái tên này nghe sao có vẻ không hợp pháp lắm nhỉ? 

Triệu Thiên Minh thấy vẻ mặt Bạch Chu Chu có gì đó không đúng, vội vàng giải thích. 

“Đừng nghĩ nhiều, người ta là nơi kinh doanh hợp pháp có giấy phép đàng hoàng. Giải đấu ngầm là một thể thức thi đấu, loại thi đấu này chỉ được dùng vũ khí lạnh, sống chết không bàn, tiền hoa hồng cũng nhiều hơn giải đấu công khai một chút.” 

“Ồ, ra là vậy.” Bạch Chu Chu nửa tin nửa ngờ: “Có vui không? Tôi có thể đến xem không?” 

“Đương nhiên là được, lần sau tôi thi đấu sẽ dẫn cô đi.” Thời Thiên Dực cười nói. 

“Tôi cũng muốn đi.” Triệu Thiên Minh vội giơ tay. 

Lỡ Bạch Chu Chu cũng bị dụ đi thi đấu thì nguy hiểm lắm, anh ta phải trông chừng mới được. 

“Được.” Thời Thiên Dực vui vẻ đồng ý, sau đó nhìn về phía Bạch Chu Chu: “Chu Chu, hai ngày nay cô thi đấu trên khoang mô phỏng thế nào rồi?” 

Với trình độ của cô, lấy được khoảng bảy tám mươi điểm chắc không thành vấn đề. 

“Cũng ổn.” Bạch Chu Chu khiêm tốn đáp. 

Triệu Thiên Minh vênh váo khoe khoang: “Siêu đỉnh, tối qua một mình cô ấy kiếm được hơn hai trăm điểm!” 

Thời Thiên Dực ngẩn ra: “Thế phải đánh bao nhiêu trận?” 

“Thì, hơn một trăm trận.” Không hiểu sao Bạch Chu Chu lại thấy hơi ngại. 

“Anh không xem diễn đàn à? Hôm qua mấy trăm người xếp hàng đòi thách đấu cô ấy đấy.” Triệu Thiên Minh không chút ngượng ngùng mà tâng bốc Bạch Chu Chu lên tận mây xanh: “Bị Chu Chu xử lý từng người một, bây giờ vẫn còn đang gào khóc trên diễn đàn kìa!” 

Thời Thiên Dực có xem bài đăng đó, chỉ là anh ta không để ý ID cụ thể bên trong là gì. 

Lúc xem còn cảm thấy rất hoang đường, sau khi biết nhân vật chính là Bạch Chu Chu, ngẫm lại, lại thấy khá hợp lý. 

“Cứ theo tốc độ phát triển này, không chừng cô có thể kịp tham gia giải đấu cơ giáp liên trường năm nay đấy.” Thời Thiên Dực nảy ra một ý, đôi mắt trong veo, nghiêm túc nói: “Biết đâu năm nay chúng ta còn có thể làm đồng đội.” 

“Không thể nào đâu, đến giờ tôi còn chưa biết dùng vũ khí nóng, cho dù đến lúc đó thật sự được đi thi đấu, chẳng phải là kéo chân mọi người sao?” Bạch Chu Chu cười xua tay, từ tận đáy lòng cảm thấy chuyện vô lý như vậy không thể nào xảy ra với mình được. 

“Mỗi năm đội vô địch của giải đấu cơ giáp liên trường đều có người dùng vũ khí lạnh.” Thời Thiên Dực cẩn thận nhớ lại, trịnh trọng nói: “Còn nửa năm nữa, nếu cố gắng, biết đâu thật sự khả thi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc