Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường

Chương 39

Trước Sau

break

Bà ta nhìn cô gái đang đứng trước mặt, trong đầu bỗng ùa về rất nhiều ký ức. Khí thế sắc bén thường ngày bỗng thu lại, trông bà ta lại hiền hòa đến lạ. 

“Vâng.” Bạch Chu Chu khẽ cúi đầu đáp. 

Đây là lần đầu tiên cô ngủ gật trong lớp bị chủ nhiệm gọi ra ngoài, chỉ một lát thôi mà lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng. 

“Không ngờ bây giờ vẫn còn có người trẻ tuổi học điều khiển cơ giáp bằng tay.” Chủ nhiệm Long trầm ngâm một lát rồi nói: “Đây là thiếu sót của học viện. Tôi sẽ đề xuất với trường để thêm cơ giáp điều khiển bằng tay vào hệ thống khoang mô phỏng.” 

Còn cả những môn văn hóa dựa trên nền tảng cơ giáp cảm biến này nữa, vốn dĩ bà ta muốn tất cả sinh viên phải nắm vững kiến thức cơ bản nên mới đổi thành môn bắt buộc, đúng là bà ta đã không cân nhắc đến trường hợp đặc biệt như Bạch Chu Chu. 

Bạch Chu Chu đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe sáng rực lên: “Em cảm ơn cô!” 

Nếu có cơ giáp điều khiển tay, thời gian cô có thể thi đấu trong khoang mô phỏng sẽ được kéo dài hơn rất nhiều! 

“Được rồi, về lớp đi.” Chủ nhiệm Long xua tay: “Sau này có thực sự không hiểu bài thì cũng đừng ngủ gật ở bàn đầu.” 

“Em biết rồi.” Bạch Chu Chu gật đầu lia lịa, chân phải lặng lẽ lùi một bước, chuẩn bị quay về lớp. 

“Khoan đã.” Chủ nhiệm Long đưa tay phải ra: “Cho tôi xin phương thức liên lạc. Trong trường không có nhiều giáo viên biết về cơ giáp điều khiển bằng tay đâu, em có khó khăn gì trong học tập thì có thể tìm tôi.” 

“Dạ vâng, em cảm ơn cô.” Bạch Chu Chu gật đầu lia lịa, sau khi thêm tài khoản của chủ nhiệm Long xong cô lủi thủi quay về lớp. 

Lúc này vừa hay đến giờ giải lao. 

Thấy Bạch Chu Chu bước vào cửa, Triệu Thiên Minh lập tức lao tới, túm lấy cô bạn ngó nghiêng từ trên xuống dưới. 

“Chu Chu, cô không sao chứ?” 

“Tôi không sao, cô giáo ấy tốt tính lắm.” 

Bạch Chu Chu chẳng hiểu mô tê gì, thấy Triệu Thiên Minh nhìn mình như gặp ma, cô thắc mắc: “Sao thế?” 

“Đó là chủ nhiệm Long đấy! Năm nay hiệu trưởng phải chi bộn tiền mới mời được bà ấy về để đào tạo đội tuyển vô địch đó. Bà ấy từng dạy dỗ rất nhiều nhân vật lớn, nguyên soái đương nhiệm ngày xưa cũng là học trò của bà ấy.” 

“Bà ấy nổi tiếng là nghiêm khắc, thế mà lại không mắng cô à?” Triệu Thiên Minh hỏi với vẻ không thể tin nổi. 

“Không thật mà.” Bạch Chu Chu lắc đầu, trước mắt vẫn còn quay cuồng. 

“Đầu tôi vẫn còn hơi đau, tôi ngồi nghỉ một lát đã.” 

Nghe Bạch Chu Chu nói vậy, Triệu Thiên Minh vội im bặt, đỡ cô ngồi xuống ghế. 

Anh ta ngồi xổm bên cạnh Bạch Chu Chu, mặt đầy lo lắng: “Cô nói xem, hơn hai trăm điểm đó phải đánh bao nhiêu trận chứ? Cô cũng liều quá rồi đấy!” 

Bạch Chu Chu ôm đầu, uể oải xua tay: “Anh tìm cho tôi nhiều người như vậy, không thể lãng phí được!” 

Dù có biết trước đánh lâu như thế sẽ bị đau đầu, cô cũng vẫn sẽ đánh. Dù sao đây cũng là tấm lòng của Triệu Thiên Minh, tìm được nhiều người như vậy trong thời gian ngắn đâu phải chuyện dễ. 

Nghe vậy, Triệu Thiên Minh đờ ra một lúc. 

“Tối qua tôi có tìm ai cho cô đâu?” 

Anh ta tìm đối thủ cho Bạch Chu Chu theo tần suất ba ngày một người, người tiếp theo anh ta đã hẹn vào ba ngày sau rồi. 

Mục tiêu của anh ta trước giờ chỉ là không bị lưu ban, chẳng có hoài bão gì lớn lao, càng không thể để đại lão của mình vì chuyện này mà kiệt quệ tinh thần lực. 

Bạch Chu Chu: “Hả?” 

Bạch Chu Chu: “Thế những người đó ở đâu ra? Phải mấy trăm người lận đó.” 

Hai người nhìn nhau, rồi cùng lúc mở quang não lên. 

Nơi có thể kéo được nhiều sinh viên như vậy trong thời gian ngắn chỉ có một, diễn đàn của học viện. 

Trên trang chủ diễn đàn, một bài đăng được tô đỏ in đậm đang lơ lửng trên cùng. 

[Tố cáo, sinh viên năm nhất vừa khai giảng đã công khai thuê người cày điểm, một đêm cày lên hạng nhất bảng xếp hạng tích phân năm nhất.] 

LZ: [Mọi người vào mà xem này, hạng nhất năm nhất bây giờ ấy, một đêm đánh một trăm bốn mươi sáu trận mà hốt được hai trăm tám mươi điểm. Giờ bọn cày điểm thuê trắng trợn thế này rồi cơ à?] 

1L: [Đẩy.] 

2L: [Tôi vào xem rồi, ngoài cậu ta ra, đến giờ năm nhất vẫn chưa có ai được trăm điểm cả.] 

… 

10L: [Gan to thật, không thèm diễn một chút nào luôn à?] 

11L: [Người khác thì vất vả kiếm từng điểm học phần, sao cứ có mấy đứa khốn nạn thế này nhỉ, đáng ghét thật!] 

...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc