Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường

Chương 33

Trước Sau

break

Bạch Chu Chu lắc đầu, đi đến khoang mô phỏng rồi nằm xuống. 

Cảnh tượng trước mắt nhanh chóng biến thành những bức tường trắng quen thuộc, sau khi Bạch Chu Chu khởi động cơ giáp, một dòng chữ nhỏ hiện ra trước mặt. 

[Học viên số 5648931 gửi lời mời đối chiến đến bạn, có chấp nhận không?] 

“Chấp nhận.” Bạch Chu Chu nói. 

[Đang kết nối cho bạn.] 

[Kết nối thành công.] 

Lần này Bạch Chu Chu không hề lơ đãng, cô luôn cố gắng mở to mắt, tập trung vào mọi thứ trước mặt. 

Quả nhiên, sau khi ánh sáng trắng lóe lên, trước khi cảnh vật dần trở nên rõ ràng, một bóng trắng mờ ảo đã xuất hiện ở phía trước. 

Bạch Chu Chu đẩy tốc độ cơ giáp lên mức tối đa ngay, lao về phía bóng trắng. 

Khoan đã! Sao anh ta không động đậy? 

Không kịp nghĩ nhiều, Bạch Chu Chu vung búa đập xuống. 

Gã tóc vàng vừa cảm nhận được mình đã vào sân đấu, đang định giơ tay lên để tổ chức đợt tấn công đầu tiên, thì một cây búa lớn đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt. 

Một tiếng nổ lớn vang lên. 

Mảnh vỡ văng tung tóe. 

[Buồng lái đã bị hư hỏng, trận đấu kết thúc.] 

Giọng nói máy móc vang lên, những bức tường trắng lại xuất hiện trước mặt. 

Bạch Chu Chu tháo mũ bảo hiểm xuống, hoang mang đến mức cả khuôn mặt nhíu lại. 

Thế là xong rồi á? 

Vậy mà cô đã căng thẳng cả buổi sáng! 

Hôm qua thái độ của tên tóc vàng ngông nghênh như thế, mà lại gà đến mức này ư? Hoàn toàn không thể sánh được với những đối thủ cô từng gặp trước đây. 

Bạch Chu Chu nhạy bén nhận ra có gì đó không ổn. 

Nếu kỹ năng của anh ta đã gà đến thế, thì đồng đội của anh ta phải mạnh đến mức nào mới gánh nổi để anh ta không bị ở lại lớp chứ? 

Một ý nghĩ kỳ lạ lóe lên trong đầu Bạch Chu Chu, nhưng dù cố suy nghĩ kỹ hơn, cô vẫn không tài nào nắm bắt được manh mối. 

Đúng lúc này, trên bức tường trắng vốn trống không bỗng từ từ hiện ra một bảng biểu hình chữ nhật, bên trên là năm chữ lớn - Bảng Xếp Hạng Tích Phân. 

Bạch Chu Chu không hề để ý đến thứ này, ngay khoảnh khắc bảng xếp hạng xuất hiện, cô đã thoát ra ngoài. 

Ngay trước khi Bạch Chu Chu ngồi dậy khỏi khoang mô phỏng, giọng nói vừa cà lơ phất phơ vừa cực kỳ đáng đòn của Triệu Thiên Minh đã lọt vào tai cô. 

“Lúc nãy đã nói với mày rồi, đồng đội mới của ông đây siêu lợi hại. Cái loại như mày đến xách giày cho cô ấy còn không xứng. Sao nào? Không phục à? Không phục thì nhào vô đây làm một trận, tao xếp số cho mày.” 

“Đấu thì đấu! Đưa ID của cô ta đây!” Giọng nói đang tức điên lên truyền đến từ quang não. 

“Triệu Thiên Minh.” Bạch Chu Chu đưa tay kéo tay áo của Triệu Thiên Minh lại. 

Triệu Thiên Minh định buông lời cà khịa tiếp, nhưng lực kéo trên cánh tay đã cắt ngang lời anh ta. Anh ta kinh ngạc đến khó tin: “Nhanh vậy sao? Cô xử gọn anh ta rồi à?” 

Bạch Chu Chu không trả lời, vẻ mặt cô đanh lại, hỏi: “Người này là sinh viên năm mấy?” 

“Năm hai.” Triệu Thiên Minh đáp ngay. 

“Có thể để anh ta thách đấu với tôi ngay bây giờ được không?” Bạch Chu Chu hỏi. 

“Được chứ, cô yên tâm.” Triệu Thiên Minh không hỏi lý do, chỉ quả quyết gật đầu với Bạch Chu Chu. 

Bạch Chu Chu lập tức nằm lại vào khoang. 

Chờ khoảng hai phút, một khung thông báo hiện ra trước mắt cô. 

[Học viên số 2516438 gửi lời mời quyết đấu đến bạn. Có chấp nhận không?] 

“Chấp nhận.” Bạch Chu Chu gật đầu. 

Ngay giây tiếp theo, khung cảnh thay đổi. 

Bạch Chu Chu vẫn lao lên trước như thường lệ. Nhưng lần này, cô đột nhiên nghe thấy tiếng xé gió của một cỗ cơ giáp đang lao tới cực nhanh từ phía trước. 

Nguy hiểm! 

Bạch Chu Chu lùi lại nửa bước, giơ cây búa lớn lên chắn trước ngực, dùng cán búa để đỡ đòn. 

Một tiếng “keng” giòn giã vang lên. Tia lửa tóe ra từ cú va chạm của kim loại. 

Lúc này Bạch Chu Chu mới nhìn rõ cỗ cơ giáp hạng nhẹ trước mặt đang cầm một thanh đoản kiếm sắc bén. 

Cô dùng sức cả hai tay, gạt phăng thanh đoản kiếm bằng cán búa, rồi nhanh như chớp bổ thẳng về phía đối phương. 

Cơ giáp hạng nhẹ đã phán đoán trước được đòn tấn công của Bạch Chu Chu, nó né người trong chớp mắt, chân phải giẫm lên cây búa lớn, đồng thời vung đoản kiếm chém ngang. 

Bạch Chu Chu ngửa người ra sau, vừa né được đòn tấn công vừa xoay cây búa lớn hất văng cỗ cơ giáp kia ra xa. 

Toàn bộ chuỗi hành động diễn ra chỉ trong nháy mắt. Cả hai nhìn nhau, và trong ánh mắt họ, ngọn lửa chiến đấu cùng bùng lên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc