Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường

Chương 28

Trước Sau

break

Bạch Chu Chu thầm tính toán thời gian, rồi bắt tay vào lắp ráp. 

“Về rồi làm cũng được mà, không sao đâu, dù sao cũng cho cô rồi.” Triệu Thiên Minh thúc giục: “Đi thôi đi thôi, ra ngoài chơi.” 

Nghe vậy, Bạch Chu Chu đắn đo hai giây rồi quyết định bỏ luôn đống linh kiện vương vãi trên sàn. Cô phủi tay, đứng bật dậy. 

“Vậy đi thôi.” 

Cô đã tò mò về Chủ Tinh từ lâu rồi. Trong tưởng tượng của cô, Chủ Tinh chính là biểu tượng của sự hùng mạnh, phồn hoa và công nghệ đỉnh cao, nơi sở hữu mọi thứ tốt đẹp nhất vũ trụ. 

“Chúng ta đi đâu chơi?” 

Bạch Chu Chu cất bộ cơ giáp còn nguyên vẹn kia vào nút không gian rồi đưa cho Triệu Thiên Minh, tiện tay đóng cửa lại. 

“Trung tâm thương mại. Tôi đưa cô đi ăn trước, sau đó đi mua sắm,” Triệu Thiên Minh nói: “Tôi mời.” 

Lúc này, kiến thức của Triệu Thiên Minh về sở thích của con gái vô cùng nghèo nàn. Nhưng cũng may, Bạch Chu Chu cũng chẳng biết gì nhiều về Chủ Tinh, thế là cả hai nhanh chóng thống nhất. 

“Đi thôi, xuất phát!” Bạch Chu Chu hào hứng nói. 

… 

“Đây là trung tâm thương mại mà anh nói đấy à?” 

Bạch Chu Chu ngước nhìn tòa kiến trúc khổng lồ lơ lửng trên trời mà không khỏi cảm thán. 

Đây mà là trung tâm thương mại sao? Rõ ràng là một cung điện thì có. 

Tòa nhà trước mắt toàn một màu trắng tinh, chiếm một diện tích cực lớn, tường còn được khảm những viên pha lê trắng vụn, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Ngay cả con đường bên ngoài cũng được lát bằng những viên sỏi cầu vồng ghép từ đủ loại khoáng thạch, chỉ nhìn thôi cũng thấy mãn nhãn. 

Triệu Thiên Minh đỗ phi thuyền vào bãi, mở cửa giúp Bạch Chu Chu rồi nói với vẻ hơi tiếc nuối: “So với các trung tâm thương mại khác thì ở đây có hơi sơ sài.” 

Bạch Chu Chu: “?” 

Sơ sài chỗ nào? 

Trên đường đi cô đã thấy rồi, những trung tâm thương mại khác đều có dáng vẻ hết sức bình thường, chứ không lấp la lấp lánh như thế này. 

“Nhưng ở đây có đủ cả, hàng hóa cũng khá đầy đủ.” 

Triệu Thiên Minh đưa cho Bạch Chu Chu một chiếc xe đẩy mua sắm, cố tỏ ra mình là người đáng tin cậy. 

“Cô muốn mua gì cũng được, tôi là vvvvvvip của trung tâm này, tất cả sản phẩm ở đây đều được giảm giá năm mươi phần trăm.” 

“Được, cảm ơn anh.” 

Bạch Chu Chu bắt chước Triệu Thiên Minh đứng lên bàn đạp bên dưới xe đẩy. 

Chiếc xe lơ lửng bay lên. 

[Chào mừng quý khách đến với trung tâm thương mại Ức Vân, tôi là Tiểu Ức, rất hân hạnh được phục vụ.] 

Phía trên tay vịn, một bảng điều khiển màu xanh lam nhạt bán trong suốt hiện ra. 

Bên trong trung tâm thương mại. 

Khoảng sân trống ở trung tâm đặt một tác phẩm điêu khắc bằng pha lê mang đậm hơi thở hậu hiện đại. Xung quanh tác phẩm là một hàng robot hướng dẫn đang đứng ngay ngắn trong bể năng lượng để sạc pin. 

Có lác đác vài người qua lại, xung quanh vô cùng yên tĩnh. 

Bạch Chu Chu đi theo Triệu Thiên Minh đến nhà hàng trên tầng năm ăn món dị thú nướng than đặc trưng, sau đó bắt đầu dạo chơi từng cửa hàng một theo lộ trình do xe đẩy vạch ra. 

Cuối cùng, Triệu Thiên Minh đột ngột dừng lại trước một cửa hàng thời trang nữ. 

“Bạch Chu Chu, tôi thấy chiếc váy kia hợp với cô lắm đấy.” Triệu Thiên Minh kéo Bạch Chu Chu đang mải mê lướt xe đẩy như đua xe lại, chỉ vào chiếc váy liền màu trắng trên người robot ma-nơ-canh của một cửa hàng. 

Chiếc váy này trông tổng thể rất đơn giản, không có chi tiết thừa thãi, chiều dài khoảng trên đầu gối một chút. 

“Thật không?” Bạch Chu Chu nhìn sang. 

Cũng có gì đặc biệt đâu nhỉ? 

“Cô vào thử đi, tôi thấy hợp lắm!” Triệu Thiên Minh xúi giục. 

“Thôi được.” Bạch Chu Chu gật đầu. 

Nhân lúc Bạch Chu Chu vào phòng thay đồ, Triệu Thiên Minh kéo cô nhân viên hướng dẫn bên cạnh lại, đưa quang não của mình ra để chứng minh thân phận. 

“Gói cho tôi tất cả quần áo trong cửa hàng này theo số đo của cô ấy.” Triệu Thiên Minh nói: “Sau đó tổ chức một hoạt động rút thưởng bằng trò bắn súng, rồi tặng những thứ này cho cô ấy.” 

Giờ anh ta đã tin chắc rằng, Bạch Chu Chu chính là vị đại lão mà ông trời phái xuống để cứu rỗi cuộc đời quá đỗi xui xẻo của anh ta. Vì vậy, anh ta cần phải sắm cho đại lão của mình một bộ cánh thật lộng lẫy. 

Bạch Chu Chu mặc chiếc váy đã lâu không mặc, có chút không quen đi đến trước gương thử đồ, xoay một vòng. 

Chiếc váy này như thể được may đo riêng cho cô, vừa vặn không thể tả. 

Đã quá lâu rồi cô không mặc váy. Ở hành tinh hoang vu, để tiện cho việc di chuyển, tất cả quần áo của cô đều là áo phông và quần đùi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc