Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường

Chương 23

Trước Sau

break

Thế này… là thắng rồi à? 

Bạch Chu Chu ngồi dậy trong khoang mô phỏng, có chút không dám tin. 

Cảm giác choáng váng kỳ lạ vẫn còn vương vấn, đầu óc quay cuồng hơi khó chịu. 

Cô còn chưa kịp hoàn hồn thì tiếng gõ cửa dồn dập đã vang lên, kèm theo đó là giọng nói ồn ào của Triệu Thiên Minh. 

“Chu Chu! Chu Chu! Bạch Chu Chu!” 

“Tới đây.” 

Bạch Chu Chu gắng gượng đứng dậy, ra mở cửa cho Triệu Thiên Minh. 

“Chu Chu, ban nãy tôi quên nói với cô, tạm thời đừng kích hoạt khoang mô phỏng toàn ảnh vội, cái thứ đó hay hố người lắm, vào rồi mà không đấu một trận thì nó không cho ra đâu. Năm đầu tiên tôi bị lừa một vố rồi.” 

Triệu Thiên Minh thấy cửa mở là tuôn một tràng dài. 

Rồi anh ta phát hiện sắc mặt người đối diện có vẻ không được tốt lắm. 

Bạch Chu Chu tựa vào khung cửa, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, mắt đầy vẻ mệt mỏi, mái tóc đuôi ngựa cao vốn luôn năng động cũng rũ xuống, trông chẳng có chút sức sống nào. 

Trong lòng Triệu Thiên Minh kêu “lộp bộp”, anh ta dè dặt hỏi. 

“Không phải chứ? Cô vào rồi à?” 

Một tân binh chưa từng lái cơ giáp sẽ có trải nghiệm thế nào khi chiến đấu mô phỏng? 

Có thể cử động được tay chân đã là may mắn lắm rồi. Thậm chí, nếu có tinh thần lực đủ lớn để điều khiển cơ giáp bay được vài vòng, xuống đất mà không nôn thì đã được coi là cực kỳ có thiên phú. 

“Hay là cô nghỉ ngơi trước đi, ngày mai tôi lại đến tìm cô nhé?” 

Vẻ mặt Triệu Thiên Minh đầy lo lắng. 

Vốn dĩ anh ta đến để mời Bạch Chu Chu tới phòng luyện tập lái thử cơ giáp. Trước khi đi, anh ta đã mang theo mỗi loại cơ giáp một chiếc chưa từng dùng qua, trong đó có cả cơ giáp loại cơ bản, giống hệt loại tiêu chuẩn trong khoang mô phỏng của trường. 

Triệu Thiên Minh định tặng nó cho Bạch Chu Chu làm quà, để báo đáp ân tình cô đã bảo anh ta chạy trước khi gặp nguy hiểm. 

“Không cần đâu.” Bạch Chu Chu lắc đầu, cảm thấy bớt choáng hơn: “Anh tìm tôi có chuyện gì không?” 

“Cũng không có gì to tát, chỉ là rủ cô đi lái thử cơ giáp thôi.” 

Triệu Thiên Minh nói nhỏ, rồi mắt sáng lên, vỗ trán một cái, lôi từ trong nút không gian ra hai bộ quần áo lấp lánh quen thuộc. 

“À, đúng rồi, còn có bộ trang bị phòng ngự cấp cao nhất mà tôi đã hứa với cô nữa.” 

Bạch Chu Chu nhìn hai bộ quần áo lấp lánh đầy khoáng thạch được chìa ra trước mặt, ánh mắt cô lộ rõ vẻ từ chối. 

Dưới ánh mặt trời, chúng lại càng sáng hơn, ngang nhiên thể hiện sự tồn tại của mình. 

Bạch Chu Chu gần như có thể tưởng tượng ra cảnh mình mặc bộ đồ này ra đường sẽ thu hút bao nhiêu ánh nhìn. 

“Cảm ơn, nhưng không cần đâu. Chúng trông hơi lớn, chắc tôi mặc không vừa.” 

Bạch Chu Chu khéo léo từ chối. 

“Bộ đồ này sẽ tự động thay đổi kích thước theo dáng người mặc đấy.” 

Triệu Thiên Minh nhét bộ quần áo vào tay Bạch Chu Chu, thuận miệng nói. 

“Nếu cô không muốn mặc mà định bán đi, thì tháo rời từng viên khoáng thạch ra bán lẻ sẽ được giá hơn đấy.” 

Triệu Thiên Minh biết không phải ai cũng chấp nhận được gu thẩm mỹ của mình, nhưng không sao cả, trước giờ anh ta luôn nói là làm. Dù sao thì anh ta cũng đã đưa đồ rồi, còn xử lý thế nào là chuyện của Bạch Chu Chu. 

“Ồ, cảm ơn.” 

Thấy không từ chối được, Bạch Chu Chu đành ôm lấy bộ quần áo, quay người đặt chúng lên ghế sô pha. 

Triệu Thiên Minh thấy hành động của Bạch Chu Chu, vừa thở phào nhẹ nhõm, mặt lại vừa lộ vẻ ngập ngừng muốn nói. 

“Sao thế?” 

Bạch Chu Chu quay đầu lại. 

“Thì là, cái đó…” Triệu Thiên Minh gãi tay, vành tai ửng lên một vệt hồng, trông càng nổi bật trên nền tóc mái màu xanh biếc. 

“Thật ra thì, thất bại một lần cũng chẳng là gì đâu.” 

“Người lần đầu lái cơ giáp mà thành công được thì hiếm lắm. Ban đầu không quen là chuyện bình thường, lần sau chắc chắn sẽ thành công, tôi tin cô.” 

“Chỉ cần chúng ta chăm chỉ luyện tập, rồi sẽ có ngày chiến thắng thôi.” 

“Ai nói tôi thua?” 

Giọng nói thoáng ý cười của Bạch Chu Chu cắt ngang lời an ủi luyên thuyên của Triệu Thiên Minh. 

“Hả?” Triệu Thiên Minh đang vắt óc tìm lời an ủi bỗng ngẩng đầu lên. 

Lẽ nào đây là sự khác biệt giữa cao thủ và người thường? Thế này thì đả kích người khác quá rồi còn gì? 

“Lần đầu cô lái cơ giáp mà không thấy choáng à?” Triệu Thiên Minh không thể tin nổi. 

“Choáng.” Bạch Chu Chu gật đầu. 

“Không cảm thấy tay chân mất kiểm soát sao?” Triệu Thiên Minh hỏi tiếp. 

“Tất nhiên là có.” Bạch Chu Chu nói thêm: “Nhưng có vẻ đối thủ còn yếu hơn, cậu ta bắn gần một nghìn phát đạn mà vẫn không loại được tôi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc