…
Lại một cái cây lớn bị húc đổ, Bạch Chu Chu xách cổ áo Triệu Thiên Minh nhảy đi.
Ánh mắt cô dán chặt vào con quái vật khổng lồ trước mặt, trong đầu không ngừng tính toán lộ trình tiếp theo của nó. Nhân lúc nó quay đầu định lao tới, cô đẩy mạnh Triệu Thiên Minh vẫn còn đang ngây người ra xa.
Ngay sau đó, thấy con dị thú định vồ lấy Triệu Thiên Minh, cô liền xông thẳng lên. Tay nắm chặt con dao đá lúc nãy, cô rạch một nhát mạnh vào chân nó rồi nhanh chóng lùi ra xa.
Máu tươi màu hồng nhạt bắn tung tóe.
Con thỏ khổng lồ lập tức nổi điên, bỏ mặc Triệu Thiên Minh mà quay sang tấn công Bạch Chu Chu.
“Triệu Thiên Minh, mau chạy đi!” Bạch Chu Chu chật vật né tránh bộ vuốt to như quả núi của con thỏ, hét lớn với Triệu Thiên Minh vẫn còn đang đứng ngây ra ở bên cạnh.
Sau khi thấy lớp màng bảo vệ trên người năm người kia, Bạch Chu Chu biết sẽ không có chuyện gì nguy hiểm nên đã sớm ngứa ngáy chân tay, muốn thử so tài với con thỏ khổng lồ này một phen.
Nhưng bên cạnh vẫn còn một đồng đội, cô thực sự không thể bung hết sức, lúc nào cũng sợ lỡ tay một cái là cả hai cùng bị loại.
“Anh đi nộp thành tích trước đi!”
Lại chọn đúng thời cơ rạch thêm một nhát vào chân sau con thỏ, Bạch Chu Chu vừa lăn người về phía ngược lại để né đòn, vừa hối hả giục.
Lúc này, cô đã không còn vẻ ung dung như trước, trông khá là thảm hại.
Triệu Thiên Minh chấn động.
Cô ấy cư nhiên nhường cơ hội sống duy nhất cho mình?
Hốc mắt Triệu Thiên Minh ươn ướt, anh ta vác hai con dị thú trên vai, nhìn Bạch Chu Chu đang cố gắng tạo cơ hội cho mình chạy thoát, ánh mắt đầy quyết tâm chạy về phía điểm nộp.
Bạch Chu Chu hoàn toàn không biết anh chàng xui xẻo kia đã tự biên tự diễn những gì trong đầu. Thấy Triệu Thiên Minh đã chạy đi xa, ánh mắt cô trầm xuống.
Cô chống một tay xuống đất, khí thế quanh người trở nên tập trung cao độ.
Sau đó, khi con thỏ khổng lồ lao tới lần nữa, cô không né tránh mà ngược lại còn xông lên, tung người bay lên tóm lấy đám lông dài trên móng vuốt trước của nó, tay phải dùng sức đâm con dao đá vào, rồi mượn sức nặng của bản thân để lại một vết cắt dài ngoằng trên chân thỏ.
Giây tiếp theo, Bạch Chu Chu bị con thỏ khổng lồ quăng văng ra, cả người đập mạnh vào một cái cây.
Da con thỏ này không dày!
Nén cơn đau dữ dội, một tay cô bám chặt vào thân cây, đúng lúc con thỏ há to miệng lao tới, cô dùng sức đu cả người lên.
Cùng lúc đó, thân cây bị con thỏ cắn gãy, còn Bạch Chu Chu thì đã tóm được đám lông trên tai nó.
Con thỏ khổng lồ điên cuồng lắc đầu, định hất văng con người đáng ghét này xuống.
Mượn lực này, Bạch Chu Chu đột ngột buông tay, cả người bị ném lên không trung. Giữa không trung, cô nhanh chóng điều chỉnh tư thế, hai tay nắm chặt chuôi dao, lợi dụng lực rơi xuống mà đâm mạnh con dao vào động mạch cổ của con thỏ.
Con dao này nhỏ quá!
Khi bị con thỏ quăng bay đi lần nữa, Bạch Chu Chu thầm nghĩ.
Nhưng may thay, lúc này con thỏ cũng đã mất khả năng di chuyển và ngã gục xuống đất.
Giữa ánh mắt kinh hãi của năm người đứng xem xung quanh, Bạch Chu Chu đứng dậy, nhặt con dao đá bên cạnh lên rồi bồi thêm hai nhát nữa vào vết thương.
Đứng chờ một lúc, thấy con thỏ khổng lồ không có dấu hiệu thu nhỏ lại, Bạch Chu Chu lắc đầu, từ bỏ con mồi này.
“Không mang đi được, tiếc thật.”
Cô vắt bớt máu dính trên quần áo, lau mặt rồi đi về hướng Triệu Thiên Minh vừa rời đi.
Chưa đi được một trăm mét, Bạch Chu Chu đã phát hiện Triệu Thiên Minh đang ngồi dưới gốc một cây đại thụ, mắt đỏ hoe.
“Triệu Thiên Minh? Anh làm gì ở đây thế?”
“Chu Chu, cô không sao chứ!”
Triệu Thiên Minh bò dậy từ mặt đất, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Bạch Chu Chu, vẻ mặt chân thành không chút giả tạo.
“Không sao, con dao này bén phết.”
Bạch Chu Chu lấy con dao đá ra cho Triệu Thiên Minh xem rồi lại thản nhiên nhét vào túi.
Không uổng công cô rảnh rỗi mài dao suốt cả chặng đường.
“Thấy chưa, tôi đã bảo bộ quần áo này của tôi rất hữu dụng mà!”
Triệu Thiên Minh kiêu hãnh ngẩng đầu, mái tóc rối bù cũng lắc lư theo.
Trông chẳng giống người lúc trước đã kịch liệt phản đối khi nghe Bạch Chu Chu nói muốn dùng khoáng thạch trên quần áo mình để mài dao chút nào.
Trên phi thuyền.
Chủ nhiệm Long nhìn chằm chằm vào cảnh tượng bên dưới, đợi đến khi hai người rời đi mới chỉ huy phi thuyền hạ xuống đón những học viên đã bị loại.
“Sau khi về trường, gửi cho tôi một bản hồ sơ của cô bé đó.” Chủ nhiệm Long gõ nhẹ vào bảng điều khiển, nói với giáo viên trẻ vẫn còn đang sững sờ bên cạnh.
…
Lúc Bạch Chu Chu và Triệu Thiên Minh đến nơi nộp, nhóm năm người đã đến từ lâu đang hào hứng kể lại cảnh tượng lúc nãy cho các thí sinh bị loại khác.