Chu Trạch sửng sốt, uy lực này có chút lớn a!
Nhìn lại bàn tay mình, không có gì khác biệt so với trước đó, chỉ là vừa nãy lau một vệt máu trên môi.
Đợi đã, chẳng lẽ là do máu này?
Tiểu Bạch cũng nhìn về phía Chu Trạch, thân thể chớp lên, hóa thành hình người. Một sợi roi bạc trong tay tuột ra, ba đứa trẻ trực tiếp bị trói chặt.
Bé trai bạo táo chằm chằm nhìn Tiểu Bạch, vẻ mặt đầy kiêng dè.
“Ngươi là yêu?”
Tiểu Bạch không thèm để ý đến bé trai. Nhiệm vụ của nàng là bảo vệ Chu Trạch, hơn nữa đối với cảnh tượng vừa rồi vô cùng khó hiểu.
“Ngươi làm thế nào vậy?”
Chu Trạch lắc đầu.
“Ta cũng không biết, chỉ là trên tay có máu thôi.”
Bé trai bạo táo bây giờ vô cùng khó chịu, cũng chỉ dám to mồm la lối. Nếu như có sức mạnh phản kháng, đã sớm nhào lên rồi.
Chu Trạch chạy đến gần Tiểu Bạch, nhìn ba đứa trẻ, dùng bàn tay dính máu kia ấn lên đầu một bé trai khác.
“A!”
Nương theo tiếng gầm thét, bé trai kia không ngừng đạp chân la hét. Vị trí đường khâu trên đỉnh đầu trắng bệch, một vết cắt hình bán nguyệt sáng rõ, mạch máu màu xanh đen trên người càng thêm đen kịt, trước ngực cũng sáng lên.
Tiểu Bạch một tay xé toạc trước ngực bé trai, nét chữ chu sa y hệt, không ngừng lưu chuyển.
Nàng lóe lên đáp xuống trước mặt bé trai bạo táo, một tay bóp cổ nó, xòe năm ngón tay ra. Bé trai bạo táo lúc này đã không còn khả năng chống cự, chỉ hận thù chằm chằm nhìn Chu Trạch.
Dường như giây tiếp theo, Tiểu Bạch sẽ khiến nó thần hồn câu diệt.
Đột nhiên, Chu Trạch nhớ đến một vụ án từng làm trước đây.
Đó là một bộ hài cốt bị đổ bê tông trong trụ cầu, chỉ là một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, đã chết khoảng ba năm. Cả người với tư thế kỳ quái bị nhét vào trong trụ cầu xi măng, vì động đất trụ cầu gãy nứt, mới lộ ra.
Điều tra phát hiện, thiếu niên này là một đứa trẻ bại não, theo phụ mẫu đến đây thi công, không biết vì sao lại mất tích.
Qua đối chiếu DNA cũng xác nhận không sai. Chu Trạch còn đến thăm người mẹ kia, hy vọng tìm được manh mối, ít nhất cũng giúp đỡ được người nhà phần nào.
Sau đó, tên cai thầu kia không chịu nổi mới khai nhận.
Lúc đó trụ cầu kia đổ ba lần đều không thành công. Tên cai thầu nghe thế hệ trước nói, chuyện này cần phải sinh tế.
Thế là, tên cai thầu đưa cho phụ mẫu đứa trẻ bại não một khoản tiền, sau đó mang thiếu niên đi. Thiếu niên kia chết vì ngạt thở, là bị người ta sống sờ sờ bịt mũi miệng đến chết, sau đó bày thành tư thế quỳ lạy, đổ bê tông vào trong trụ cầu.
Chu Trạch nhớ, trên người thiếu niên cũng lờ mờ có một đồ án vẽ bằng chu sa, chi tiết không rõ ràng.
Nhưng nhìn thấy ngực của bé trai bạo táo, Chu Trạch rất chắc chắn, bùa chú này hoàn toàn giống nhau.
Quá khứ chợt lóe lên trong nháy mắt, khiến thần sắc trên mặt Chu Trạch cũng ngưng trọng thêm vài phần, giơ tay ngăn cản động tác của Tiểu Bạch.
“Tiểu Bạch đợi đã, ta có lời muốn hỏi bọn chúng.”
Tiểu Bạch vẻ mặt khó hiểu, nhưng móng tay không đâm vào, chỉ kề sát cổ bé trai.
Chu Trạch đi đến trước mặt hai bé gái, ngồi xổm xuống, cẩn thận nhìn mạch máu màu xanh đen trên mặt bọn chúng, còn có vết cắt trên đỉnh đầu, trong lòng càng thêm chắc chắn.
“Các ngươi đã hóa thành lệ quỷ, không thể lưu lại nhân gian. Ta có mấy câu hỏi hỏi các ngươi, nếu như trả lời tốt ta có thể giúp các ngươi hóa giải oán niệm, thế nào?”
Không ai lên tiếng, Chu Trạch tiếp tục hỏi:
“Bốn người các ngươi chết cùng lúc?”
Bốn đứa nhìn nhau, không ngờ người đầu tiên lên tiếng, lại là bé trai bạo táo.
“Chắc là vậy. Ta là người đầu tiên bị lừa đến, người nhà đều chết hết rồi. Ký ức duy nhất chính là ta rất đói, đã nhiều ngày không được ăn uống đàng hoàng. Sau đó một lão bá cho ta một miếng bánh, liền bị lừa đến đây.
Sau đó, lục tục những đứa trẻ bị mua đến và lừa đến có mười mấy đứa. Bọn ta bị nhốt trong phòng củi, tối đen như mực không nhìn thấy ánh mặt trời, bọn ta sợ lắm. Mỗi ngày chỉ có một bữa cháo để ăn, mùi vị cháo đó mặn chát tanh tưởi, ăn vào là nôn mửa tiêu chảy. Nhưng bụng đói, bọn ta vẫn tranh nhau ăn.
Một đêm nọ, bọn ta bị mấy lão đạo sĩ đưa ra ngoài sân. Rất nhiều người vây quanh bọn ta, đổ thuốc cho bọn ta uống. Sau đó ta không nói được, cũng không cử động được, bị lột quần áo bắt quỳ xuống, trên người bị trói rất nhiều dây thừng. Một lão đạo sĩ không ngừng lẩm bẩm gì đó, dùng một con dao lột mảng da đầu của ta, sau đó dùng một cây gậy cong cong tách da đầu và xương của ta ra. Nỗi đau đó bây giờ ta vẫn nhớ, nhưng ta không nói được, chỉ có thể cảm nhận được, máu từng giọt từng giọt chảy xuống.
Sau đó, có thứ gì đó từ đỉnh đầu ta rót vào, trên đầu bị kim chỉ khâu lại. Nhưng ta vẫn chưa chết, bọn họ lau rửa cho ta, thay y phục sạch sẽ, bày thành dáng vẻ quỳ ngồi hai tay xếp chéo. Câu cuối cùng nghe được chính là:
Vô lượng thiên tôn, thí chủ đã pháp thành, có bốn đồng nam đồng nữ có thể dùng. Sau này Liễu gia hương hỏa không dứt, nhi tử của ngài cũng có thể nối tiếp dương thọ rồi. Sau đó, ta mất đi ý thức. Đợi đến khi ta có thể đi lại, phát hiện có thể xuyên qua nhà cửa, nhưng sợ hãi ánh mặt trời. Sau này nữa tìm được ba đứa bọn chúng, bọn ta muốn chạy, nhưng thử mọi cách, đều không thể ra khỏi viện, cũng không biết ở đây bao lâu rồi.
Sau này bọn ta hiểu ra, bọn ta đã chết rồi, hơn nữa đã chết rất lâu rất lâu rồi. Bọn ta muốn giết cả nhà này, nhưng không thể tới gần bọn họ.”
Chu Trạch cắn chặt răng, đây là tà thuật a!
Dùng đồng nam đồng nữ hiến tế, nối tiếp hương hỏa nhà mình, hoặc là còn có mục đích khác.
Bát cháo cho ăn ban đầu, chẳng qua chỉ là để gây nôn rửa ruột, giữ cho thi thể không thối rữa. Còn việc lột mảng da đầu, hẳn là rót thủy ngân vào sọ, bằng không mạch máu trên người bọn chúng không thể xanh đen như vậy.
Lúc còn sống bị rót thủy ngân vào sọ, không phải đứa trẻ nào cũng có thể chịu đựng được. Bốn đứa bọn chúng hiển nhiên là một phần nhỏ thành công, những đứa còn lại đoán chừng chưa hoàn thành đã chết rồi.
Đủ loại ác hành như vậy, còn tàn độc hơn cả tên cai thầu làm trụ cầu kia, quá không phải là người rồi.
Tiểu Bạch nghe mà mù mờ, nhưng nghe bé trai kể lại, vẻ mặt đầy xoắn xuýt nhìn về phía Chu Trạch.
Ba đứa trẻ kia mặc dù bị trói, cũng khóc theo, nhiệt độ lại giảm thêm vài độ càng lạnh hơn.
Chu Trạch vội vàng giơ tay lên, phải khống chế cảm xúc, bằng không chết cóng người mất. Nhớ đến một cuốn sách từng đọc trước đây, Chu Trạch vội vàng hỏi.
“Dừng, đừng khóc vội. Các ngươi vẫn luôn bị nhốt trong viện, không ra được đúng không?”
Bé trai bạo táo gật đầu.
“Không ra được.”
“Không ra được, có nghĩa là thi thể của các ngươi bị cấm cố tại nơi này, không thể làm hại người nhà bọn họ, có khả năng là liên quan đến những loại thuốc đã cho uống. Chúng ta ít nhất phải tìm được thi thể của các ngươi, hóa giải oán niệm, đưa các ngươi giải thoát. Còn về ác hành của gia đình này, ta sẽ cẩn thận tra rõ, dù sao cũng không biết là chuyện của mấy đời trước rồi. Ban ngày các ngươi đều nghỉ ngơi ở đâu có biết không?”
Chưa đợi bé trai trả lời, Tiểu Bạch đã nghiêng đầu nhìn về phía Chu Trạch.
“Dường như đối với phù văn kia, ngươi không hề xa lạ. Ngươi làm sao biết được những chi tiết này?”
Chu Trạch khựng lại, vội vàng nhớ lại một chút, may mà không thuận miệng nói ra cái gì. Hắn khẽ nhíu mày với Tiểu Bạch, cố làm ra vẻ mặt nghiêm túc.
“Tự nhiên là đọc sách mà biết được. Đừng ngắt lời, lát nữa phải tìm nơi đặt thi thể của bọn chúng.”
Bé trai bạo táo hơi nghiêng người, dùng cằm chỉ về phía điện vũ tàn tạ phía sau, nói:
“Không cần tìm, chính là dưới bốn cây cột của điện vũ, mỗi người bọn ta bị một khối đá tảng đè lên.”
Chu Trạch nhìn trên nhìn dưới. Mặc dù nói là điện vũ đã tàn tạ, nhưng một công trình kiến trúc lớn như vậy muốn phá dỡ không phải là chuyện dễ dàng.
Thả bốn đứa bọn chúng ra làm sức lao động, nếu như bọn chúng lật mặt thì làm sao, lại cắn lưỡi một lần nữa à, lúc này vẫn còn đau đây.
Chu Trạch tiến lại gần Tiểu Bạch, hạ thấp giọng, nói:
“Cái này tháo dỡ thế nào? Ta thấy cung điện này là đột nhiên xuất hiện, chúng ta vừa động thủ, sẽ không khiến người trong phủ cảnh giác chứ?”
Tiểu Bạch khinh bỉ lườm Chu Trạch một cái, phảng phất như không quen biết.
“Còn tưởng ngươi thâm tàng bất lộ, bỏ đi là ta nghĩ nhiều rồi. Đây là huyễn cảnh, cũng là bộ dạng lúc bốn đứa bọn chúng bị chôn. Ban đầu cảm thấy tường viện ở đây quá lớn, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.
Bây giờ mới phát hiện, quả thực là vậy. Tường viện quá cao lớn, kiến trúc bên trong cũng không phải là bộ dạng ban đầu. Được rồi ngươi lùi lại đi, ta dọn dẹp điện vũ này.”
Chu Trạch không cậy mạnh, vội vàng lùi lại, còn cẩn thận dặn dò:
“Được, nàng cẩn thận.”
Tiểu Bạch lật úp hai bàn tay, một trận ánh sáng rực rỡ xẹt qua. Điện vũ trước mắt từ nóc nhà đến bậc thềm, toàn bộ sụp đổ tan tành, cột trụ càng vỡ vụn thành bột mịn.
Sau đó, bốn khối đá tảng khổng lồ xuất hiện. Chu Trạch mặc dù không hiểu về kiến trúc, nhưng kích thước thể tích này, tuyệt đối không phải là quy cách mà bách tính bình thường có thể sử dụng.
“Liễu gia là làm gì? Các ngươi có biết không?”
Bé trai bạo táo nghĩ ngợi, ngẩng đầu lên nói:
“Tên và quan chức không nhớ nữa, dù sao cũng đã qua quá lâu rồi. Ta chỉ biết là, Liễu gia đời này dường như ở trong kinh thành.”
Phạm vi kinh thành này thì rộng rồi. Nhớ đến lão thái thái kia, trong lòng Chu Trạch khẽ động.
“Lão phu nhân trong viện là người thế nào của Liễu gia?”
Bé trai bạo táo chớp chớp mắt, vẻ mặt khó hiểu.
“Làm gì có lão phu nhân nào?”