Đặc Chủng Nữ Binh

Chương 59

Trước Sau

break

Lâm Nhan Tịch vẫn đang chìm đắm trong âm mưu nhỏ của mình mà không hề hay biết mình đã thu hút sự chú ý của Dư Phỉ và Đại đội trưởng Ngụy, hay nói đúng hơn là đã trở thành đối tượng được họ chú ý đặc biệt.

Chạy xong 5 km, Lâm Nhan Tịch không ngồi bệt xuống đất như những người khác mà vừa chờ đồng đội phía sau, vừa khởi động cơ thể.

Nhưng vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Dư Phỉ, cô không biết có phải mình nghĩ nhiều không, nhưng dường như cảm thấy hôm nay trông cô ấy có chút khác lạ.

Quả nhiên, giác quan thứ sáu của Lâm Nhan Tịch vẫn khá chuẩn.

Dư Phỉ có quy tắc là mỗi lần huấn luyện đều sẽ có hình phạt. Lâm Nhan Tịch biết rõ điều này nên không bao giờ để mình bị tụt lại cuối cùng, càng không phạm phải sai lầm nào. Cứ tuân thủ nguyên tắc đó, cô đã mấy ngày liền không bị phạt.

Nhưng hôm nay Dư Phỉ chẳng biết làm sao, đợi mọi người xếp hàng xong, cô đột nhiên lên tiếng: “Tùng Vi, Lâm Nhan Tịch, hai cô chống đẩy 50 cái.”

Tùng Vi là người về cuối cùng lần này, bị phạt là chuyện đương nhiên, nhưng Lâm Nhan Tịch thì không đáng bị phạt. Vì vậy, sau khi bị gọi tên, không chỉ cô kinh ngạc mà những người khác cũng ngạc nhiên, đều đổ dồn ánh mắt về phía cô.

Lâm Nhan Tịch mặc kệ ánh mắt của họ, sau khi hoàn hồn liền lớn tiếng hỏi: “Tiểu đội trưởng, tại sao lại có tôi? Tôi đâu có làm gì sai.”

Dư Phỉ không hề tức giận trước sự chất vấn thẳng thừng của cô, ngược lại còn bật cười: “Tôi đột nhiên cảm thấy một tiểu đội phó như cô ngày nào cũng lẹt đẹt sau người khác thì không hay lắm. Theo tôi, tiểu đội phó phải là người làm gương.”

“Vì vậy, từ hôm nay trở đi, ngoài người về cuối cùng bị phạt, nếu tiểu đội phó không về nhất thì cũng sẽ bị phạt.”

“Tôi…” Lâm Nhan Tịch thật sự choáng váng trước cái kiểu vô lý này của cô ấy.

“Xem ra cô có ý kiến à?” Dư Phỉ cười như không cười nhìn cô.

“Tôi có thể xin không làm tiểu đội phó nữa được không?” Lâm Nhan Tịch cuối cùng cũng hoàn hồn.

Dư Phỉ đáp ngay không chút do dự: “Không thể được. Một khi đã bổ nhiệm cô thì cô muốn cũng phải làm, không muốn cũng phải làm, hơn nữa còn phải làm cho tốt phận sự của một tiểu đội phó.”

“Dựa vào cái gì?” Cơn giận của Lâm Nhan Tịch bốc lên ngùn ngụt.

Dư Phỉ cười lạnh: “Tôi đã nói rồi, dựa vào việc quân hàm của tôi nhiều sao hơn cô nên cô phải nghe tôi.”

Ngay sau đó, sắc mặt cô lạnh đi, quát lớn: “Lâm Nhan Tịch, đây là mệnh lệnh, cô không có quyền cò kè mặc cả! Lập tức chống đẩy 50 cái!”

Lâm Nhan Tịch nghiến chặt răng, cuối cùng chỉ có thể ấm ức bò xuống chống đẩy.

Thật ra cô cũng đã nghĩ đến việc chống lệnh thì sẽ ra sao, nhưng lý trí đã nhanh chóng quay về. Dư Phỉ đúng là không thể làm gì cô, sẽ không đánh cũng không mắng, nhưng sẽ vạ lây tất cả mọi người cùng chịu phạt với cô.

Đến lúc đó, cô không những vẫn bị phạt mà còn liên lụy đến cả đội. Nếu cô cứ ngoan cố không làm, cô sẽ trở thành kẻ đối đầu với tất cả mọi người.

Phải công nhận chiêu này của Dư Phỉ rất thâm độc, khiến cô trốn cũng không trốn được.

Thấy Lâm Nhan Tịch đã cúi đầu chịu phạt, những người khác tuy có chút bất ngờ, nhưng nghĩ lại mấy ngày nay Lâm Nhan Tịch tuy không ít lần khiêu khích Dư Phỉ nhưng cũng đã nếm đủ mùi đau khổ, bây giờ bị dạy dỗ một trận cũng là chuyện thường tình.

Hiểu rõ chuyện này rồi, ánh mắt mọi người nhìn Lâm Nhan Tịch lại khác đi. Những người có quan hệ tốt thì có chút đồng tình và lo lắng, còn người như Tiêu Tiểu Tiêu thì lại có chút hả hê.

50 cái hít đất vốn không khó, nhưng sau khi vừa chạy xong năm cây số mà phải làm ngay thì ngay cả Lâm Nhan Tịch cũng thấy hơi đuối sức.

Mới làm được vài cái, cánh tay cô đã hơi nhũn ra. Lâm Nhan Tịch không khỏi thầm chửi rủa Dư Phỉ, cái đồ biến thái này.

Nhưng lạ là vừa chửi lại vừa có thêm động lực, cứ hít đất một cái lại chửi một câu, thành ra lại không thấy mệt như vậy nữa.

Dư Phỉ không hề biết nguồn động lực của Lâm Nhan Tịch đến từ mình. Cô chỉ thấy khi Tùng Vi đã mệt đến mức nằm liệt ra đất thì cô gái này vẫn kiên trì thực hiện động tác một cách chuẩn xác, ánh mắt cô ấy không khỏi sáng lên.

Bất kể những chuyện khác có thật hay không, nhưng ít nhất thể lực của cô gái này không tồi.

Thật ra cũng không thể trách Lâm Nhan Tịch làm động tác chuẩn như vậy được, vì từ nhỏ đến lớn, chuyện bị phạt với cô đã như cơm bữa, mà nếu bị phạt mà làm không đúng động tác thì sẽ phải nếm mùi đau khổ.

Cho nên bây giờ, dù Lâm Nhan Tịch đã cố tình không làm cho tốt, nhưng có những thói quen lại không thể nào thay đổi được.

Hình phạt kết thúc, cả đám kéo lê thân thể mệt mỏi trở về ký túc xá, nhưng nhìn khối đậu hũ trên giường, họ lại không thể ngồi cũng chẳng thể nằm.

Người nào người nấy chỉ có thể lôi chiếc ghế đẩu nhỏ dưới gầm giường ra ngồi.

“Trời ạ, đây rốt cuộc là quy củ quái gì vậy? Công năng chính của cái giường không phải là để nằm sao, dựa vào đâu mà không cho chúng ta dùng?” Có người thật sự không chịu nổi nữa, bất mãn phàn nàn.

Tiêu Tiểu Tiêu cũng dựa vào một bên, nói: “Cô tưởng đây là nhà mình chắc, cái gì cũng chiều theo ý cô à? Đến đây rồi thì phải theo quy củ ở đây, nếu không thì còn phải chịu khổ dài dài.”

Lâm Nhan Tịch liếc cô ấy một cái nhưng không phản bác, mà như nghĩ tới điều gì, cô đứng dậy đi đến bên cạnh Tiêu Tiểu Tiêu: “Tiêu Tiểu Tiêu, hôm qua là cô dẫn người đi, rốt cuộc tình hình lúc đó thế nào?”

“Tôi…” Bị nhắc đến chuyện này, Tiêu Tiểu Tiêu giật nảy mình: “Làm sao tôi biết được đến cả chuyện cơm thừa canh cặn mà họ cũng muốn quản chứ?” 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc